Đại Cưới Trói Tướng Quân, Về Sau Hắn Ngày Ngày Quấn Ta

Chương 6



6



 

Sáng sớm tinh mơ đã bị âm thanh nhắc nhở của hệ thống làm cho tỉnh giấc, ta vừa dụi mắt vừa nghe cho hết:



 

【Phân tích: Nhân vật mục tiêu xuất hiện "Hành vi cưng chiều vợ ẩn tính", bao gồm nhưng không giới hạn ở:



 

① Tần suất về phủ sớm tăng 200%;



 

② Nghiên cứu kỹ lưỡng tài liệu sinh sản;



 

③ Ban đêm chủ động đắp chăn.】



 

Ánh mai xuyên qua màn sa, thả xuống giường tấc những đốm vàng vụn vặt. 



 

Trong đầu ta không tự chủ được mà hiện lên từng chi tiết nhỏ nhặt của một tháng qua——



 

Hôm kia vừa oán giận mỏi eo, ngày kế trong phòng liền có thêm chiếc đệm 

mềm thêu hình hoa sen tịnh đế;



 

Hôm qua tiện miệng bảo muốn ăn mứt hoa quả, ngay tối đó trên bàn liền xuất hiện một hộp mứt quả tiến cống từ Tây Vực;



 

Rõ ràng tướng ngủ không tốt, thế nhưng mỗi sáng tỉnh dậy chăn màn đều được bọc lại vô cùng kín kẽ……



 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Cho nên cái tên Hoạt Diêm Vương ngày nào cũng trưng ra bộ mặt lạnh như tiền kia, thực chất đang âm thầm cưng chiều ta sao?" 



 

Ta dùng lực véo véo má mình, "Hít, đau! Không phải là nằm mơ!"



 

Hệ thống kịp thời chèn lời: 【Kiến nghị ký chủ nếm thử làm nũng để kiểm tra đo lường hiệu quả, căn cứ theo phân tích số liệu, chỉ số phản ứng của nhân vật mục tiêu đối với hành vi yếu thế của ký chủ lên đến 85%.】



 

"Làm nũng? Đối diện với khuôn mặt tảng băng kia mà làm nũng á?"



 

Đang lúc do dự, cửa phòng "két" một tiếng bị đẩy ra.



 

Tiêu Lãm một thân kình trang màu huyền sắc đứng ở cửa, ánh ban mai mạ lên người hắn một lớp viền vàng, tôn lên khuôn mặt tuấn tú kia càng thêm góc cạnh phân minh. 



 

Thấy ta đã tỉnh, lông mày hắn khẽ nhíu: "Làm thức giấc ngươi à?"



 

"Không, không có……" 



 

Ta theo bản năng rụt rụt vào trong chăn, đột nhiên nghĩ đến kiến nghị của hệ thống, đ.á.n.h bạo lấy dũng khí thử dò xét: "Tướng quân…… eo ta còn mỏi lắm……"



 

Lời vừa ra khỏi miệng ta liền hối hận ngay. 



 

Cái giọng điệu này mềm nhũn đến mức không ra thể thống gì, âm cuối còn mang theo sự khàn khàn lúc mới ngủ dậy, sống động y như đang làm nũng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



 

Bước chân của Tiêu Lãm rõ ràng khựng lại một nhịp. Hắn đứng ngược sáng, ta nhìn không rõ biểu cảm của hắn, chỉ thấy yết hầu hắn lên xuống lăn lộn một cái.



 

Ngay lúc ta ngượng ngùng đến mức muốn độn thổ thì Tiêu Lãm đột nhiên sải bước đi tới. 



 

Mùi hương tùng lạnh trên người hắn ập vào mặt, mang theo cái se lạnh của sương mai. 

 

Ta khẩn trương túm c.h.ặ.t góc chăn, lại thấy hắn mặt không cảm xúc đưa tay ra——



 

Lòng bàn tay ấm áp dán lên eo sau của ta, lực đạo vừa vặn mà xoa bóp.



 

"!!!!!"



 

Cả người ta đơ ra tại chỗ. 

 

Bàn tay hắn rộng lớn có lực, phần đệm ngón tay mang theo vết chai mỏng do quanh năm cầm kiếm, ma sát trên da thịt vừa ngứa vừa tê. 



 

Cảm giác này quá mức chân thực, ta thậm chí có thể cảm nhận được độ ấm nơi lòng bàn tay hắn xuyên qua lớp tẩm y mỏng manh truyền đến.



 

"Còn mỏi?" 



 

Giọng hắn trầm thấp, ánh mắt lại đảo đi nơi khác, vành tai ửng lên rặng hồng khả nghi.



 

Ta ma xui quỷ khiến gật đầu, đột nhiên nổi lên tâm tư xấu xa: "Bên này cũng mỏi nữa……" 



 

Ta cố ý rúc rúc vào lòng hắn, chỉ chỉ vào bên eo còn lại.



 

Hơi thở của Tiêu Lãm rõ ràng trì trệ một nhịp. 



 

Hắn mím c.h.ặ.t bờ môi mỏng, nhưng động tác trên tay lại thành thật di chuyển qua đó. 





 

Ta lén lút ngước mắt, vừa vặn bắt trọn đường quai hàm căng cứng và cái yết hầu khẽ lăn lộn của hắn.



 

"Tướng quân……" 



 

Ta kéo dài giọng điệu, đầu ngón tay khẽ chọc chọc vào l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, "Tai ngươi đỏ hết lên rồi kìa."



 

Hắn hung hăng lườm ta một cái, nhưng lực đạo trên tay lại càng thêm dịu dàng: "Còn nói nhiều nữa thì tự mình xoa."



 

Ta không nhịn được mà bật cười thành tiếng, liền bị ánh mắt sắc như d.a.o của hắn chặn lại.



 

Ánh mặt trời dần dần tràn ngập cả giường tấc, in bóng hai người đang l.ồ.ng vào nhau lên màn sa. 



 

Hóa ra ngọn băng sơn vạn năm này, đã sớm âm thầm tan chảy thành một hồ nước xuân từ lúc ta còn chẳng hề hay biết.