Đại Hạ Phế Vật Ký: Cả Triều Đình Cùng Ta Ăn Dưa

Chương 351



 

“Không vội, đợi ngày mai ta thử thăm dò Giang tiểu đại nhân một chút, xem xem có thể từ tiếng lòng mà biết được gì không."

 

Nói về phía bên kia, Lục Vân Đình tới Giám Sát Ty đón Giang Nguyệt Ngạng về nhà.

 

Kết quả, hai người vừa bước ra khỏi cửa đã chạm mặt Tạ Húc.

 

Giang Nguyệt Ngạng biết Tạ Húc là vì nhang muỗi mà tới, liền quay trở lại lấy một hộp nhang muỗi đưa cho ông.

 

“Tạ đại nhân, đây chính là nhang muỗi."

 

Tạ Húc mở nhang muỗi được gói trong giấy trắng ra, nhìn thấy nhang muỗi hình vòng xoáy, trong mắt đầy rẫy sự hiếu kỳ.

 

Cái thứ nhỏ bé này, đuổi muỗi thật sự lợi hại vậy sao?

 

Hôm nay, ông có việc nên không đi thượng triều.

 

Mấy tên thuộc hạ đã dùng qua nhang muỗi đợi cả ngày trời vẫn chưa thấy ông, liền tới nhà ông tìm.

 

Bọn họ nói với ông rằng, cái nhang muỗi này hễ đốt lên, không tiêu mười nhịp thở, muỗi đã chạy sạch rồi.

 

Ông biết cái nhang muỗi này chắc chắn có thể đuổi muỗi, dẫu sao đây cũng là đồ vật Giang Nguyệt Ngạng lấy ra.

 

Nhưng ông không tin lắm cái nhang muỗi này có thể lợi hại như lời các thuộc hạ nói, nghi ngờ bọn họ khoe khoang nói quá sự thật.

 

Giang Nguyệt Ngạng thấy ông nhìn chằm chằm nhang muỗi một hồi lâu, không nhịn được lên tiếng gọi ông:

 

“Tạ đại nhân?"

 

Tạ Húc nghe tiếng hoàn hồn, hỏi:

 

“Giang tiểu đại nhân, nhang muỗi này đối với c-ơ th-ể người có hại không?"

 

“Bên trong nhang muỗi có chứa một loại vật chất, vật chất đó có độc tố nhẹ, nhưng chỉ cần sử dụng đúng cách sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn tới c-ơ th-ể người."

 

Giang Nguyệt Ngạng như thực trả lời.

 

Tạ Húc nghe xong gật gật đầu:

 

“Giang tiểu đại nhân, nhang muỗi này ta muốn lấy trước một trăm cái."

 

Giang Nguyệt Ngạng mỉm cười:

 

“Không vội, Tạ đại nhân cứ mang về dùng qua rồi, cảm thấy tốt thì hãy mua cũng không muộn."

 

“Cũng được."

 

Sau đó, Tạ Húc cáo từ rời đi, Giang Nguyệt Ngạng và Lục Vân Đình thì dắt tay nhau về nhà.

 

Ngay tại thời điểm này, trước cửa phòng làm việc của Giang Nguyệt Ngạng, Giang Tuần cầm 《Bảng cửu chương》 mặt đầy nghi hoặc.

 

Vừa rồi, anh ta đi ra ngoài hoạt động gân cốt, vô ý thấy cửa phòng làm việc của em gái mình chưa đóng.

 

Anh ta đi tới định đóng cửa, lại không ngờ thấy trên mặt đất có một tờ giấy.

 

Anh ta nhặt lên xem, dòng trên cùng viết năm chữ lớn 《Bảng cửu chương》.

 

Xét từ nét chữ, nội dung bên trên là do em gái anh ta viết, nhưng cái 《Bảng cửu chương》 này là cái gì vậy?

 

1x1=1

 

2x2=4

 

3x3=9

 

Cái này là tính toán thế nào?

 

Giang Tuần từng nghe lén tiết học em gái mình giảng, biết được con số sau dấu = chính là kết quả của hai con số phía trước cộng lại hoặc trừ đi.

 

Nhưng cái “x" này không phải dấu +, cũng không phải dấu -.

 

Anh ta không cảm thấy đây là em gái mình viết sai, dẫu sao cho dù có viết sai cũng không thể viết sai toàn bộ được.

 

Vậy cái ký hiệu “x" này là ký hiệu gì?

 

《Bảng cửu chương》...

 

Phép cộng... phép trừ... phép nhân...

 

Anh ta bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó, trong mắt lóe lên một tia chấn kinh, lẽ nào cái “x" này gọi là dấu nhân?

 

Đúng lúc anh ta đang suy nghĩ tới chỗ mấu chốt, bỗng nhiên có người từ phía sau nhẹ nhàng vỗ một cái lên vai anh ta và hỏi:

 

“Giang Tuần, ngươi đứng ở đây làm gì thế?"

 

Giang Tuần bị dọa giật mình, quay đầu lại nhìn, phát hiện ra là Ôn Cẩm Niên cùng là Chấp sự như mình.

 

Tầm mắt của Ôn Cẩm Niên rơi trên 《Bảng cửu chương》, không đợi Giang Tuần trả lời, lại hỏi:

 

“Đây là cái gì?"

 

Giang Tuần theo bản năng muốn giấu đi, nhưng nghĩ lại, Ôn Cẩm Niên đã nhìn thấy rồi, anh ta có giấu đi cũng vô dụng.

 

Thế là, anh ta lắc lắc đầu nói:

 

“Tôi cũng không biết thứ này là vật gì, vừa mới nhặt được dưới đất thôi."

 

“Tôi xem xem."

 

Ôn Cẩm Niên lấy lấy 《Bảng cửu chương》 trên tay anh ta, liếc mắt một cái đã chú ý tới ký hiệu “x" bên trên.

 

“Ký hiệu 'x' này là ký hiệu gì vậy?"

 

Anh ta vừa nói vừa chú ý tới con số sau dấu =, “Còn nữa kết quả này là tính ra thế nào vậy?"

 

“Tại sao 1x1=1, 3x3=9, 4x4=16?"

 

Anh ta hỏi liền một lúc mấy câu hỏi.

 

Giang Tuần một lần nữa lắc đầu:

 

“Tôi không biết."

 

“Nét chữ này..."

 

Ôn Cẩm Niên chú ý tới nét chữ, “Thứ này là do Tư chính đại nhân viết, lẽ nào đây là nội dung sau này định dạy?"

 

Giang Tuần liếc nhìn cái 《Bảng cửu chương》 đó, anh ta và Ôn Cẩm Niên có suy nghĩ khác nhau.

 

Anh ta cảm thấy đây là nội dung em gái anh ta không định dạy.

 

Ôn Cẩm Niên không biết suy nghĩ trong lòng Giang Tuần, nhìn chằm chằm 《Bảng cửu chương》 suy nghĩ nghiêm túc.

 

Đột nhiên, anh ta mừng rỡ nói:

 

“Giang Tuần, tôi biết cái 'x' này gọi là gì rồi!

 

Anh xem, chỗ này..."

 

“Là dấu nhân."

 

Giang Tuần khẽ giọng ngắt lời anh ta.

 

“Hóa ra anh đã biết rồi à."

 

Lúc này, Giang Nguyệt Ngạng đang trên đường về nhà vẫn chưa biết chuyện phép nhân đã bị bại lộ ra ngoài.

 

Chương 487 Thiên ý

 

Màn đêm buông xuống, Lục Vân Đình đang ở trong thư phòng miệt mài chép lại 《Luận Ngữ》, Hứa An đứng ở một bên mài mực cho hắn.

 

Hắn vừa mài mực vừa hỏi:

 

“Công t.ử, người giúp Giang Thượng thư chép 《Luận Ngữ》, không sợ Giang cô nương biết chuyện sẽ sinh khí với người sao?"

 

Lục Vân Đình không ngẩng đầu lên, không đáp mà hỏi ngược lại:

 

“Ngươi cảm thấy Giang thúc có hiểu Ngạng Ngạng không?"

 

“Giang cô nương là con gái của Giang Thượng thư, tình cảm hai cha con trông cũng tốt, chắc là hiểu chứ."

 

Hứa An suy nghĩ trả lời.

 

“Vậy ngươi cảm thấy Ngạng Ngạng là tính tình thế nào?"

 

Hứa An nháy mắt liền hiểu ra:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ý của công t.ử là Giang Thượng thư sẽ không dùng bản 《Luận Ngữ》 người chép sao?"

 

“Là không dám."

 

“Chuyện này..."

 

Hứa An cảm thấy không hẳn, lộ vẻ lo lắng, “Ngộ nhỡ Giang Thượng thư dùng thì sao?"

 

Động tác viết của Lục Vân Đình chậm rãi khựng lại, bất lực nói:

 

“Vậy chính là Ngạng Ngạng sinh khí với ta rồi, ta phải dỗ thôi."

 

Nghe vậy, Hứa An cười trộm nói:

 

“Công t.ử, cưới vợ không phải là một chuyện đơn giản."

 

“Ta cam tâm tình nguyện."

 

Tầm mắt Lục Vân Đình một lần nữa rơi trên cây b.út trong tay, tiếp tục chép 《Luận Ngữ》.

 

Ánh mắt hắn dịu dàng như nước, mỗi khi hạ xuống một chữ đều dường như cách ngày thành thân của hắn và người trong lòng gần thêm một bước.

 

Hứa An đứng một bên lặng lẽ nhìn hắn, trong lòng thấy mừng cho hắn, hy vọng sau này hắn đều có thể hoan hỷ như vậy.

 

Vào lúc này ở bên cạnh, Giang Thượng thư sau khi xử lý xong công vụ mang về, lấy ra một cuốn 《Luận Ngữ》 theo đó mà chép.

 

Lục Vân Đình đoán đúng rồi, Giang Thượng thư không dám dùng bản 《Luận Ngữ》 hắn chép để giao nộp.

 

Người tùy tùng bên cạnh thấy ông tự mình chép 《Luận Ngữ》, không hiểu hỏi:

 

“Đại nhân, ngài chẳng phải bảo Lục tướng quân chép giúp ngài rồi sao?

 

Sao còn tự mình đích thân chép thế này."

 

Nghe thấy lời tùy tùng, Giang Thượng thư hơi có chút không tự nhiên trả lời:

 

“Ta chỉ là tiện miệng nói vậy thôi, sao có thể thật sự làm chuyện dối trá chứ?"

 

Nhưng thực ra không phải vậy, hồi buổi trưa, ông vì bị con gái nhà mình đối xử công bằng nên đang trong cơn thịnh nộ.

 

Kết quả, Lục Vân Đình đột nhiên tới nói chuyện thành thân với ông.

 

Lúc đó, ông thật sự muốn để Lục Vân Đình chép giúp ông.

 

Nhưng sau đó bình tĩnh lại suy nghĩ một chút, ông lại sợ rồi.

 

Với tính tình của con gái ông, nếu phát hiện ra ông dối trá thì phần lớn xác suất sẽ phạt ông chép lại, vả lại còn là chép lại mấy lần liền ấy chứ.

 

Ông biết con gái là yêu ông, nhưng ông không dám đ-ánh cược xem tình yêu đó có thể vượt qua nguyên tắc của con gái hay không.

 

Mà tại Lãm Nguyệt Các lúc này, Giang Nguyệt Ngạng đang nằm bò ra bàn học nhìn cái 《Bảng cửu chương》 trên tay.

 

Cái này là anh trai nàng sau khi từ Giám Sát Ty về, đích thân mang tới cho nàng, đồng thời để lại một câu nói.

 

Anh ta nói Ôn Cẩm Niên cũng đã nhìn thấy 《Bảng cửu chương》 rồi.

 

Giang Nguyệt Ngạng biết ý tứ sâu xa trong lời của anh trai nàng, Ôn Cẩm Niên biết rồi, những người khác chẳng mấy chốc cũng sẽ biết thôi.

 

Cứ nghĩ tới việc thời gian lên lớp cho bọn người Khổng Tế t.ửu phải kéo dài, nàng liền thấy thật phiền muộn.

 

Nhưng mà, nếu nàng giả ngây giả ngô không dạy, văn võ bách quan e là có ý kiến, bệ hạ cũng sẽ không vui.

 

Chuyện nàng và A Việt thành thân cũng có thể là vô thời hạn.

 

Nghĩ tới những thứ này, Giang Nguyệt Ngạng phiền muộn vo cái 《Bảng cửu chương》 thành một cục rồi ném xuống đất.

 

Nàng ôm tâm lý cầu may hỏi:

 

【 Tiểu Qua, ngươi nói ta bảo Ôn Cẩm Niên đừng nói ra ngoài, anh ta có đồng ý không? 】

 

【 Không đâu, anh ta là con rể hoàng đế, vả lại còn là một người con hiếu thảo.

 

Hơn nữa, anh ta hy vọng đại hạ ngày càng tốt đẹp, ngày càng cường đại! 】

 

Giang Nguyệt Ngạng nghe xong thở dài thườn thượt:

 

【 Thôi bỏ đi, có lẽ tất cả những thứ này đều là thiên ý. 】

 

Dứt lời, nàng gọi Cốc Vũ tới trước mặt, phân phó anh ta đi tìm Dạ Vô Ngân lấy nhẫn không gian.

 

Nàng vẫn nên triển khai chuyện nhang muỗi trước đi.

 

Còn về chuyện 《Bảng cửu chương》, đợi ngày mai ngủ dậy rồi tính, bây giờ nàng đau đầu quá.

 

Cốc Vũ lĩnh mệnh đi ngay, chưa đầy hai khắc sau, anh ta đã quay lại rồi, đi cùng về còn có Dạ Vô Ngân.

 

Hắn khẽ gọi:

 

“Cô nương."

 

“Lấy về rồi sao?"

 

Giang Nguyệt Ngạng vẫn nằm bò trên bàn, vì vậy vẫn chưa nhìn thấy Dạ Vô Ngân cũng tới.

 

Dạ Vô Ngân nhặt cục giấy dưới đất lên, mở ra xem, thấy là 《Bảng cửu chương》, nhất thời không hiểu.

 

Hắn đi tới bên bàn, đặt tờ giấy nhăn nheo xuống, cúi người nhìn thẳng vào Giang Nguyệt Ngạng:

 

“Sao trông nàng có vẻ sa sút vậy?"

 

Giang Nguyệt Ngạng chớp chớp mắt, thần sắc nghi hoặc:

 

“Dạ Vô Ngân?"

 

“Ừm."

 

“...

 

Sao huynh lại tới đây."

 

Nàng chậm rãi ngồi thẳng người dậy.

 

Dạ Vô Ngân đi theo đứng thẳng dậy, lắc lắc cái nhẫn trên tay, đương nhiên nói:

 

“Tới đưa nhẫn mà."

 

“Huynh đưa cho Cốc Vũ mang về là được rồi, không cần đích thân chạy một chuyến đâu."

 

“Có chuyện gì tìm ta sao?"

 

Giang Nguyệt Ngạng tiếp đó hỏi.

 

“Ta..."

 

Não bộ Dạ Vô Ngân xoay nhanh, nhanh ch.óng nghĩ ra một lý do, “Ta tới nói với nàng một tiếng cảm ơn."

 

Giang Nguyệt Ngạng nghe xong liền biết hắn là vì chuyện của Dạ Thương mà tới cảm ơn, mỉm cười nói:

 

“Giữa huynh và ta không cần khách khí như vậy đâu."

 

“Cho nên ta cái gì cũng không mang theo, chỉ có một câu cảm ơn thôi."

 

Dạ Vô Ngân nở một nụ cười thật tươi.

 

Giang Nguyệt Ngạng mím môi cười, vẫy tay cho Cốc Vũ lui xuống xong mới hỏi tiếp:

 

“Thúc thúc về rồi sao?"

 

“Ừm, sáng nay rời kinh rồi."

 

“Hai người chung sống thế nào."

 

Dạ Vô Ngân nghĩ nghĩ, trả lời:

 

“Hòa hợp hơn so với tưởng tượng, ông ấy cũng không có vẻ đáng sợ như lời đồn.

 

Tất nhiên, điều này có lẽ là vì ta là con trai ông ấy."

 

“Dẫu sao đi nữa, tổng thể mà nói kết quả vẫn khá tốt."

 

“Ừm."

 

Giang Nguyệt Ngạng đưa tay về phía hắn:

 

“Đưa nhẫn cho ta."