“Nghe thấy lời này, Thái hậu theo bản năng liền muốn quở trách, nhưng chuyển niệm nghĩ lại, bà bây giờ còn phải trông cậy vào bọn họ chữa bệnh, liền nhịn.”
Bà nặn ra một nụ cười, ôn tồn nói:
“Linh Nhi cô nương xuất thân từ Dược Linh cốc, y thuật cao siêu, nhất định có cách mà."
“Năng lực của tôi có hạn, thực sự là vô năng vi lực."
Thái hậu chậm rãi nắm c.h.ặ.t nệm giường, cố nén cơn giận trong lòng, “Bệnh của ai gia thực sự vô phương cứu chữa sao?"
“Dù sao thì tôi cũng không chữa được."
Cổ Linh Nhi thẳng thắn không kiêng dè.
Quách viện chính âm thầm kéo kéo áo cô, ý bảo cô nói lời uyển chuyển một chút.
Cổ Linh Nhi không thèm để ý, tiếp tục nói:
“Thứ chúng tôi có thể làm, duy chỉ có thể cố gắng hết sức để người cảm thấy dễ chịu hơn một chút thôi."
“Thôi vậy, có lẽ đây chính là mệnh của ai gia."
Lời thì nói như vậy, nhưng trong lòng bà lại không nghĩ như thế.
Trước đó, bà nghe thấy Giang Nguyệt Ngạng có cách cứu bà.
Chỉ cần đợi Hoàng đế nguôi giận, bà lại dỗ dành lão, lão nhất định sẽ để Giang Nguyệt Ngạng cứu bà!
Từ nhỏ đến lớn, Hoàng đế đều rất để ý tới người mẹ này.
***
Sáng sớm ngày hôm sau, Thái hậu sai người chạy vào trước lúc lên triều gửi cho Nguyên Đế những món điểm tâm lão thích ăn.
Buổi trưa, bà lại sai người gửi tới bữa trưa.
Đến tối, bà phái người đi mời Nguyên Đế tới Thọ Khang cung dùng bữa tối, và sai người gửi tới một phong thư bày tỏ sự áy náy của bà.
Nguyên Đế không hề để ý tới, đối với chuyện của Thọ Khang cung không thèm hỏi tới, càng không hề hỏi han lấy một câu về bệnh tình của Thái hậu.
Ngày thứ hai, Thái hậu tiếp tục sai người gửi điểm tâm và thiện thực, thư cũng là hết bức này đến bức khác gửi tới đó.
Nguyên Đế không nhịn được đã xem thư, nội dung trên bức thư đó, có chuyện lúc nhỏ lão quấy khóc đòi Thái hậu ngủ cùng, có chuyện lão bị ốm Thái hậu cả đêm chăm sóc, có chuyện lão và Thái hậu cùng nhau vui chơi...
Tóm lại, đều là những giây phút ấm áp hiếm hoi của lão và Thái hậu.
Nguyên Đế biết Thái hậu hiện giờ làm tất cả những chuyện này đều là có ý đồ khác, chắc chắn không phải là vì yêu lão hay áy náy.
Nhưng ký ức như thủy triều ập tới, lòng lão vẫn có chút d.a.o động rồi.
Dù sao thì, những giây phút ấm áp đó là có thật.
Lão nhớ tới nụ cười dịu dàng của người mẹ lúc nhỏ, những lời hỏi han ân cần và cái ôm ấm áp.
Những khoảnh khắc ấm áp hiếm hoi đó, trong não lão như những đoạn phim liên tục hiện ra.
Ngay lúc lão sắp sửa bị hồi ức g-iết ch-ết công phá thì bên tai đột nhiên vang lên những lời Thái hậu nói với lão ngày hôm qua.
Trái tim vừa mới mềm xuống lại cứng rắn trở lại, còn bên ngoài còn xây lên những bức tường thành lũy cao ngất ngưởng.
Lão lạnh lùng phân phó:
“Sau này, đồ vật bên phía Thọ Khang cung gửi tới không cần đưa tới trước mặt trẫm nữa."
Nghe thấy lời này, Lý Phúc Toàn ở một bên nhanh ch.óng liếc mắt nhìn sắc mặt lão một cái sau đó ứng một tiếng “vâng".
Mà ở phía Thọ Khang cung bên kia, bệnh tình Thái hậu ác hóa, xuất hiện tình trạng đau vùng gan và cổ trướng.
Cổ Linh Nhi châm cứu giảm đau cho bà, tốn bao nhiêu công sức mới làm cho bà dễ chịu hơn một chút.
Chỉ thấy bà sắc mặt trắng bệch nằm trên giường, mồ hôi thấm ướt những lọn tóc, một cử động cũng không dám làm.
Cổ Linh Nhi viết một đơn thu-ốc đưa cho Quách viện chính sau đó liền đi sang điện phụ nghỉ ngơi rồi.
Nếu không phải vì bệnh của Thái hậu hiếm gặp, có giá trị nghiên cứu, cô đều muốn bỏ đi luôn cho xong rồi.
Quách viện chính nhìn cô rời đi cũng không nói gì, chỉ phân phó người mau ch.óng đi bốc thu-ốc sắc thu-ốc.
Đợi thu-ốc sắc xong đưa tới, cung nữ đút cho Thái hậu uống xong, Quách viện chính bấy giờ mới đi xuống nghỉ ngơi.
Quách viện chính vừa đi, Thái hậu liền gọi Chưởng sự cô cô tới bên cạnh hỏi han:
“Phía Hoàng đế thế nào rồi?"
Chưởng sự cô cô lắc đầu, ý tứ không cần nói cũng hiểu.
Thái hậu trầm ngâm một lát sau đó nói:
“Ngươi sai người đi tuyên Giang Nguyệt Ngạng vào cung, cứ nói là Hoàng đế bảo nàng qua đây chẩn trị cho ai gia, tránh né người của Hoàng đế một chút."
“Rõ."
Sau đó, Chưởng sự cô cô liền đi xuống phân phó người tới Giám sát ty tuyên Giang Nguyệt Ngạng vào cung.
Lúc này, Giang Nguyệt Ngạng đang ngồi trong thư phòng của Lục Vân Đình lựa chọn thiệp mời đám cưới của bọn họ.
Lục Vân Đình đích thân thiết kế mười mấy mẫu thiệp mời, để Giang Nguyệt Ngạng chọn một cái yêu thích.
“Ngạng Ngạng, nàng thích cái nào?"
Giang Nguyệt Ngạng mày mắt cong cong nhìn hắn, hỏi:
“Những thiệp mời này đều là chàng đích thân làm sao?"
“Ừm."
“Có phải là quá xấu rồi không?"
Giang Nguyệt Ngạng lắc đầu, “Không có, rất đẹp, ta đều không biết nên chọn cái nào thì tốt nữa."
“Chọn cái nàng thích ấy."
“Ừm..."
Tầm mắt Giang Nguyệt Ngạng qua lại quét trên mười mấy mẫu thiệp mời, cuối cùng từ trong đó cầm lấy một cái, “Vậy thì cái này đi."
Nàng chọn một cái thiệp mời bên ngoài có hình vẽ hai người thu nhỏ của bọn họ, bên trong có hình hoa lê.
Khóe miệng Lục Vân Đình hơi nhếch lên, “Được, thiệp mời chúng ta thành hôn liền dùng cái này."
“Bức họa này vẽ thật tốt, ai vẽ vậy nhỉ?"
Giang Nguyệt Ngạng nhẹ nhàng vuốt ve hai người nhỏ trên thiệp mời.
“Ta."
“Chàng vẽ sao?"
Giang Nguyệt Ngạng hơi kinh ngạc.
Lục Vân Đình khẽ mỉm cười, “Rất kinh ngạc sao?
Thấy võ tướng chắc là sẽ không vẽ tranh?"
“Không có mà, ta chỉ là không ngờ họa kỹ của chàng lại tốt như vậy."
“Thực sự vẽ rất tốt sao?"
Giang Nguyệt Ngạng khẳng định gật đầu, “Rất tốt, đóa hoa lê kia chân thực phảng phất như sẽ cử động vậy.
Chỉ là, chàng vẽ đẹp như vậy, người làm thiệp mời e là khó mà phục chế được."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ta đích thân vẽ."
“Cái gì?"
Giang Nguyệt Ngạng lần nữa chấn kinh.
Lục Vân Đình đưa tay nhẹ nhàng bóp một cái lên má nàng, “Thiệp mời chúng ta thành hôn ta tự nhiên là phải đích thân làm rồi."
“Nhiều quá."
Lượng khách mời hai nhà bọn họ mặc dù trùng lặp rất cao, nhưng hai nhà cũng là phải tự mình phát thiệp mời.
Như vậy tính ra, thiệp mời hai nhà cộng lại ít nhất cũng phải hơn hai trăm tờ.
Bức họa trên thiệp mời lại tinh mỹ như vậy, khối lượng công việc có thể tưởng tượng được.
Lục Vân Đình lắc đầu, “Không nhiều.
Nếu có thể, ta hy vọng người trong cả kinh thành đều có thể nhận được thiệp mời của chúng ta."
“A Nguyệt ~"
Giang Nguyệt Ngạng trong lòng ấm áp, nàng liền biết nàng không chọn lầm người.
Được lang quân như thế này, đời này đủ rồi.
Không biết qua bao lâu, Cốc Vũ từ nhà qua đây nói Nguyên Đế sai người tới tuyên nàng vào cung xem bệnh cho Thái hậu nương nương.
Giang Nguyệt Ngạng trong lòng thở dài, Bệ hạ rốt cuộc vẫn là không có nhẫn tâm được.
Tiếc là, nàng không muốn cứu Thái hậu.
Nhưng bất kể có muốn cứu hay không, nàng vẫn là phải vào cung một chuyến thôi.
Do đó, sau khi cáo biệt Lục Vân Đình, nàng liền theo người trong cung phái tới vào cung đi rồi.
Rất nhanh, nàng liền đi tới cửa cung.
Chỉ là không khéo, nàng vừa bước vào cửa cung liền gặp phải Nguyên Đế đang chuẩn bị ra cung giải sầu.
Hai người gặp lại đối phương đều là ngẩn ra.
Nguyên Đế đối với việc Giang Nguyệt Ngạng lúc này vào cung cảm thấy bất ngờ, bởi vì sau khi lão hạ triều ra cung thì tuyệt đối sẽ không vào cung lần nữa.
Cho dù là chuyện lớn tày trời, nàng cũng phải đợi đến ngày mai mới nói.
Giang Nguyệt Ngạng thì thấy kỳ quái, Bệ hạ triệu nàng vào cung xem bệnh cho Thái hậu, lúc này chẳng phải nên ở Thọ Khang cung sao?
“Bệ hạ."
“Giang Nguyệt Ngạng."
Hai người đồng thanh lên tiếng.
Sau khi khựng lại một chút, Nguyên Đế lần nữa mở miệng:
“Giang Nguyệt Ngạng, tại sao ngươi vào cung?"
“Chẳng phải Bệ hạ tuyên thần vào cung chẩn trị cho Thái hậu nương nương sao?"
Giang Nguyệt Ngạng đầy vẻ nghi hoặc.
Nguyên Đế hiểu rồi, Thái hậu giả truyền thánh ý của lão tuyên Giang Nguyệt Ngạng vào cung chẩn trị cho chính mình.
Thái hậu biết Giang Nguyệt Ngạng có thể chữa bệnh cho bà, Giang Nguyệt Ngạng nếu mà nói không chữa được, bà chỉ sợ sẽ làm ra chuyện gì đó.
Nghĩ tới điểm này, lão lạnh mặt nói:
“Trẫm muốn ra cung nghe kịch, ngươi đi theo trẫm cùng đi."
“Phía Thái hậu nương nương..."
“Quách viện chính sẽ chăm sóc tốt thôi."
Chương 499 Thái hậu băng hà
Trong Thọ Khang cung, hai thái giám đi truyền triệu Giang Nguyệt Ngạng run bần bật quỳ trên mặt đất.
Một tên trong đó run lẩy bẩy nói:
“Bệ...
Bệ hạ mang tiểu Giang đại nhân ra... ra cung rồi, còn... còn nói nương nương có Quách viện chính bọn họ chăm sóc... là đủ rồi.
Mong nương nương chớ có lại... lại giả truyền thánh ý nữa, nếu không..."
“Nếu không thì sao!"
Thái hậu nương nương nộ hống nói.
Hai thái giám tức khắc quỳ càng thấp hơn, cả người hầu như phủ phục trên mặt đất, thân thể cũng càng thêm kịch liệt run rẩy.
“Lão muốn xử t.ử ai gia sao!"
Thái hậu dồn dập thở hổn hển, cứ như giây tiếp theo liền sẽ tắt thở vậy.
Chưởng sự cô cô thấy vậy vội đưa tay giúp bà vuốt ng-ực, khuyên nhủ:
“Nương nương bớt giận, Bệ hạ chỉ là nhất thời tức giận, đợi lão nguôi giận rồi, nhất định sẽ để người đó tới cứu nương nương thôi.
Hiện tại quan trọng nhất là nương nương phải bảo trọng thân thể, lại nghĩ cách làm dịu quan hệ với Bệ hạ."
“Ai gia và cái tên nghịch t.ử kia còn có thể làm dịu quan hệ sao?
Lão rõ ràng biết Giang Nguyệt Ngạng có thể cứu ai gia, vậy mà không hề hạ lệnh để nàng tới cứu ai gia, còn ngăn cản nàng qua đây."
“Đương nhiên rồi, nương nương và Bệ hạ huyết mạch tương liên.
Chỉ cần nương nương có lòng làm dịu quan hệ mẫu t.ử, nhất định là được mà."
“Không, lão lần này là thực sự không cần ai gia nữa rồi..."
Mấy ngày tiếp theo, Thái hậu một mặt tìm cách cứu vãn lòng Nguyên Đế, một mặt tìm cơ hội gọi Giang Nguyệt Ngạng tới Thọ Khang cung.
Nhưng mà, Nguyên Đế lần này dường như thực sự nhẫn tâm không quản Thái hậu, để bà một mình cô độc trải qua đoạn thời gian cuối cùng trong Thọ Khang cung.
Tả tướng và Ngụy đại nhân cùng những người khác vốn tưởng Bệ hạ nếu mà đề xuất bỏ tiền mua cái buồng y tế kia cứu Thái hậu, bọn họ liền lấy c-ái ch-ết để can gián.
Không ngờ tới, Bệ hạ nhắc cũng không nhắc tới.
Vẫn lên triều như thường, vẫn ăn cơm như thường, có một ngày còn tới Giám sát ty nghe giảng bài nữa.
Hơn nữa, bọn họ còn nghe nói Bệ hạ vẫn luôn ngăn cản tiểu Giang đại nhân tiến về phía Thọ Khang cung.
Thái hậu không chỉ một lần sai người truyền triệu tiểu Giang đại nhân, nhưng đều bị Bệ hạ dùng đủ loại lý do đem tiểu Giang đại nhân chặn lại giữa đường rồi.
Theo thời gian trôi qua, bệnh tình của Thái hậu càng thêm ác liệt, châm pháp của Cổ Linh Nhi đã không còn có thể giúp bà giảm đau được nữa.
Cuối cùng, Thái hậu sau khi đấu tranh với bệnh ma hai mươi tám ngày, đã kết thúc cuộc đời của bà.
Nguyên Đế trước lúc bà tắt thở đã tới Thọ Khang cung nhìn bà lần cuối.
Thái hậu nhìn thấy Nguyên Đế trước giường, ánh mắt vốn dĩ hốt hoảng dần dần trở nên hung lệ.
Bà gượng chống hơi thở cuối cùng, giơ tay tát Nguyên Đế một cái:
“Nghịch t.ử, ngươi... lòng ngươi thật độc ác, ai gia... ai gia m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh hạ ngươi ra, ngươi vậy mà thấy ch-ết không cứu, trơ mắt nhìn ta đi ch-ết."
Nguyên Đế sắc mặt bình thản, đáy mắt không thấy một tia cảm xúc d.a.o động.