“Không muốn."
Hắn trả lời rất dứt khoát, dường như là cố ý nói cho ai đó nghe vậy.
Hắn lén lút liếc nhìn Giang Nguyệt Ngạng một cái, nụ cười trên mặt dần khựng lại, 【Ngốc ạ, là ảo giác của ta sao?
Sao ta cảm thấy nàng có chút không vui.】
【Có sao?
Ta không có nhìn ra được.】
Dạ Vô Ngân nhíu mày ngồi xuống, vừa mới ngồi xuống liền cảm thấy trong ngăn bàn có đồ.
Hắn đem đồ vật lấy ra xem thử, phát hiện là trái cây, bèn lại định đưa đồ cho Giang Lâm Xuyên.
Giang Nguyệt Ngạng c.ắ.n môi một cái, giật phắt trái cây trở lại, trái cây đắt tiền như vậy, hắn không cần thì trả lại cho nàng!
Dạ Vô Ngân nhìn một cái liền biết đồ vật là nàng tặng, không khỏi nhìn về phía đồ ăn vặt trên bàn Giang Lâm Xuyên.
Hắn vội vàng vươn tay lấy đồ ăn vặt trở về, Giang Lâm Xuyên nhất thời vẻ mặt mờ mịt, không phải là không cần nữa sao?
Ngay lúc Giang Lâm Xuyên đầy bụng nghi hoặc, Dạ Vô Ngân tiến lại gần Giang Nguyệt Ngạng nói:
“Đồ đã tặng đi làm sao có thể lấy lại được chứ?"
“Tự ngươi không muốn đó thôi."
“Ta muốn!
Vừa nãy chẳng phải là không biết những thứ này đều là ngươi tặng sao."
Giang Nguyệt Ngạng mím môi không nói.
Dạ Vô Ngân bèn cẩn thận từng li từng tí vươn tay kéo túi trái cây, thấy nàng không ngăn cản, lập tức đem đồ vật lấy tới trước mặt mình.
Hắn mở túi từ bên trong lấy ra một quả chôm chôm bóc ra đưa tới trước mặt nàng, “Ăn một cái đi."
Học sinh lớp một đều nghe thấy động tĩnh phía sau, nhưng không mấy ai dám quay đầu lại nhìn.
Người dám quay đầu lại nhìn, không phải trợn to mắt, thì chính là nghiến nát răng, Dạ thiếu vậy mà đích thân bón trái cây tới tận miệng nàng!
Giang Nguyệt Ngạng quay đầu đi, thần sắc hơi có chút không tự nhiên, đáp lại:
“Ta không ăn."
Lúc này, giáo viên đến, Dạ Vô Ngân bèn nhét quả chôm chôm vào miệng mình.
Rất nhanh, một ngày liền kết thúc.
Dạ Vô Ngân đi theo sau Giang Nguyệt Ngạng về phía hiệu sách, đợi đến khi cách xa trường học, hắn mới rảo bước đi tới bên cạnh nàng.
Đón ánh hoàng hôn, khoảng cách của hai người càng lúc càng gần, cái bóng rõ nét trên mặt đất cũng dần dần chồng lên nhau.
Chương 0 Tuyến Vô Ngạng if:
Nắm tay
Cửa hiệu sách.
Thông qua bức tường kính của hiệu sách có thể thấy được, bên trong lác đác vài ba học sinh đang đứng.
Từ kiểu dáng đồng phục học sinh mà xem, có của trường Nhất Trung, cũng có của trường Nhị Trung.
Họ hoặc đứng trước kệ sách, nghiêm túc lựa chọn những cuốn sách mình cần.
Hoặc ngồi ở khu vực đọc sách, yên tĩnh lật xem.
Dạ Vô Ngân liếc mắt nhìn người bên cạnh, muốn xem nàng có giống như lần trước, vì không muốn dính dáng đến mình mà bỏ chạy hay không.
Kết quả lại thấy nàng thần tình bình tĩnh, đi thẳng về phía hiệu sách, không có nửa điểm ý định muốn bỏ chạy.
Trong lòng hắn vui mừng, khóe miệng khẽ nhếch lên một độ cong, bám sát theo sau nàng cùng đi vào hiệu sách.
Hiệu sách không bằng thư viện, nhưng cũng coi như yên tĩnh, hương mực nhàn nhạt khiến lòng người bình thản.
Giang Nguyệt Ngạng quay đầu hỏi:
“Ngươi muốn mua sách gì?"
Mua sách chỉ là cái cớ, Dạ Vô Ngân căn bản không hề cân nhắc qua vấn đề này, nhưng hắn một chút cũng không hoảng hốt.
Chỉ thấy hắn nhìn quanh một vòng sau đó cười nói:
“Đi theo ta."
Chẳng mấy chốc, hắn liền dẫn Giang Nguyệt Ngạng đi đến khu truyện tranh.
“Ngươi là tới mua truyện tranh sao?"
Hắn mỉm cười gật gật đầu, “Nếu không ngươi tưởng ta là tới mua tài liệu ôn tập à?"
Giang Nguyệt Ngạng im lặng không trả lời, nàng quả thực tưởng rằng hắn là muốn tới mua sách dùng để học tập.
Dù sao mua một cuốn truyện tranh cũng không cần dùng đến nàng mà, thích cuốn nào mua cuốn đó là được rồi.
Dạ Vô Ngân nhìn phản ứng đó của nàng liền biết mình đoán trúng tâm tư của nàng, khẽ cười một tiếng nói:
“Giúp ta chọn vài cuốn truyện tranh."
Nghe thấy lời của hắn, Giang Nguyệt Ngạng lúc này mới đặt tầm mắt lên truyện tranh, lẩm bẩm:
“Tự ngươi chọn đi, ta lại không biết ngươi thích xem loại truyện tranh thể loại nào."
“Ta thể loại nào cũng xem."
Nghe hắn nói như vậy, Giang Nguyệt Ngạng đột nhiên muốn nghịch ngợm, từ trên kệ lấy vài cuốn truyện tranh thiếu nữ vừa mới xuất bản nhét vào tay hắn.
“Vậy thì những cuốn này đi."
Dạ Vô Ngân rũ mắt nhìn thoáng qua truyện tranh trong tay, chỉ nhìn bìa và tên sách là biết thuộc thể loại gì rồi.
Hắn dở khóc dở cười.
Giang Nguyệt Ngạng đắc ý ngẩng cái đầu nhỏ, trong lòng mừng thầm, cười xấu xa nói:
“Ta chọn cho ngươi đều rất hay, phải xem hết đấy nhé~"
“Được, ta nhất định sẽ xem hết."
Khóe miệng hắn ngậm một vệt ý cười, ánh mắt quyến luyến nhìn nàng, giọng nói lộ ra vẻ sủng ái.
Trên mặt Giang Nguyệt Ngạng ửng hồng, hơi mất tự nhiên dời tầm mắt đi, ánh mắt phiêu hốt bất định.
Bỗng nhiên, nàng bị nắm lấy cánh tay nhẹ nhàng dẫn dắt đi về phía trước, “Chúng ta đến phía trước xem thử."
Giang Nguyệt Ngạng rũ mắt nhìn bàn tay trắng trẻo trên cánh tay, ngơ ngác không có vùng vẫy, cứ như vậy nhìn.
Chẳng mấy chốc, nàng liền được dẫn dắt dừng bước, bàn tay trên cánh tay cũng theo đó buông ra.
Nàng hồi thần lại, phát hiện khu vực này bày biện đều là những cuốn sách về trinh thám và hình sự các loại.
Dạ Vô Ngân chậm rãi dạo chơi giữa các kệ sách, tầm mắt quét qua sơ sài các cuốn sách trên kệ.
Đột nhiên, tầm mắt của hắn dừng lại trên một cuốn sách dày cộp, vươn tay lấy nó xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cuốn 《Chìa khóa quỷ bí》 này ta tìm rất lâu rồi, không ngờ ở đây lại có."
Hắn cầm trong tay, nhẹ nhàng vuốt ve bìa sách.
Giang Nguyệt Ngạng ghé sát lại, tò mò nhìn cuốn sách đó, trên bìa vẽ một chiếc chìa khóa cổ xưa thần bí, xung quanh lượn lờ sương mù quỷ dị, lộ ra một luồng khí tức thần bí.
Đột nhiên, ánh đèn trong hiệu sách nhấp nháy, ngay sau đó rơi vào một mảnh bóng tối.
Xung quanh lập tức vang lên tiếng ồn ào, Giang Nguyệt Ngạng theo bản năng nắm lấy cánh tay Dạ Vô Ngân.
“Đừng sợ, ta ở đây."
Trong bóng tối vang lên giọng nói của Dạ Vô Ngân, tay nàng cũng được hắn nắm c.h.ặ.t trong tay, cảm thấy an tâm lạ thường.
Bóng tối thu hẹp khoảng cách giữa đôi bên, nàng dường như có thể nghe rõ nhịp tim trầm ổn của người trước mắt.
Lại dường như có thứ gì đó đang bén rễ nảy mầm.
Ngay lúc này, loa phóng thanh của hiệu sách vang lên:
“Các vị khách hàng, xin đừng hoảng sợ, hãy ở yên tại chỗ chờ đợi một lát, chúng tôi sẽ lập tức khởi động nguồn điện dự phòng."
Nghe thấy lời trong loa, tiếng ồn ào trong hiệu sách do mất điện gây ra dần dần yên tĩnh trở lại.
Không bao lâu sau, hiệu sách khôi phục lại điện năng, ánh đèn sáng lên.
Giang Nguyệt Ngạng nhìn thấy bàn tay bị nắm lấy, trên mặt nóng lên, vội vàng rút tay ra, mắt nhìn sang chỗ khác, ngượng ngùng hỏi:
“Ngươi mua xong chưa?
Mua xong thì về thôi."
Dạ Vô Ngân nhìn bộ dạng thẹn thùng của nàng, khóe miệng không khống chế được nhếch lên, trong mắt đầy vẻ dịu dàng.
Hắn vui vẻ “ừm" một tiếng, “Đi thôi."
Sau đó, họ liền cùng nhau đi về phía quầy thu ngân.
Trên đường đi, Dạ Vô Ngân lại vớ thêm vài cuốn truyện tranh.
Sau khi thanh toán xong, hắn lại đưa túi đựng truyện tranh cho nàng, “Giúp ta cầm một chút."
Giang Nguyệt Ngạng không nghĩ nhiều, vươn tay nhận lấy.
Hai người đi ra khỏi hiệu sách, đi ngang qua quán trà sữa, Dạ Vô Ngân còn mua hai ly trà sữa.
Họ vừa uống trà sữa, vừa tản bộ trên con đường về nhà, yên bình mà tốt đẹp.
Ánh hoàng hôn rải r-ác trên người họ, hình thành một bức tranh thanh xuân duy mỹ.
Chỉ là họ không chú ý tới mấy người ở con đường đối diện đang dừng bước nhìn về phía họ.
“Đại ca, là Dạ Vô Ngân, có cần em qua đó..."
Người được gọi là đại ca giơ tay ngắt lời hắn, tầm mắt đ-ánh giá Giang Nguyệt Ngạng một lượt, sau đó xì cười một tiếng.
Thú vị.
Nam t.ử thu hồi tầm mắt, tiếp tục đi về phía trước, những người đi cùng đầy vẻ nghi hoặc đi theo.
Dạ Vô Ngân sau khi bị Giang Nguyệt Ngạng từ chối gọi taxi, đã đưa nàng đến trạm xe buýt gần đó.
Đợi một lát, Giang Nguyệt Ngạng liền nhìn thấy chiếc xe buýt nàng muốn ngồi đang từ xa chạy đến.
Thế là, nàng liền đưa túi truyện tranh cầm trên tay cho hắn, “Truyện tranh của ngươi."
Dạ Vô Ngân không nhận, nhẹ giọng nói:
“Đó là của ngươi."
Giang Nguyệt Ngạng ngẩn người, “Cho ta?"
Dạ Vô Ngân mỉm cười gật gật đầu, “Coi như là tạ lễ ngươi giúp ta chọn sách."
Giang Nguyệt Ngạng mở túi ra xem thử, phát hiện đều là truyện tranh thiếu nữ, không khỏi khẽ kêu một tiếng, lại đưa túi cho hắn, “Không phải ngươi nói muốn xem hết sao?
Sao lại cho ta?
Ta không cần."
“Những cuốn ngươi chọn cho ta ở đây."
Hắn nói đoạn giơ cao cái túi trên tay, “Đồ ta đã tặng đi, không bao giờ lấy lại.
Ngươi nếu không cần, vậy thì ném đi."
“Phá của."
“Vậy ngươi quản ta đi?"
Giang Nguyệt Ngạng lập tức đỏ mặt, ôm c.h.ặ.t cái túi quay đầu đi, “Ai... ai thèm quản ngươi."
Lúc này, xe buýt chậm rãi dừng lại trước trạm, cửa xe mở ra.
“Ta về đây."
Dứt lời, Giang Nguyệt Ngạng liền cúi đầu lên xe.
Xe buýt khởi động, nàng qua cửa sổ xe nhìn Dạ Vô Ngân một tay đút túi đứng trên trạm xe buýt, bóng dáng dần dần nhỏ lại.
Nàng cúi đầu nhìn cuốn truyện tranh trong lòng, trên mặt không tự giác hiện lên nụ cười.
Ngày hôm sau cả ngày, nàng đều không quá thoải mái khi đối mắt với Dạ Vô Ngân, khó khăn lắm mới chịu đựng được đến lúc tan học, vậy mà lại đón nhận vị khách không mời mà đến ở cổng trường.
Tống Triết chặn đường đi của nàng trước mặt bao nhiêu học sinh, vẻ mặt cười phóng đãng, “Thì ra ngươi học ở trường Nhất Trung nha, làm ta tốn bao công sức tìm kiếm."
Thẩm Dật và Cố Ngạn đi chậm hơn một chút vội vàng chạy tới, chắn nàng và Tô Khả Khả ra phía sau.
Cảnh này thu hút rất nhiều người dừng chân vây xem.
Dạ Vô Ngân đi chậm hơn nữa sắc mặt lạnh lùng, mặt sa sầm đi tới.
Tống Triết nghiêng đầu nhìn về phía Giang Nguyệt Ngạng bị Cố Ngạn chắn phía sau, đang định nói chuyện, khuôn mặt đang nở nụ cười phóng đãng liền bị người ta dùng sức đẩy một cái.
Tống Triết loạng choạng, suýt chút nữa ngã nhào.
Hắn vững vàng thân thể, phẫn nộ nhìn về phía người đẩy hắn, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt âm trầm kia của Dạ Vô Ngân, trong lòng không khỏi rùng mình.
Dạ Vô Ngân đi đến trước mặt hắn, hơi cúi người ghé vào tai hắn, giọng nói lạnh lẽo thấu xương nói:
“Tránh xa nàng ra, nếu không ta khiến ngươi hối hận vì đã sinh ra trên đời này."
Tống Triết nuốt nước miếng, cảm thấy sợ hãi vô cớ, một câu cũng không nói nên lời.
Mấy người ở đằng xa nhìn thấy cảnh này sau đó xoay người rời đi.
Chương 0 Tuyến Vô Ngạng if:
Mất tích
Những ngày tiếp theo, gió yên biển lặng.
Kể từ khi Tống Triết bị Dạ Vô Ngân cảnh cáo, trở về lại hỏi thăm một chút về gia thế bối cảnh và phong cách làm việc của hắn sau đó không còn đến trường học hay ở những nơi khác quấy rầy Giang Nguyệt Ngạng nữa.