Đại Nha Hoàn Khương Gia

Chương 8



Sau đó ta liền an tâm đi ngủ.



Ở trong mộng có lão cha dạy ta mọi chiêu thức, có Tần sư huynh đội nồi thay ta, có đám sư điệt bị ta đ.á.n.h cho răng rụng đầy đất, có ta đang đề phòng canh giữ Lý tướng quân như kẻ trộm, có ta bị A Ngư kéo đi luyện võ…



Còn có đại tiểu thư chọn vải để may y phục cho ta, giúp ta chải đầu, dạy ta đọc chữ.



Nàng đã cao hơn ta từ rất lâu rồi, nhưng nàng thật sự vừa giống mẫu thân vừa giống tỷ tỷ, luôn luôn đối xử tốt với ta.



Trong giấc mơ, đại tiểu thư đã chuẩn bị cho ta một bàn đầy thức ăn, nàng nói “Tiểu Trúc, ngươi mau về nhà ăn cơm nha.”



Ta nói được, được!



Sau đó ta bừng tỉnh.



Đáng tiếc lúc tỉnh dậy lại không có đại tiểu thư, cũng không có đồ ăn ngon, chỉ có ánh mắt lo lắng của sư điệt, và một trận đòn tơi tả của Tần sư huynh.



Ta tỉnh lại ở trong viện của Bắc địa, sư điệt nói ta đã hôn mê suốt ba ngày ba đêm, nếu hắn không phải là hạnh lâm diệu thủ, thể chất của ta lại giống với con nhím, sợ rằng bây giờ ta đã ở trên trời gặp lão cha rồi.



Trong khoảng thời gian ta hôn mê, đã xảy ra hai sự kiện lớn.



Sự kiện đầu tiên, sau khi Lý tướng quân rời khỏi núi, đã triệu tập binh mã quay lại phản công, trực tiếp xông vào doanh trại của địch, c h ặ t đ ầ u tướng lĩnh bên địch, quân ta đại thắng.



Dạ Lan quốc phái người đến cầu hòa, tỏ vẻ nguyện ý cung phụng chúng ta như mẫu quốc, Hoàng đế vì chuyện này rất vui vẻ, lập tức mở yến hội suốt ba ngày.



Thừa dịp này, Lý tướng quân lấy lý do cánh tay bị thương giao lại binh quyền.



Hoàng đế giả mù sa mưa cự tuyệt nhưng rồi cũng đồng ý. Tuy nhiên để đền bù cho hắn, Hoàng đế giữ lại danh hiệu tướng quân của hắn, ban thưởng cho hắn rất nhiều đồ vật.



Một sự kiện khác là, Nhu Y công chúa trở lại kinh thành. Nàng thỉnh cầu Hoàng đế hủy bỏ hôn sự, hơn nữa yêu cầu được ban cho thân phận công chúa hòa thân để đến Dạ Lan quốc.



Hoàng đế không chịu, nhưng Nhu Y công chúa đã nói, nàng không muốn gả cho một kẻ tàn phế, hơn nữa nàng hiện tại lấy thân phận công chúa mẫu quốc đi hòa thân, nhất định phải trở thành mẫu thân của quốc quân Dạ Lan quốc tương lai.



Chỉ có như thế, Dạ Lan quốc mới có thể mãi cúi đầu xưng thần.



Hoàng đế cảm động, nhanh ch.óng đáp ứng thỉnh cầu của nàng, đồng thời cũng rơi nước mắt thương cảm cho Lý tướng quân.



Sau đó Hoàng đế đột nhiên nhớ ra, lúc trước Lý tướng quân đã đính hôn, đối phương còn là người trong lòng của Lý tướng quân. Vì để tỏ vẻ hiền đức, Hoàng đế đã thỉnh Thái hậu lần nữa tứ hôn Lý tướng quân cùng với vị hôn thê bần cùng lúc trước của hắn.



Lúc này đây, mọi người đều vui vẻ.



Ta há hốc mồm khi nghe những tình tiết này, chỉ cảm thấy còn phấn khích hơn so với hí văn!



Quả nhiên, chúng ta không thể hiểu được thế giới của người đọc sách!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -



Không biết vì chuyện gì, ta đột nhiên nhớ tới dáng vẻ kiêu ngạo, kiên định và uy nghiêm của Nhu Y công chúa khi lần đầu gặp gỡ, lại nhớ tới bộ dáng lúc nàng khoác lên mình bộ quần áo của ta xong rồi lại trịnh trọng hành lễ với ta, ta nghĩ, đây mới là chuyện nàng ấy nên làm.



Chắc chắn sau này nàng sẽ có một cuộc sống tốt đẹp đúng chứ?

 

Sau khi ta có thể xuống giường được, liền cưỡi ngựa không ngừng trở về kinh thành. Chỉ là vừa nhìn thấy đại tiểu thư, ta không khỏi rùng mình lùi lại.



Đại tiểu thư phụng phịu, nàng đến gần ta như thể đang dùng khinh công, đưa tay tát ta một cái.



Sau đó lại ôm lấy ta, nước mắt cứ thế chảy dài xuống khuôn mặt.



Ta nhẹ nhàng ôm lấy nàng, trời ơi, sao nàng gầy đến mức chỉ còn lại bộ xương thế này!



Ta vừa định mở miệng, đại tiểu thư đau lòng nói: “Tiểu Trúc, ngươi gầy rồi. Lần sau không được làm những chuyện như vậy nữa, biết không?”



Ta nhanh ch.óng gật đầu, “Tiểu Trúc nhớ rồi.”



Nha hoàn ở bên cạnh đại tiểu thư nói, kể từ lúc ta rời đi, đại tiểu thư đã cố gắng hết sức để mau ch.óng khỏi bệnh.



Nàng một bên nghĩ mọi cách để biết được tin tức của ta và Lý tướng quân, một bên lại vừa lo lắng và hối hận.



Đại tiểu thư luôn nói với họ, bản thân rõ ràng biết Tiểu Trúc là người bốc đồng, thật sự không nên nói những lời ấy. Lý tướng quân sinh t.ử không rõ, nếu Tiểu Trúc xảy ra chuyện gì, cả đời này nàng sẽ không thấy bình yên được.



Nhìn đại tiểu thư khóc, ta vụng về không biết phải an ủi nàng như thế nào mới tốt.



Ta liếc nhìn những khóm hoa ở bên ngoài cửa sổ, cố kìm nén nói: “Đại tiểu thư nhìn xem, mùa xuân đến rồi.”

 

《 Ngoại truyện: Nguyên Nhi 》

Ta tên là Nguyên Nhi, năm nay bảy tuổi.



Phụ thân ta là Lý tướng quân, người đã lập nhiều chiến công hiển hách, hiện tại tuổi còn trẻ nhưng đã ở nhà ăn cơm mềm.



Mẫu thân ta là Khương gia đại tiểu thư, thoạt nhìn có chút giàu có nhưng thực ra lại rất giàu có.



Ta còn có một người dì tên Tiểu Trư, người cũng như tên, ăn rất nhiều.



Thật ra, ta nên gọi nàng là cô cô, bởi vì nàng là đại nha hoàn của mẫu thân, nhưng mẫu thân nói nàng tựa như muội muội của mình, cho nên bảo ta gọi là dì.



Dì thì dì, dù sao Tiểu Trư cũng không cãi được!



Phụ thân nói, dì Tiểu Trư là do ngoại tổ phụ và ngoại tổ mẫu lừa đến.