Sau khi bị Tô Vãn nói thẳng là “ánh mắt quá sáng”, Mặc Trần đã thu liễm đi nhiều.
Hắn bắt đầu quan sát một cách kín đáo hơn.
Không còn cố ý tiếp cận nữa, mà là ở đằng xa, thông qua những chi tiết thường ngày để phân tích vị sư tỷ “vận khí cổ quái” này.
Hắn phát hiện, cuộc sống của Tô Vãn quy củ đến đáng sợ:
Cuối giờ Mão thức dậy, rửa mặt, ăn sáng (thường là bánh bao nguội từ hôm qua).
Giờ Thìn đến Tàng Kinh Các, hoặc là quét dọn chỉnh lý, hoặc là cuộn mình ở một góc nào đó đọc sách ngủ gật.
Giờ Ngọ đến thiện đường ăn cơm, luôn là người đi muộn nhất, nhặt nhạnh chút thức ăn thừa.
Giờ Mùi đến giờ Thân, có thể ở Tàng Kinh Các, cũng có thể ở một nơi hẻo lánh nào đó tại hậu sơn phơi nắng, ngủ.
Giờ Dậu về Tàng Kinh Các, thỉnh thoảng sẽ đến chỗ Huyền Thanh Trưởng Lão ngồi một lát.
Giờ Tuất liền tắt đèn nghỉ ngơi.
Đơn điệu, tẻ nhạt, không có chút điểm sáng nào.
Điểm đặc biệt duy nhất là, cô dường như có chút hứng thú với trận pháp —— Mặc Trần vài lần nhìn thấy cô ôm những cuốn sách như «Cơ Sở Trận Pháp Đồ Giải» để đọc, nhưng xem một lát liền sẽ ngủ thiếp đi.
Tu vi cũng không hề tiến triển, nhập môn mười năm vẫn là Luyện Khí tầng ba, thuộc hàng đội sổ trong số những kẻ đội sổ ở Thanh Vân Tông.
Một đệ t.ử như vậy, sao có thể dính dáng đến “Thủ Hộ Giả” được?
Mặc Trần bắt đầu hoài nghi phán đoán của mình.
Có lẽ, thật sự chỉ là vận khí tốt?
Hoặc là, trên người cô có một loại thể chất “tránh họa” đặc thù nào đó?
Nhưng trực giác mách bảo hắn, không đơn giản như vậy.
Hắn quyết định thăm dò thêm một lần nữa.
Lần này, không cần tự mình ra mặt.
Mặc Trần tìm một đệ t.ử tạp dịch cùng kỳ, tên là “Vương Nhị”, là một thiếu niên hàm hậu đầu óc đơn giản. Hắn “vô tình” tiết lộ với Vương Nhị: Tô Vãn sư tỷ ở Tàng Kinh Các hình như giấu bảo bối gì đó, có một lần hắn nhìn thấy cô nửa đêm chôn đồ trong sân.
Vương Nhị tính tò mò nặng, ngay đêm đó liền lén lút lẻn đến hậu viện Tàng Kinh Các, muốn đào thử xem sao.
Kết quả vừa cào được hai cái, liền bị đệ t.ử tuần đêm của Chấp Pháp Đường bắt quả tang.
“Ngươi đang làm gì đó?!” Đệ t.ử chấp pháp nghiêm giọng hỏi.
“Ta, ta nghe nói ở đây có bảo bối...” Vương Nhị sợ hãi lắp bắp.
“Nói bậy nói bạ! Đây là trọng địa Tàng Kinh Các, lấy đâu ra bảo bối?! Nói, ai nói cho ngươi biết?”
Vương Nhị khai ra “Trần Mặc”.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mặc Trần rất nhanh bị đưa đến Chấp Pháp Đường tra hỏi.
Hắn vẻ mặt vô tội: “Chấp sự minh giám, ta chỉ nói đùa với Vương Nhị, nói hắn nếu có thể tìm được bảo bối mà Tô Vãn sư tỷ giấu, ta sẽ mời hắn ăn cơm. Ai ngờ hắn lại tưởng thật...”
Đệ t.ử chấp pháp kiểm tra túi trữ vật của Mặc Trần —— chỉ có vài khối hạ phẩm linh thạch và đồ lặt vặt, ngọc bài thân phận cũng bình thường.
Sau một hồi tra hỏi, nhận định là bản thân Vương Nhị ngu ngốc, Mặc Trần chỉ là vạ miệng, mỗi người bị đ.á.n.h năm mươi đại bản, phạt nửa tháng nguyệt bổng, cảnh cáo không được tái phạm.
Khi chuyện truyền đến tai Tô Vãn, cô đang tưới nước cho linh thảo.
Lâm Thanh Lộ tức phồng má chạy đến mách lẻo: “Sư tỷ! Tên Trần Mặc mới tới kia thật đáng ghét! Lại dám tung tin đồn tỷ giấu bảo bối, hại Vương Nhị bị phạt!”
Tô Vãn đặt bình tưới nước xuống: “Trần Mặc?”
“Chính là tên tạp dịch mới luôn lảng vảng gần tỷ đó!” Lâm Thanh Lộ nói, “Ánh mắt lấm la lấm lét, nhìn là biết không phải người tốt! Sư tỷ tỷ yên tâm, muội đã nói với sư huynh của Chấp Pháp Đường rồi, bảo bọn họ để mắt tới tên đó nhiều hơn!”
“Ừm.” Tô Vãn gật đầu.
Cô nhìn về phía Mặc Trần đang quét rác ở đằng xa.
Đối phương dường như nhận ra ánh mắt của cô, ngẩng đầu lên, lộ ra một nụ cười hàm hậu, mang ý xin lỗi.
Tô Vãn mặt không biểu tình dời ánh mắt đi.
Giả vờ cũng giống đấy.
Nhưng cô có thể cảm nhận được, sự dò xét và soi mói dưới nụ cười của kẻ đó.
Giống như đang quan sát con mồi.
“Thanh Lộ.” Cô chợt lên tiếng.
“Dạ?”
“Tránh xa người đó ra.” Tô Vãn nhẹ giọng nói, “Hắn... không đơn giản.”
Lâm Thanh Lộ sửng sốt, ngay sau đó trịnh trọng gật đầu: “Muội nghe lời sư tỷ!”
Lần thăm dò đầu tiên của Mặc Trần, kết thúc bằng thất bại.
Nhưng hắn không hề nản chí.
Ngược lại càng cảm thấy hứng thú hơn.
Tô Vãn này, rõ ràng tu vi thấp kém, lại có sự nhạy bén vượt xa bình thường.
Hơn nữa, sự đề phòng của cô đối với hắn, rõ ràng đã vượt qua mức độ đối với một “kẻ đáng ghét” bình thường.
Giống như... biết hắn có vấn đề.
Thú vị.
Xem ra, vẫn phải đổi cách khác.