Đầu đau như b.úa bổ.
Cảm giác đau đớn xé rách màng nhĩ xen lẫn với mùi nước hoa rẻ tiền nồng nặc lảng vảng trong không khí khiến Phương Thu Đào khẽ nhíu mày. Cô mệt mỏi mở bừng mắt, tầm nhìn từ mờ mịt dần trở nên rõ nét. Đập vào mắt cô là trần nhà treo chiếc đèn chùm pha lê kiểu dáng phô trương, kệ tivi bằng gỗ gụ chạm trổ cầu kỳ, và bộ sofa bọc da bóng loáng nhưng lại bốc lên thứ mùi ngai ngái của sự ngột ngạt.
Đây là phòng khách của biệt thự nhà họ Vương.
Phương Thu Đào sững sờ trong giây lát, hơi thở khựng lại. Cô cúi xuống nhìn hai bàn tay mình. Những ngón tay thon dài, trắng trẻo, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, hoàn toàn không có những vết chai sần thô ráp hay những vết sẹo gớm ghiếc do bị bỏng axit ở khu ổ chuột tồi tàn. Cô đưa tay chạm lên mặt, làn da vẫn còn độ đàn hồi của tuổi hăm bốn, không có nếp nhăn của sự tiều tụy, càng không có vết bầm tím do những trận đòn roi tàn nhẫn.
"Mình... còn sống?"
Ký ức cuối cùng của cô là cái lạnh lẽo thấu xương trong con hẻm nhỏ đêm mưa rét mướt. Khi ấy, cô bị đuổi ra khỏi nhà không một xu dính túi, mang trên mình căn bệnh hiểm nghèo không tiền chữa trị, trơ mắt nhìn gã chồng cũ Vương Đại Bảo khoác tay nhân tình Lưu Hồng Hà bước lên chiếc xe sang trọng. Còn người mẹ nuôi Trương Xuân Chi, kẻ luôn miệng nói "công ơn sinh thành không bằng công dưỡng d.ụ.c", lại chính là người đã tự tay nhét tờ giấy nợ nần chồng chất vào tay cô, ép cô phải c.h.ế.t thay cho đứa con trai ruột vô dụng của bà ta.
Sự uất ức, phẫn nộ và tuyệt vọng của kiếp trước như một cơn sóng thần cuộn trào trong l.ồ.ng n.g.ự.c Phương Thu Đào. Nhưng ngay lập tức, một giọng nói chua loét vang lên, kéo cô về thực tại sắc lạnh.
"Thu Đào à, con còn ngây ra đó làm gì? Mau cầm b.út lên ký đi chứ!"
Trương Xuân Chi ngồi ở đầu ghế sofa đối diện, trên người đắp đầy vàng khối từ cổ tay đến ngón tay, ra vẻ từ ái nhưng ánh mắt lại lóe lên sự tính toán chi li. Bà ta đẩy tờ giấy A4 về phía trước, giọng điệu mang theo sự áp đặt không thể chối cãi: "Đại Bảo dạo này làm ăn khó khăn, công ty nhà họ Vương đang cần xoay vòng vốn. Con là vợ nó, phần cổ phần mỏ đá bên ngoại để lại con giữ cũng chẳng biết làm gì, chi bằng chuyển nhượng sang tên Đại Bảo để nó lo liệu. Người một nhà cả, ai đứng tên mà chẳng thế?"
Ngồi cạnh bà ta là Vương Đại Bảo. Gã đàn ông béo ịch, ẻo lả trong bộ vest hàng hiệu nhăn nhúm, vắt chéo chân, xỉa răng với thái độ vô cùng đắc ý. Hắn ta hất hàm: "Mẹ nói đúng đấy. Cô mau ký đi, đừng có rề rà mất thời gian. Cưới cô về nhà họ Vương bao nhiêu năm, ăn sung mặc sướng, giờ là lúc cô phải biết điều mà cống hiến cho cái nhà này."
Ánh mắt Phương Thu Đào từ từ hạ xuống, dừng lại ở tiêu đề in đậm trên tờ giấy: Giấy Chuyển Nhượng Cổ Phần Và Tài Sản.
Mọi thứ khớp nối hoàn hảo. Cô thực sự đã trọng sinh. Trọng sinh về đúng cái ngày định mệnh ba năm trước, thời điểm mà cuộc đời cô bước vào ngã rẽ tăm tối nhất. Kiếp trước, chính tại phòng khách này, vì tin lời đường mật của Vương Đại Bảo và sự thao túng tâm lý của Trương Xuân Chi, cô đã ngoan ngoãn ký tên. Để rồi ngay sau khi tài sản được chuyển giao hợp pháp, chúng lập tức trở mặt, vu khống cô lăng loàn, ném cô ra ngoài đường với hai bàn tay trắng.
Khóe môi Phương Thu Đào khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười lạnh lẽo đến thấu xương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ông trời đã cho cô cơ hội làm lại, vậy thì kiếp này, những kẻ từng ăn thịt uống m.á.u cô, từng kẻ một, đều phải nôn ra cho bằng sạch!
Thấy Phương Thu Đào cứ nhìn chằm chằm vào tờ giấy mà không nhúc nhích, Vương Đại Bảo mất kiên nhẫn. Hắn ta đập mạnh tay xuống bàn kính cường lực, quát lớn: "Cô bị điếc à? Có ký hay không thì bảo? Đừng có rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!"
Trương Xuân Chi lập tức đóng vai người tốt, vội vàng vuốt n.g.ự.c con rể hờ rồi quay sang lườm Phương Thu Đào, bắt đầu bài ca đạo đức giả quen thuộc: "Thu Đào, con làm sao thế hả? Mẹ nuôi con khôn lớn nhường này, cho con ăn học đàng hoàng, lại tìm cho con một tấm chồng tốt như Đại Bảo. Con làm người thì phải biết ơn chứ! Chỉ là một tờ giấy thôi, con tính toán chi li với chồng mình như vậy, sau này ai dám chứa chấp con?"
"Biết ơn?"
Phương Thu Đào rốt cuộc cũng lên tiếng. Giọng nói của cô không còn sự run rẩy, cam chịu như trước đây, mà trong trẻo, sắc lẹm như một lưỡi d.a.o vừa được mài giũa. Cô chậm rãi vươn tay, cầm lấy cây b.út máy đặt trên bàn.
Nhìn thấy hành động đó, Vương Đại Bảo và Trương Xuân Chi liếc mắt nhìn nhau, khóe miệng không giấu nổi nụ cười đắc thắng. Chúng cho rằng con nhãi này vẫn ngu ngốc và dễ bề thao túng như mọi ngày.
Nhưng ngay giây tiếp theo, nụ cười của chúng cứng đờ trên mặt.
Thay vì hạ b.út ký tên, Phương Thu Đào cầm hai mép của tờ Giấy chuyển nhượng, lực ở cổ tay đột ngột tăng lên.
Xoẹt! Rẹc!
Âm thanh giấy bị xé rách vang lên sắc gọn trong không gian tĩnh lặng của phòng khách. Phương Thu Đào dứt khoát xé tờ giấy làm đôi, rồi gộp lại xé tiếp thành bốn mảnh, tám mảnh. Từng mảnh giấy vụn trắng toát bị cô lạnh lùng ném thẳng vào mặt Vương Đại Bảo, rơi lả tả xuống bộ vest đắt tiền của hắn như một trận tuyết nhơ bẩn.
"Cô... Cô làm cái quái gì vậy?!" Vương Đại Bảo giật thót mình nhảy cẫng lên, hai mắt trợn ngược, mặt đỏ bừng vì tức giận.
Trương Xuân Chi cũng kinh hoảng đứng phắt dậy, chỉ tay vào mặt cô, giọng rít lên the thé: "Con ranh này! Mày điên rồi sao? Mày dám xé giấy chuyển nhượng?"