Lúc đầu, Tần Dục vẫn hờ hững chẳng thèm liếc mắt nhìn ra cửa, cứ đinh ninh đây chỉ là màn kịch nực cười đến lố bịch. Mãi cho đến khi Chu Hạo bước hẳn vào nội đường, ánh mắt giao nhau với Tần Dục đang điềm nhiên nhấp trà. Vẻ mặt Chu Hạo thoáng nét luống cuống lẩn tránh. Tần Dục sững sờ kinh hãi thốt lên: "Tiên sinh?!"
Chu Hạo rón rén bước đến cạnh Tần Dục, lắp bắp lo lắng: "T.ử Thần, có chuyện gì về nhà rồi từ từ hẵng nói..."
Tần Dục vẫn giữ nguyên vẻ mặt không thể tin nổi. Đúng lúc này, Vương Lâu chen mỏ vào the thé: "Đó, mọi người thấy chưa, ta có nói ngoa nửa lời không? Hắn đích thị là sủng vật của Tuy Thân vương." Chu Hạo hoảng hốt lôi tuột Vương Lâu ra một góc, nghiến răng rít lên: "Lão đệ à, ngươi thật sự muốn làm lớn chuyện này kiện cáo sao?"
Vương Lâu vênh váo đáp: "Đối với huynh đệ ta, dĩ nhiên ta đây rất thức thời hiểu chuyện. Nhưng còn cái thứ hồ ly tinh kia... nó dám thượng cẳng chân hạ cẳng tay với ông..."
Chu Hạo vội vàng vuốt ve: "Lão đệ, coi như ca ca ta mắc nợ đệ một ân tình. Lần tới nhất định thiết đãi đệ một chầu t.ửu sắc linh đình. Chút ít bạc vụn này, đệ cứ cầm lấy cùng Triệu lão đệ đi mua chút đỉnh đồ bổ bồi dưỡng thân thể." Vừa nói, hắn vừa móc trong tay áo ra tờ ngân phiếu trị giá năm mươi lượng. Vương Lâu vừa thấy tiền sáng mắt, mặt mày hớn hở cười tươi rói: "Đại ca, ngài quả là người hào sảng, quá khách sáo rồi... Nhưng đại ca đừng trách tiểu đệ không nhắc nhở ngài, cái thứ nhãi ranh ngỗ ngược này phải răn đe quản giáo cho nghiêm, bằng không có ngày nó leo lên đầu lên cổ ngài mà ngồi... Trong tay lão đệ có giữ một quyển bí kíp, chuyên trị mấy thứ điếm khách này, đảm bảo thu phục khiến hắn ngoan ngoãn phục tùng..." Chu Hạo nghe đến đây quả thực không thể lọt tai thêm nửa lời, bèn dứt khoát quay ngoắt người đi. Chẳng ngờ Tần Dục đã sừng sững đứng ngay sau lưng hai người từ lúc nào. Từng câu từng chữ bỉ ổi của Vương Lâu thốt ra, Tần Dục đều nghe không sót một chữ.
Lại nhìn Tần Dục lúc này, gương mặt y tối sầm, u ám tĩnh mịch như áng mây giông. Ánh mắt y vằn lên những tia lửa phẫn hận tột độ, tưởng chừng có thể thiêu rụi vạn vật. Chu Hạo thất kinh, vội vã túm c.h.ặ.t lấy tay Tần Dục, lôi tuột y một mạch trở về ngoại trạch.
Hai người trở về ngoại trạch, im lặng an tọa, bầu không khí đặc quánh sự tĩnh lặng ngột ngạt. Ngay cả ma ma quản sự cũng nhạy bén cảm nhận được sự khác thường giữa đôi bên, bèn len lén lui hẳn vào gian trong, tuyệt không dám ló mặt ra nửa bước.
Chu Hạo cất lời phá vỡ bầu không khí trầm mặc: "Tần Dục?..."
Tần Dục hờ hững chẳng màng liếc nhìn Chu Hạo nửa cái. Nét mặt y thoáng hiện vẻ kỳ lạ, dường như pha lẫn sự chán ghét tột cùng cùng dòng suy tư miên man. Chu Hạo chưa từng bắt gặp vẻ mặt vặn vẹo, đầy oán khí nhường này ở Tần Dục.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Hạo ngập ngừng nói: "Thực ra mấy ngày trước ta đã muốn thẳng thắn với ngươi... Hai năm trước lúc tương cứu, vì hoàn cảnh bức bách không tiện bại lộ danh tính. Nay ngươi đã trưởng thành, ta mới dám thổ lộ..." Vừa nói, Chu Hạo vừa lén lút dò xét sắc mặt của đối phương.
Tần Dục bất thình lình lên tiếng: "Ngài từng nói ngài là bậc chí giao thân thiết với gia phụ? Vậy ngài có biết diện mạo gia phụ ta trông như thế nào không?"
Chu Hạo nhíu mày, trong lòng âm thầm kêu khổ. Hắn làm sao ngờ được Tần Dục lại đột ngột dò hỏi diện mạo của Tần lão tướng quân? Hắn nào biết đối phương hình dáng ra sao, chỉ mang máng nhớ lờ mờ hình ảnh từ xa trên xe chở tù hai năm về trước. Bần cùng sinh đạo tặc, hắn đành bịa chuyện: "Ừm... sắc mặt ửng đỏ..."
Tần Dục phẫn nộ gầm lên: "Toàn lời dối trá! Phụ thân ta uy danh lừng lẫy, ngoại hiệu 'Bạch diện tướng quân' Tần Xuyên, thế mà ngài lại hoàn toàn không biết?"
Bị vạch trần tại trận, Chu Hạo cứng họng, không tìm được lý lẽ nào để bào chữa. Tần Dục bật dậy, đi thẳng vào buồng trong, lát sau trở ra với một tay xách chiếc túi vải. Y lớn tiếng chất vấn: "Tòa viện này, trước đây rốt cuộc chứa chấp loại người nào?!"
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Chu Hạo ấp úng: "Nào có ai... " Kỳ thực, Chu Hạo cũng hoàn toàn mù tịt về công năng trước kia của "Tư phương" ngoại trạch này dưới thời Thạch Nguyên.
Tần Dục ném mạnh chiếc túi xuống đất cái "xoảng". Những vật dụng bên trong văng tung tóe. Đó là những bức tượng nhỏ nham nhở, khắc họa hình ảnh nam nữ quấn quýt bằng những tư thế dâm dật kỳ quái, đi kèm với đó là mấy thứ đồ vật dâm uế như ngọc trượng. Trông thấy đống đồ vật kia, sắc mặt Chu Hạo lúc trắng bệch lúc đỏ bừng, nhục nhã không thốt nên lời. Tần Dục nở nụ cười gằn cay nghiệt: "Hừ, khoảng thời gian trước ta tình cờ phát hiện ra đống uế vật này giấu dưới gầm giường. Ta chưa từng mảy may nghi ngờ là của tiên sinh, chỉ đinh ninh do kẻ bần tiện vô liêm sỉ nào lén lút tàng trữ. Nay sự việc vỡ lở..."