Nghe xong những lời của Đức Nhĩ Hãn Ca, Thác Nhĩ Khắc Khắc như người mất hồn, mặc cho Chu Hạo gặng hỏi thế nào y cũng câm lặng.
Hồi lâu sau, y mới túm lấy tay Chu Hạo, ngập ngừng hỏi: "Thạch Nguyên... Có phải ngươi từng nói... Mẫu phi của ngươi vong mạng là do người Sắc Mục gây ra không?"
Chu Hạo gật đầu: "Đúng vậy, sao thế?"
Thác Nhĩ Khắc Khắc với nét mặt phức tạp, cất lời: "Thạch Nguyên... Nếu như... Nếu như ngươi tìm được kẻ đã sát hại mẫu phi mình... Ngươi sẽ làm gì?"
Chu Hạo dõng dạc đáp trả: "Tất nhiên là phải băm vằm hắn ra làm trăm mảnh để tế vong linh mẫu phi rồi."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nghe câu này, Thác Nhĩ Khắc Khắc hoảng sợ tột độ. Thực chất, nếu tinh ý quan sát, y sẽ nhận ra lời nói của Chu Hạo vô cùng nhẹ nhàng, tịnh không hề nhuốm chút thù hận nào.
Thác Nhĩ Khắc Khắc chìm vào im lặng một lúc lâu, rồi chậm rãi nói: "A Nguyên, ta không muốn giấu ngươi chuyện này, nhưng xin ngươi... Đừng hận ta..."
Và thế là, y thuật lại toàn bộ lời thú tội của Đức Nhĩ Hãn Ca cho Chu Hạo nghe. Chu Hạo thầm nghĩ: Quả là sự sắp đặt diệu kỳ của số phận, trên đời lại có sự trùng hợp kỳ lạ đến nhường này. Nghe xong câu chuyện, hắn mải suy tính xem nên phản ứng thế nào cho phải phép, liệu có nên làm ầm ĩ lên một trận, hay là...?
Lúc này, Thác Nhĩ Khắc Khắc không chớp mắt nhìn chằm chằm vào Chu Hạo, sợ bỏ lỡ bất cứ biến chuyển sắc mặt nào của đối phương. Y lo lắng gọi: "... A Nguyên..." Chu Hạo vẫn chìm trong dòng suy nghĩ, vẻ mặt không chút cảm xúc. Chờ không nổi, Thác Nhĩ Khắc Khắc vội vã van nài: "A Nguyên, ngươi có thể đ.á.n.h ta, nếu chưa hả giận thì cứ g.i.ế.c ta đi, nhưng xin ngươi đừng hận ta... A Nguyên..." Nói đoạn, mắt Thác Nhĩ Khắc Khắc đã rơm rớm lệ. Chu Hạo thấy vậy, thầm nghĩ không nên đùa cợt với Tinh Quân nữa, nhưng nghĩ lại những lần y ép buộc mình, hắn vẫn thấy chưa cam lòng. Thế là, hắn lại giở giọng diễn kịch: "Đúng là ông trời có mắt, giờ ta mà lấy mạng ngươi thì ngươi cũng chẳng oán thán được nửa lời."
Nghe vậy, Thác Nhĩ Khắc Khắc rút phăng thanh đoản đao bốn tấc nhét vào tay Chu Hạo, rồi nhắm tịt mắt lại, buông một câu: "Ngươi ra tay đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chu Hạo áp sát lưỡi đao vào cổ Thác Nhĩ Khắc Khắc, xẹt một tiếng, cắt phăng một lọn tóc của y. Hắn cầm lọn tóc trên tay, nói: "Mạng của ngươi, ta đã nhận." Thác Nhĩ Khắc Khắc mở mắt ra, thấy Chu Hạo không hề ra tay đoạt mạng, lại nhìn biểu cảm trên khuôn mặt hắn, biết mình vừa bị lừa một vố. Y hỏi lại: "Ngươi? Không hận ta thật sao?"
Chu Hạo thản nhiên: "Hận thì giải quyết được gì. Chuyện đã qua bao năm rồi, từ lúc chào đời ta đã không biết mặt mẫu phi, cũng chẳng có cảm xúc sâu sắc gì cả."
Thác Nhĩ Khắc Khắc nghe xong, mừng rỡ bế thốc Chu Hạo lên kiểu bế công chúa, rảo bước về phía lều của hắn. Đặt Chu Hạo xuống giường nỉ, y nhanh ch.óng sập cửa lều lại. Chu Hạo hốt hoảng la lên: "Ngươi định làm gì?" Thác Nhĩ Khắc Khắc quay lại đè hắn xuống, vừa ngấu nghiến hôn vừa hỏi dồn: "Ngươi thực sự không hận ta chứ?" Đôi mắt y vẫn dán c.h.ặ.t vào mặt Chu Hạo, sợ rằng hắn đang dối lòng mình.
Chu Hạo bất đắc dĩ: "Không hận thật mà, mau buông ta ra."
Thác Nhĩ Khắc Khắc ôm Chu Hạo càng c.h.ặ.t hơn, kề sát tai hắn thì thầm: "Ngày mai ta sẽ để các người đi, nhưng đêm nay... chiều ta nhé."
Nghe tin ngày mai được trở về, Chu Hạo sướng rơn, nhưng cái "yêu sách" đi kèm lại khiến hắn vò đầu bứt tai. Thác Nhĩ Khắc Khắc lại bày ra bộ mặt cún con tội nghiệp, tự trách bản thân hôm qua đã dùng bạo lực ép buộc hắn, rằng giờ "gạo đã nấu thành cơm", thêm một lần nữa cũng chẳng hề hấn gì... Cuối cùng, Chu Hạo thấy mình dường như bị tẩy não, đành nhắm mắt đưa chân đồng ý. Lần này Chu Hạo không vùng vẫy kháng cự, Thác Nhĩ Khắc Khắc tha hồ vùng vẫy như cá gặp nước. Sự thật chứng minh hai người rất hòa hợp trong chuyện chăn gối. Tuy lòng Chu Hạo vẫn còn lấn cấn, nhưng việc không chống cự cũng đồng nghĩa với việc hợp tác, khiến Thác Nhĩ Khắc Khắc bung hết sức bình sinh. Bất ngờ, Chu Hạo chảy m.á.u ồ ạt, hai người hoảng hồn dừng lại. Nhìn vết m.á.u loang lổ trên t.h.ả.m nỉ, nửa đêm nửa hôm Thác Nhĩ Khắc Khắc phải chạy đi tìm t.h.u.ố.c, thoa t.h.u.ố.c cho hắn rồi cả hai mới chịu yên giấc.
Nghĩ đến việc ngày mai phải chia tay, Chu Hạo cảm thấy cần có đôi lời dặn dò Thác Nhĩ Khắc Khắc: "Thác Nhĩ Khắc Khắc, mai ta phải đi rồi, có vài lời ta muốn dặn ngươi, ngươi phải khắc cốt ghi tâm từng chữ một."
Thác Nhĩ Khắc Khắc chống tay ngồi dậy, lắng nghe lời Chu Hạo.
Chu Hạo chậm rãi: "Thứ nhất, trong vài năm tới, ngươi nhất định phải tìm cho mình một bậc cao nhân am hiểu chiến lược để phò tá. Xưa nay, kẻ làm nên đại nghiệp đều hội tụ cả tài năng và sự tính toán sâu xa. Ngươi có sự mưu trí, quả đoán, điềm tĩnh, mưu lược, kiên cường và sức hút cá nhân - đó là tài năng của ngươi. Nhưng ngươi còn thiếu đi tầm nhìn xa trông rộng, cần một quân sư vạch ra sách lược lâu dài cho bộ tộc. Thảo nguyên bao la với vô số bộ lạc, nên liên minh hay thâu tóm? Nên từ từ thu phục hay tiến đ.á.n.h chớp nhoáng? Ngươi cần một người dìu dắt." Tác giả xin có lời bình: Xưa nay những bậc vĩ nhân kiến tạo cơ đồ đều kết hợp giữa tài năng thiên bẩm và tầm nhìn xa trông rộng, điển hình như Lưu Bị - Gia Cát Lượng, Lưu Bang - Trương Lương, Chu Nguyên Chương - Lưu Cơ. Sự kết hợp hoàn hảo này là yếu tố cốt lõi dẫn đến thành công.