[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 112



 

Có lẽ kỹ năng của hắn có thời gian hồi chiêu khá dài, hoặc cũng có thể là hắn bắt buộc phải đọc câu khẩu hiệu đó mới kích hoạt được.

 

Tiêu Lam vừa tiến lại gần vừa quan sát động tác của hắn.

 

Khoảng cách giữa hai bên ngày càng thu hẹp, thấy Tiêu Lam chỉ còn cách mình chưa đầy năm bước, gã "tình yêu và công lý" cuống quýt, hai tay chắp hình tim, há miệng hét lớn: "Đại diện cho tình yêu và ——"

 

Tiêu Lam đã xác định được rồi.

 

Anh tăng tốc lao lên, trong chớp mắt đã áp sát trước mặt đối phương.

 

Một cú đ.ấ.m tung ra, nện thẳng vào bụng hắn, tống khứ toàn bộ những lời định nói tiếp theo vào lại trong họng.

 

Quả nhiên, dù có làm xong tư thế nhưng chỉ cần từ khóa chưa thốt ra khỏi miệng thì kỹ năng không thể phát động.

 

Tiêu Lam nhìn gã "tình yêu và công lý" đang nằm vật dưới đất, nở một nụ cười đặc trưng của phe phản diện: "Bây giờ ta sẽ đại diện cho cái nghèo trừng phạt ngươi."

 

Loại đ.á.n.h xa m.á.u giấy này một khi bị hạng cận chiến cứng cựa như Tiêu Lam áp sát thì kết cục chẳng khác gì cây cải trắng trước gió lạnh.

 

Cùng lúc đó, Lạc cũng đã hạ gục gã người chơi còn lại.

 

Hai kẻ này cũng bị trói lại như nữ quản gia, Lạc tìm một khối vuông đang đi lên rồi ném cả hai lên đó.

 

Hiện giờ, Tiêu Lam và Lạc đã có thể nhìn thấy sàn của phòng tiệc ở phía dưới.

 

Đã rất gần tầng hầm rồi.

 

---

 

Lời tác giả:

 

Tiêu Lam: Uy lực nghèo khó biến thân!

 

Lạc: Thưa ngài, đến giờ uống t.h.u.ố.c rồi...

 

Niềm vui của sự nghèo khó, anh đã cảm nhận được chưa?

 

Khi đi ngang qua phòng tiệc, ánh mắt Tiêu Lam vô tình lướt qua chiếc bình hoa đặt ngay chính giữa.

 

Phu nhân Bella từng nói, chiếc bình này có lịch sử hàng trăm năm, được chế tác bởi những nghệ nhân lừng danh thời bấy giờ.

 

Nói một cách ngắn gọn thì nó đáng giá, rất đáng giá, cực kỳ đáng giá.

 

Liệu nó có chiếm một chút vị trí quan trọng nào trong lòng phu nhân Bella không nhỉ?

 

Tiêu Lam dừng bước, dứt khoát lao về phía chiếc bình, vươn ra "bàn tay ma quỷ" đầy tội lỗi của mình ——

 

"Ê, Tiêu Lam chờ chút, anh tha cho—" Tiếng của Vương Thái Địch từ xa vọng lại, lẫn trong tiếng cọ xát của vách tường khiến người ta nghe không rõ thực hư.

 

"Choảng ——" Tiếng đổ vỡ giòn tan vang lên, chiếc bình hoa giá trị liên thành đã vỡ tan tành nằm dưới đất, c.h.ế.t không thể nào c.h.ế.t thêm được nữa.

 

Lúc này Tiêu Lam mới quay đầu lại, nhìn anh em nhà Vương Gia vừa nhảy từ trên cao xuống: "Teddy?

 

Cậu vừa nói gì cơ?"

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

"Cái...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

bình...

 

hoa đó..." Vế sau của Vương Thái Địch giờ mới lết đến nơi.

 

Vương Thái Địch như nhìn thấy một đống tiền khổng lồ mọc cánh bay mất ngay trước mắt mình, cậu tựa vào vai đại ca nhà mình khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Bình hoa đáng yêu thế cơ mà, sao anh nỡ đập nó!

 

Cái đồ máy xúc m.á.u lạnh vô tình này!!"

 

Tiêu Lam nhìn những thông báo hệ thống liên tục nhảy ra với vẻ mặt đầy thỏa mãn: "Bởi vì, đấu tranh vì sự nghèo khó là niềm vui lớn nhất của đời người."

 

[Phá hoại đạo cụ bối cảnh, phu nhân Bella đang rất giận dữ, dù sao thì vốn dĩ bà ta cũng đã điên tiết lắm rồi.]

 

[Giá trị nghèo khó tăng thêm 24,8 triệu, bạn đã cảm nhận được niềm vui của sự nghèo khó chưa?]

 

[Giá trị nghèo khó vượt quá 50 triệu, kỹ năng "Nghèo khó không thể hạn chế trí tưởng tượng của tôi" thăng lên cấp 2.]

 

Giá trị của chiếc bình hoa vượt xa dự tính của Tiêu Lam, việc kỹ năng thăng cấp đúng là niềm vui bất ngờ.

 

Mà cái cảm giác hưng phấn do sự nghèo khó mang lại thật sự khiến người ta muốn ngừng mà không được.

 

Hiện tại, thông tin kỹ năng của Tiêu Lam như sau:

 

Tên kỹ năng: Nghèo khó không thể hạn chế trí tưởng tượng của tôi

 

Năng lực:

 

1.

 

Tưởng tượng ra một loại năng lực và gán cho bản thân trong vòng 5 phút, càng nghèo thì năng lực càng mạnh.

 

2.

 

Tăng cường tố chất cơ thể dựa trên mức độ nghèo khó, khi tấn công mục tiêu có tỷ lệ ngẫu nhiên nhận được vật phẩm.

 

Thời gian hồi: 24 giờ.

 

Mô tả: Tuy tôi nghèo, nhưng tôi có quyền mơ mộng chứ!

 

Đây là sự quật cường cuối cùng của kẻ nghèo hèn.

 

Tiêu Lam chú ý đến dòng "khi tấn công mục tiêu có tỷ lệ ngẫu nhiên nhận được vật phẩm", chẳng lẽ điều này có nghĩa là anh cũng có cơ hội trở thành một đại gia nạp thẻ, vung vẩy đạo cụ không cần nhìn giá?

 

Anh chợt cảm thấy tương lai tràn trề hy vọng, dù chẳng biết cái "tỷ lệ ngẫu nhiên" kia rốt cuộc là bao nhiêu.

 

Vương Kha vỗ vai thằng em ngốc nghếch của mình an ủi: "Chắc là liên quan đến kỹ năng của Tiêu Lam thôi, có lẽ cậu ấy cũng giống em, có kỹ năng liên quan đến tiền bạc."

 

Tiêu Lam nhìn Vương Kha, cười mà không nói.

 

Người chơi cấp cao quả nhiên nhạy bén, đoán trúng ngay loại hình kỹ năng của anh.

 

Vương Thái Địch âm thầm so sánh sức chiến đấu giữa mình và Tiêu Lam, cùng là lũ nghèo kiết xác như nhau, sao khoảng cách giữa người với người lại lớn thế chứ?