[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 127



 

Tiêu Lam rút món đạo cụ mang tên "Đây là một con d.a.o găm tẩm đầy kịch độc" ra.

 

"Rít ——" Lưỡi d.a.o đ.â.m sâu vào mặt kính, phát ra tiếng ma sát ch.ói tai.

 

Dao găm do thế giới Giáng Lâm sản xuất, đừng nhìn vẻ ngoài chỉ như một con d.a.o gọt hoa quả thông thường, thực tế nó không chỉ đ.â.m thủng được tường kính mà còn dư sức chịu đựng trọng lượng của một người đàn ông trưởng thành.

 

Nhờ vào lực đỡ từ con d.a.o, Tiêu Lam bắt đầu leo lên bức tường kính dựng đứng trơn tuột.

 

Trên sân thượng, gã người chơi nọ vẫn đang cầm điện thoại livestream, gương mặt lộ ra nụ cười vặn vẹo hung tợn.

 

Tay kia của gã nghịch ngợm con d.a.o, ánh thép sắc lạnh xoay vần giữa những đầu ngón tay.

 

Bỗng nhiên hành động của gã khựng lại, đôi mắt vằn vện tơ m.á.u quay sang nhìn hai đứa trẻ bên cạnh.

 

Gã nở một nụ cười đầy ác ý, chẳng khác nào ác quỷ trong truyện cổ tích: "Các con ngoan, có sợ không nào?"

 

Bé gái mới khoảng bốn năm tuổi, bị dọa cho đỏ cả mắt, nước mắt bắt đầu chực trào.

 

Anh trai cô bé chừng sáu bảy tuổi thấy vậy liền lập tức chắn trước mặt em mình, cố tỏ ra hung dữ: "Chú...

 

chú không được qua đây!"

 

Gã đàn ông nhìn cảnh đó lại bật cười, lộ ra hàm răng trắng hếu: "Chao ôi, con ch.ó con này hung dữ gớm nhỉ."

 

Cậu bé nỗ lực đe dọa gã: "Ba em giỏi lắm!

 

Chú chắc chắn không đ.á.n.h lại ba em đâu!!"

 

Đối mặt với lời đe dọa yếu ớt này, gã chỉ khinh khỉnh cười dài một tiếng, đoạn tùy tiện vứt điện thoại sang bên, cầm d.a.o tiến về phía hai đứa trẻ.

 

Gã đã nghe thấy tiếng còi cảnh sát ngày một rõ hơn, nếu còn chần chừ thì chẳng kịp làm gì nữa.

 

Thế giới Giáng Lâm đã không chừa cho gã đường sống, thì cớ sao đám ranh con này lại được tung tăng trên phố?

 

Gã phải cho chúng biết thế nào là sự tàn khốc của hiện thực.

 

Đôi mắt đỏ ngầu của gã nhìn chằm chằm vào hai đứa trẻ trông có vẻ đang sống rất hạnh phúc, gương mặt gã tràn đầy khoái cảm trả thù.

 

Gã siết c.h.ặ.t con d.a.o trong tay, đây chỉ là một con d.a.o bình thường gã mua ở cửa hàng.

 

Nếu gã có thể sử dụng đạo cụ thì tốt biết mấy, trong không gian lưu trữ của gã có bao nhiêu món đồ uy lực lớn, lúc đó chắc chắn gã sẽ xử lý sạch sành sanh mọi người trong tòa nhà này.

 

Tiếc thay, giờ chỉ có thể dùng hai đứa nhỏ này giải tỏa cơn khát, rồi gã phải rời đi ngay.

 

Gã là một người chơi thiên về cường hóa thể lực, sau khi lên cấp Trung cấp, việc không thể dùng đạo cụ ở hiện thực cũng chẳng ảnh hưởng quá nhiều đến gã.

 

Năng lực cơ thể gã hoàn toàn vượt xa người thường, gã tự tin rằng đám xe cảnh sát kia không đời nào đuổi kịp mình.

 

Chiếc điện thoại bị vứt dưới đất không quay được tình cảnh hiện tại, nhưng trên màn hình, những dòng bình luận đang nhảy lên điên cuồng:

 

"Đù!

 

Thằng cha này định làm gì vậy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Tôi không dám nhìn nữa..."

 

"Đồ cặn bã!

 

Mày dừng tay lại ngay!!"

 

"Chà, kích thích đấy!

 

Tặng quà thôi~"

 

"Lầu trên biến thái!"

 

"Biến thái +1"

 

"Quản trị viên đâu rồi!

 

Loại người này chẳng lẽ không bị khóa tài khoản sao!!"

 

Tiêu Lam hành động cực nhanh, chớp mắt đã leo tới rìa sân thượng.

 

Mượn kiến trúc tòa nhà che chắn, anh bí mật quan sát hướng của gã người chơi mục tiêu, đúng lúc thấy gã đang vung d.a.o về phía lũ trẻ.

 

Tiêu Lam nhận thấy tình hình bất ổn, anh ra hiệu bằng mắt cho Lạc, hai người lập tức chia hai ngả lao tới.

 

Ánh d.a.o sắc lạnh mang theo ác ý của t.ử thần ập xuống hai đứa trẻ, kéo theo một luồng gió lạnh thấu xương.

 

Gã người chơi nọ đầy vẻ mong chờ độc địa, viễn cảnh những đóa hoa yếu ớt bị vùi dập đã không ngừng hiện lên trong đầu gã.

 

Trước ánh d.a.o cận kề, hai đứa trẻ kinh hãi hít ngược một hơi lạnh, cô bé sợ đến mức không khóc thành tiếng, cậu bé thì ra sức đạp chân xuống đất, cố đẩy em gái mình lùi ra sau.

 

Đột nhiên, một bóng người không biết từ đâu xông ra.

 

Động tác của người đó nhanh đến cực hạn, chưa đầy một giây đã lướt từ rìa sân thượng tới trước mặt chúng.

 

"Bộp ——" một tiếng, gã ác quỷ tưởng chừng bất khả chiến bại trước mặt hai đứa trẻ bỗng chốc biến mất.

 

Thay thế cho gã là những mảnh hoa giấy rực rỡ tung bay giữa không trung, cùng một bóng người ăn mặc sặc sỡ.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Sự kinh hoàng trên mặt hai đứa trẻ vẫn chưa tan hết, chúng ngơ ngác nhìn bóng người vừa xuất hiện.

 

Người đó mặc chiếc áo sơ mi ca rô đen trắng với kiểu dáng cường điệu, anh cởi chiếc mũ ảo thuật hoa lệ, lịch thiệp cúi chào hai đứa trẻ.

 

Nụ cười trên chiếc mặt nạ trắng là vĩnh cửu, trông anh giống như đang đứng trên sân khấu biểu diễn vậy.

 

Tiêu Lam ngồi thụp xuống, đưa một ngón tay lên trước môi, hơi nghiêng đầu nhìn hai đứa trẻ: "Bây giờ là giờ diễn ảo thuật của Ngài Hề nhé."

 

Cô bé quên cả khóc: "Ảo...

 

thuật..."

 

Tiêu Lam đưa một bàn tay ra trước mặt cô bé, lòng bàn tay đang nắm c.h.ặ.t mở ra, lập tức một cụm hoa giấy ngũ sắc nở rộ, rơi xuống trước mặt cô bé.