Cùng với làn sương bốc lên, chẳng mấy chốc, thứ còn lại chỉ là một bãi nhầy nhụa không ra hình thù gì nữa.
Dây Thừng Treo Cổ Số 13, t.ử trận.
Đã lăn lộn trong giang hồ, làm sao mà không có lúc lật thuyền.
Nhân lúc cái thùng vẫn còn nguyên vẹn, Tiêu Lam thuận tay ném luôn cái thùng rách ra ngoài cửa sổ, dù sao thì ý thức công đức trong cái thành phố giả tạo này cũng chẳng để làm gì.
Giờ thì căn phòng cuối cùng đã yên tĩnh.
Tiêu Lam nghĩ bụng đêm nay không biết còn chuyện gì xảy ra không, chi bằng ngủ sớm một chút.
Ngờ đâu anh vừa nằm lên giường, ngoài cửa sổ đã có một đàn Lão Thử chạy như bay qua, những bước chân "phong tao" ấy giẫm lên những đường ống kim loại cũ nát tạo ra những tiếng ồn có nhịp điệu, cứ như đang quẩy đĩa nhảy vỉa hè vậy.
Tiêu Lam: "..."
Chẳng hiểu sao, rõ ràng ngay cả thành phố bên ngoài cũng là giả, vậy mà vẫn xuất hiện chuột.
Cùng lúc đó, gã cuồng giáo sống cạnh phòng Tiêu Lam cũng bắt đầu tạo ra tiếng ồn.
Gã vừa lảm nhảm "Thần phạt", "Hãy trừng phạt tôi đi", vừa húc đầu vào tường.
Tiếng "đùng đùng" không ngừng truyền qua bức tường mỏng dính xây chẳng có chút tâm huyết nào.
Tiêu Lam: "..."
Ở phía bên kia, cặp tình nhân kia tắm rửa xong trở về lại bắt đầu cãi nhau, bức tường đứng trước giọng của bọn họ coi như vô hình:
"Em muốn chia tay với anh!
Cái loại đàn ông mặc quần sịp đùi không có thẩm mỹ như anh!"
"Quần sịp đùi thì có gì không tốt, chẳng lẽ không có cảm giác an toàn sao?"
"Nhưng tại sao quần của anh lại màu hồng, trên đó còn in hình Hello Kitty!"
"Chẳng phải điều đó chứng tỏ ông đây mẹ kiếp siêu đáng yêu sao!?"
"Hàng nhái thì đáng yêu chỗ nào hả!?"
"Em có ngốc không hả!"
"Anh mới mẹ kiếp ngốc ấy!"
Tiếp theo là tiếng hỗn chiến loạn cào cào.
Một bên dường như đã chọn cách tấn công từ xa, liên tục có đủ loại vật dụng bị quăng ra.
Tuy nhiên người này có vẻ nhắm không chuẩn, phần lớn những thứ đó đều đập vào bức tường phía Tiêu Lam, tạo ra những tiếng "bình bịch" cực lớn.
Tiêu Lam: "..."
Ngủ nghê cái nỗi gì nữa.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tiêu Lam đen mặt ngồi dậy khỏi giường, anh gõ gõ vào tường để nhắc nhở cặp đôi đang say sưa trong giải đấu võ tự do nam nữ bên cạnh rằng sát vách họ đang có hai con người còn sống sờ sờ.
Cặp đôi đang hăng m.á.u chiến đấu đâu có rảnh rỗi mà quan tâm đến người dưng nước lã.
Gã đàn ông hét về phía bức tường: "Gõ cái gì mà gõ, cái loại độc thân cẩu c.h.ế.t tiệt vừa nghèo vừa không ai thèm, tin hay không ông đây nửa đêm qua xử mày luôn không!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Ăn một cú tất thối từ tuần trước của ông đây này!"
Người phụ nữ cũng tranh thủ gào lên: "Đồ độc thân cẩu!
Đi ăn phân đi!"
"Ái chà, anh dám dùng dép đ.á.n.h lén tôi à!"
Đồ độc thân cẩu vừa nghèo vừa không ai thèm - Tiêu Lam, lúc này cảm thấy phẫn nộ tột cùng!
Tuy tôi vừa nghèo vừa độc thân, nhưng đó không phải là lý do để các người coi thường tôi!
Anh nói với Lạc đang đứng bên cửa sổ ngắm cảnh: "Tôi phải cho bọn họ thấy thế nào là những trận đòn roi của xã hội!"
Lạc quay lại nhìn anh, khẽ mỉm cười: "Sẵn lòng phục vụ người, thưa Ngài Z."
---
Phòng bên cạnh.
Gã đàn ông mồm mép cực oai lúc này đã bị bạn gái ép vào góc cửa, đang dùng cái chậu nhựa che mặt, ủ mưu chờ thời cơ phản công.
Cánh cửa sau lưng bỗng nhiên bị một lực cực lớn tông mở, cánh cửa đập vào khiến gã bị văng ra ngoài, mặt hứng trọn chiếc dép trên tay bạn gái, kéo theo cả cô nàng cũng ngã lăn quay ra đất.
Hai kẻ đang lăn lộn thành một đống kinh hãi nhìn về phía cửa.
Chỉ thấy người bước vào chính là "con ch.ó độc thân" sống bên cạnh, cùng với người đàn ông mặc comple ba mảnh đã gặp trước đó.
Cả hai đang nở nụ cười ôn hòa lịch thiệp với họ, trông nhã nhặn và thân thiện vô cùng.
Nếu bỏ qua cánh cửa đang lung lay sắp sập bên cạnh bọn họ.
"Các...
các...
các anh..." Gã đàn ông cố gắng lắp bắp.
Hai người mới vào không có ý định phí lời với họ.
Tiêu Lam sải đôi chân dài bước tới chỗ họ, trên đường đi Lạc còn thuận tay vơ luôn cái chăn trên giường trong phòng.
Phía bên kia, trên tay Tiêu Lam đang cầm một cuộn dây thừng nilon không rõ lai lịch, nhẹ nhàng vân vê.
Chẳng đợi hai kẻ kia kịp ngồi dậy, chiếc chăn đã trùm kín đầu bọn họ xuống.
Tiếp đó, trong bóng tối mịt mùng, họ đã cảm nhận được sự nhỏ bé, đáng thương và bất lực trước những "người xã hội".
Đến khi họ tỉnh táo lại thì đã bị quấn c.h.ặ.t trong chăn, chỉ để lộ ra mỗi cái đầu, trông như hai cái cuốn gà vừa mới ra lò.
Tiêu Lam ngồi xổm trước mặt họ, nở một nụ cười vô hại: "Tôi, muốn ngủ, hiểu chưa?"
Hai người cuống cuồng gật đầu, sợ hãi một cách vô cùng nhanh ch.óng và kiên định.
Ác quỷ trước mặt nở một nụ cười hài lòng, đưa tay vỗ vỗ đầu bọn họ: "Nếu còn có lần sau..."