Tiêu Lam tùy ý nói: "Không có gì, tiện tay thôi.
Có phiền không nếu cô nói cho tôi biết tại sao cô lại bị tấn công?"
Đoạn Tuyết Âm đưa tay chỉ vào chiếc máy giặt đối diện chiếc vừa xảy ra chuyện: "Tôi phát hiện t.h.i t.h.ể người phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i trong đó, lúc ấy cô ta giống như quần áo bị nhét bừa bãi vào bên trong vậy.
Tôi vừa định ra ngoài gọi mọi người thì có thứ gì đó tấn công tôi từ phía sau."
Tiêu Lam nhìn theo hướng chỉ của cô, quan sát chiếc máy giặt có t.h.i t.h.ể kia, nhưng lại phát hiện bên trong giờ đây trống không.
Thấy vẻ mặt của Tiêu Lam, Đoạn Tuyết Âm cũng đại khái đoán ra: "Biến mất rồi sao?"
Tiêu Lam gật đầu, anh nói với Đoạn Tuyết Âm: "Đi thôi, ở đây vừa xảy ra chuyện, không an toàn đâu, rời khỏi đây trước rồi hãy tính."
Nói xong anh dẫn theo Lạc, hai người một trước một sau rời khỏi phòng giặt.
Đoạn Tuyết Âm vẫn ngồi bệt dưới đất: "..."
Theo logic hành vi bình thường, chẳng phải anh nên tới đỡ tôi một cái sao?
Bên ngoài cửa lại vang lên tiếng của Tiêu Lam: "Đoạn Tuyết Âm, sao thế?"
"Ồ, không có gì, tới ngay đây!"
Đoạn Tuyết Âm nhanh nhẹn đứng dậy, lập tức hiểu ra, đi so đo logic hành vi bình thường với cái đồ biến thái này làm gì cơ chứ...
Tiêu Lam và Lạc đứng đợi Đoạn Tuyết Âm trước cửa phòng giặt.
Chẳng mấy chốc, Đoạn Tuyết Âm đã bước ra, trên gương mặt lộ rõ vài phần suy tư.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Tiêu Lam chú ý tới thần sắc của cô, bèn hỏi: "Có chuyện gì vậy?
Vừa rồi lại xảy ra chuyện gì sao?"
Đoạn Tuyết Âm bừng tỉnh, cô lắc đầu nói: "Không có gì, lần này cảm ơn anh, nếu có cơ hội tôi sẽ báo đáp."
Cô dường như còn muốn nói thêm điều gì, nhưng đúng lúc này gã cuồng giáo và cặp tình nhân kia đang đi về phía này, những lời định nói của Đoạn Tuyết Âm lại nuốt ngược vào trong.
Tiêu Lam tiến lên kể cho họ nghe về việc vừa phát hiện x.á.c c.h.ế.t của t.h.a.i p.h.ụ nhưng cái xác lại biến mất kỳ lạ, không ngờ phản ứng của họ vẫn vô cùng lạnh nhạt.
Cặp tình nhân cười đùa cợt nhả, dựa sát vào nhau nhìn về phía phòng giặt.
Người phụ nữ cười hì hì nói: "Tôi cứ thấy rằng, cô ta cứ mãi một mình như thế, sống cô độc cũng chẳng có ý nghĩa gì đâu."
Gã đàn ông nhìn cô ta đầy tình tứ, nói: "May mà anh còn có em."
Người phụ nữ lập tức ra vẻ cảm động khôn cùng: "Darling~"
Gã đàn ông đầy chân thành: "Honey~"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai người họ vừa nói vừa ôm chầm lấy nhau, cứ như đang sống trong một bộ phim thần tượng khoa trương của thập niên nào đó không rõ.
Ở phía bên kia, gã cuồng giáo tiến lại gần chiếc máy giặt được cho là nơi đặt x.á.c c.h.ế.t.
Gương mặt gã hiện lên vẻ cuồng nhiệt cực độ, gã vươn những ngón tay khô gầy, vuốt ve lớp vỏ máy giặt như đang mơn trớn một báu vật vô giá, miệng lầm bầm: "Sự trừng phạt của Thần, đây là thần tích!
Thần tích a!"
Hai phe này tụ lại một chỗ, giống như tivi cũ bị nhảy kênh, trông đặc biệt nực cười và quái đản.
Khiến những người đứng xem đều tỏ thái độ rằng, nắm đ.ấ.m của họ rất muốn có một cuộc "tiếp xúc gần" hơn với đối phương.
Tiêu Lam lười để ý đến họ thêm nữa, xoay người rời đi.
Trên đường đi, Đoạn Tuyết Âm tách khỏi Tiêu Lam, đi về hướng khác.
Tiêu Lam vốn muốn Tìm Tầm Hạ Duệ để hỏi xem mục đích thực sự của việc hắn nghe ngóng tin tức về mình là gì, nhưng không ngờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
Không biết là do họ đen đủi, hay là phía Hạ Duệ đang cố tình lảng tránh.
Tuy nhiên, về mục đích Hạ Duệ tìm đến Tiêu Lam, họ cũng đã có suy đoán đại khái, tìm Hạ Duệ chẳng qua là để xác nhận lại một lần nữa mà thôi.
Cho dù hắn không nói, chỉ cần biết được phương hướng thì việc điều tra cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhiệm vụ hàng đầu bây giờ vẫn là thông quan.
---
Tìm khắp nơi không thấy Hạ Duệ, Tiêu Lam và Lạc định bụng đi về.
Bầu không khí xung quanh đột nhiên trở nên bất thường.
Vốn dĩ cơn mưa bão ngoài cửa sổ đã khiến không khí trong tòa nhà trở nên ngột ngạt và ẩm ướt, nay hơi nước trong không khí dường như đột ngột tăng lên gấp bội, khiến người ta có cảm giác nghẹt thở.
Tiêu Lam dừng bước, anh và Lạc nhìn nhau, hiểu rằng có thứ gì đó đang đến.
"Tí tách."
Tiếng nước nhỏ thanh thúy vang lên.
Tiêu Lam ngẩng đầu nhìn, trên trần nhà cũ kỹ của hành lang hiện lên chi chít những giọt nước, trong đó có những giọt lớn đã không chịu nổi sức nặng mà rơi xuống, va vào mặt đất tạo ra những âm thanh lanh lảnh.
Không chỉ trần nhà, các bức tường xung quanh cũng giống như bị thấm nước, từng dòng nước chảy dọc theo vách tường, hình thành nên những vũng nước nhỏ trên sàn.
Trong không khí bắt đầu xuất hiện mùi bột giặt mà Tiêu Lam giờ đã rất quen thuộc.
Ở đầu kia của hành lang, một bóng người đang quay lưng về phía họ xuất hiện.