[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 169



 

Đôi mắt đẹp đẽ của Lạc xoay về phía Tiêu Lam, đáy mắt đen kịt hiện lên một tầng ánh kim, dường như muốn đọc thấu điều gì đó trên gương mặt anh: "Nuốt chửng càng nhiều, tôi sẽ càng tiếp cận gần hơn với bản thể ban đầu.

 

Những phần này xem ra đều rất hiếu chiến, nếu bản thể ban đầu của tôi là một con quái vật điên cuồng, liệu anh có cảm thấy sợ hãi hay chán ghét không?"

 

Tiêu Lam suy nghĩ một chút về giả thuyết này: "Tôi nghĩ với sự kiêu ngạo của anh, anh sẽ không cho phép bản thân biến thành một con quái vật mất trí đâu."

 

Dù thời gian quen biết không tính là dài, nhưng Tiêu Lam có thể cảm nhận được sự kiêu hãnh như khắc sâu vào xương tủy của Lạc, thứ chưa từng thay đổi kể từ khi y còn là một cái bóng đen trong phong thư.

 

"Hì hì hì hì..."

 

Lạc khẽ cười, giọng nói trầm thấp của y lọt vào tai khiến người ta cảm thấy một luồng điện tê dại.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Y nhìn Tiêu Lam một cách nghiêm túc, sau đó hơi cúi người: "Cảm ơn sự tin tưởng của anh, tôi sẽ dốc toàn lực để giữ cho mình tỉnh táo."

 

Ngay cả chính y còn không có lòng tin, vậy mà lại có người tin tưởng y đến thế, cảm giác này...

 

thật tốt.

 

Xem ra y cũng phải nỗ lực hơn một chút, không thể để chủ nhân của mình thất vọng được.

 

---

 

Sau khi tạm thời giải quyết vụ tập kích, hai người tiếp tục tiến bước.

 

Không biết đã đi bao lâu, cầu thang vốn không thấy điểm dừng cuối cùng cũng dần hiện ra lối thoát.

 

Phía trước là một luồng ánh sáng trắng lạnh lẽo, giống như ánh đèn huỳnh quang cũ kỹ tỏa ra, thấp thoáng có thể thấy bóng dáng của những căn phòng phía sau.

 

Tuy nhiên, tại cuối cầu thang, vài bóng người đang đứng lặng lẽ chặn đứng lối đi của họ.

 

Hai mẹ con nắm tay nhau đứng cúi đầu, bên cạnh là quả bóng da nhỏ đang tự mình nảy lên tại chỗ.

 

Một phụ nữ m.a.n.g t.h.a.i ướt sũng, nước nhỏ ròng ròng, dưới chân là một vũng nước đọng như có sinh mạng.

 

Tên giáo đồ tà đạo đang dùng cơ thể của Mạnh Trạch để ôm lấy cái đầu của chính mình, nhìn Tiêu Lam với nụ cười đầy ác ý.

 

Và cặp tình nhân đang bò lồm cồm trong vũng m.á.u, huyết dịch dưới thân họ đang chậm rãi len lỏi theo bậc cầu thang chảy xuống.

 

Những người hàng xóm vừa xa cách chưa lâu nay lại trùng phùng.

 

Họ im lặng chờ đợi, như đang chào đón hai người.

 

Lần này xem ra họ định liên thủ để cho hai kẻ trước mặt một trận đòn hội đồng ra trò.

 

Máu dưới chân cặp tình nhân từng chút một chảy đến trước mặt Tiêu Lam.

 

Anh chẳng thèm khách sáo, dẫm thẳng lên đó, sau đó lộn tay lấy từ không gian lưu trữ ra món [Đây là một con d.a.o găm tẩm đầy kịch độc].

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Dù d.a.o găm đối với mấy người hàng xóm cũ rõ ràng không phải người này đa phần chẳng có tác dụng gì, cùng lắm chỉ cắt được chút quần áo, tóc tai hay t.ử thi bị họ thao túng.

 

Nhưng đ.á.n.h nhau, quan trọng nhất là khí thế!

 

Tiêu Lam, người có kinh nghiệm nhiều năm làm ca đêm, tích lũy phong phú kỹ năng đ.ấ.m bay lưu manh, đá lăn côn đồ, đã đúc kết như vậy.

 

Chỉ cần bạn mang theo khí thế "lão t.ử thiên hạ đệ nhất" đứng vào sàn đấu, cuộc chiến này bạn đã thắng chắc một nửa.

 

Con d.a.o găm trong tay Tiêu Lam xoay một vòng đẹp mắt trên không trung.

 

Anh sa sầm mặt, ánh mắt đầy hung bạo nhìn mấy kẻ trước mặt: "Đứa nào lên trước?"

 

Lúc này, Lạc đứng bên cạnh cũng vô cùng phối hợp, xòe ra bộ móng vuốt sắc lẹm, khóe môi nhếch lên một nụ cười nguy hiểm.

 

Hai người này cộng lại trông chẳng khác gì những tay anh chị liều mạng nhất trên phố.

 

Cặp tình nhân đứng mũi chịu sào: "..."

 

Dường như có ký ức không mấy tốt đẹp hiện về, dù đã kinh qua sinh t.ử nhưng vẫn khắc cốt ghi tâm không hề phai nhạt.

 

Quả nhiên có những thứ dù thế nào cũng không thể quên được.

 

Nhìn Tiêu Lam và Lạc ngày càng tiến lại gần, gã đàn ông trong cặp tình nhân nảy ra một kế, hắn nói với bạn gái mình: "Tiểu Nhã, mình chia tay đi, anh thấy chúng ta không hợp nhau, anh thực sự chịu hết nổi em rồi."

 

Nữ quỷ trong vũng m.á.u lập tức nổi trận lôi đình: "Mẹ kiếp, bà già này tên là Tiểu Lỵ!!!"

 

Vừa nói, cái tát đẫm m.á.u vừa giáng xuống nam quỷ.

 

Nam quỷ cũng không chịu thua, vung tay chống đỡ, hai con quỷ lập tức lao vào đ.á.n.h nhau túi bụi.

 

Máu trên người chúng b.ắ.n tung tóe khắp cầu thang, trông vô cùng hoành tráng.

 

Trong lúc đ.á.n.h tới đ.á.n.h lui, chúng dần rời xa tâm điểm của chiến trường, thậm chí còn có xu hướng càng đ.á.n.h càng xa.

 

Đúng là một chiêu "lấy tiến làm lùi", trước đây thật sự đã coi thường trí tuệ của hai kẻ này.

 

Những người hàng xóm còn lại: "..."

 

Đồng đội như ch.ó thế này, bán đứng chúng ta rồi, giờ tính sao?

 

Sản phụ đưa mắt ra hiệu cho bà mẹ đơn thân: Đánh không?

 

Bà mẹ đơn thân: Cô giỏi thì cô lên đi.

 

Sản phụ: Tôi chơi không lại hai con súc vật này đâu!