"Cố, Cố Mặc...
có phải cô không!!
Có phải cô không!!!"
Phó Văn Bác điên cuồng gào thét vào hành lang, gã nhớ lại thiếu nữ từng bị mình lén lút dùng ống kính rình rập kia, cô ấy thực sự rất đẹp, luôn khiến gã không kìm lòng được mà muốn nhìn thêm một chút, thêm một chút nữa.
Chuyện này sao có thể trách gã chứ?
Rõ ràng là bản thân người con gái này muốn mọc ra cái vẻ ngoài như thế, là cô ta tự mình xuất hiện trước mắt gã mà.
"Không phải lỗi của tôi...
không phải lỗi của tôi..."
Phó Văn Bác kiệt sức ngồi bệt xuống hành lang, dùng cả tay lẫn chân lùi về phía sau, gã muốn tránh xa tất cả những thứ này.
Đột nhiên gã cảm thấy bên tay mình xuất hiện một thứ gì đó lông xù, quay đầu lại nhìn, là một chú mèo đen, chú mèo đen này luôn đi theo một thanh niên tên là Tiêu Lam.
Niềm vui sướng tột độ trào dâng, gã đột ngột quay người lại, nhìn thấy Tiêu Lam đang ngồi trên ghế sofa trong căn phòng cách đó không xa, tư thế ngồi của thanh niên trông rất thoải mái, lạc quẻ hoàn toàn với cái môi trường quỷ dị này.
Phó Văn Bác không kịp đứng dậy, vừa bò vừa lết về phía Tiêu Lam.
"Cứu mạng!
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Anh cứu tôi với!!
Tôi gặp quỷ rồi!"
"Con nữ quỷ trong nhà trọ g.i.ế.c người rồi!
Anh cũng có bạn bị cô ta g.i.ế.c đúng không?
Chúng ta cùng chạy ra ngoài đi!"
Tiêu Lam vẫn chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc tivi trước mặt.
Phó Văn Bác cuối cùng cũng nhận ra điều bất ổn, gã nhìn theo hướng ánh mắt của Tiêu Lam —— hình ảnh bên trong vẫn là đoạn giám sát Phó Văn Bác!
Người này vẫn luôn theo dõi gã!
Tiêu Lam cuối cùng cũng quay đầu nhìn gã: "Cô ấy đẹp không?"
Cô ấy là chỉ ai, không cần nói cũng hiểu.
Phó Văn Bác hoảng loạn: "Là cô ta cố tình mặc váy để cho tôi chụp mà!"
"Cô ta chọn vị trí đó để tắm không phải là muốn cho người ta xem sao?!"
"Tôi nói này...
đều là đàn ông, anh có thể hiểu được mà đúng không..."
Tiêu Lam nhướng mày: "Sao tôi biết được, dù sao người và thú cũng có sự khác biệt."
Nói xong, Tiêu Lam đứng dậy đi về phía Phó Văn Bác, trước ánh mắt kinh hãi của gã, vô tình giật lấy máy ảnh của gã, đập nát.
Cái điệu bộ đó hoàn toàn là một cỗ máy phá dỡ lạnh lùng và ngang ngược.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Phá hoại đạo cụ, điểm nghèo nàn tăng 17.9 vạn"
Đập xong máy ảnh, Tiêu Lam nở một nụ cười thỏa mãn, đang định rời đi nhường sân khấu lại cho Cố Mặc, thì Lạc lại nhảy lên dùng móng vuốt giật phăng miếng ngọc trên cổ Phó Văn Bác, đưa đến trước mặt anh.
Tiêu Lam hiểu ý, đưa tay bóp nát miếng ngọc.
"Phá hoại đạo cụ, điểm nghèo nàn tăng 21.5 vạn"
Nghe tiếng hệ thống thông báo, ánh mắt anh nhìn Phó Văn Bác tràn đầy vẻ từ ái, giống như một bác nông dân cần mẫn nhìn con lợn nhà mình sắp đến ngày xuất chuồng.
Phó Văn Bác có chút mờ mịt trước sự biến đổi này, ánh mắt này...
ánh mắt này có ý gì...
lẽ nào anh ta muốn làm gì mình sao?!!
Lời tác giả muốn nói: Tiêu Lam: Tôi không có cảm xúc, tôi chỉ là một cỗ máy phá dỡ.
Lạc: Họ chỉ là tay sai của một cỗ máy phá dỡ thôi.
"Anh... anh... anh..."
Phó Văn Bác sợ hãi lùi tận vào góc tường, một người một mèo trước mắt này quả thực quá đỗi quỷ dị.
Tiêu Lam mỉm cười tiến tới, đ.á.n.h giá gã bằng ánh mắt thân thiện và hòa nhã, nhưng cái nhìn đó chẳng khác gì ánh mắt người ta đi siêu thị lựa thịt lợn.
Đợi sau khi đã soi xét Phó Văn Bác kỹ lưỡng từ đầu đến chân, anh mới tiếc nuối dời mắt đi.
Quả nhiên, "theo nghề nhiếp ảnh nghèo ba đời" là chân lý bất biến của nhân gian.
Ánh mắt Phó Văn Bác vô tình quét qua màn hình tivi sau lưng Tiêu Lam, gã bỗng bàng hoàng phát hiện trong khung hình chỉ có duy nhất mình gã, hoàn toàn không thấy bóng dáng chàng thanh niên trước mặt đâu cả.
Tức thì, trái tim vốn đã lạnh lẽo của gã giờ đây đông cứng hoàn toàn.
"Phó Văn Bác."
Một giọng nữ trong trẻo pha chút rụt rè phát ra từ tivi, khơi dậy nỗi sợ hãi sâu thẳm nhất trong lòng Phó Văn Bác.
"Tôi xin lỗi!
Tôi xin lỗi!
Xin hãy tha thứ cho tôi..."
Phó Văn Bác hướng về phía tivi cầu xin tha thứ, lệ quỷ đang áp sát khiến gã không thể ngụy biện thêm được nữa.
Bất kể gã có tự cho mình vô tội đến đâu, thì sự thật là Cố Mặc đã bước tới cái c.h.ế.t dưới sự đẩy đưa của từng người trong bọn họ.
Thấy tivi không phản hồi, gã lại quay sang Tiêu Lam: "Anh khuyên cô ấy đi, bảo cô ấy tha thứ cho tôi có được không?"
Tiêu Lam cười khẽ: "Tha thứ cho ông là việc của cô ấy, ông tự đi mà hỏi."
Nói đoạn, anh giơ ngón tay chỉ lên đỉnh đầu Phó Văn Bác.
Phó Văn Bác thấy da đầu tê dại, gã cứng nhắc ngước nhìn, thấy mái tóc dài đen kịt rủ xuống vai mình.
Mái tóc ấy ướt sũng, những giọt nước nhỏ xuống thấm đẫm vai gã thành một vệt nước loang lổ, mang theo hơi thở của suối nước nóng.