Cảm giác này —— là điềm báo trò chơi sắp bắt đầu.
Tiêu Lam tăng tốc bước chân, quay về trong phòng, anh bình thản ngồi trên giường, chờ đợi bóng tối giáng lâm.
Lát sau, xung quanh im bặt, bóng tối cuốn lấy toàn bộ ý thức của Tiêu Lam, chìm sâu xuống phía dưới.
Thế giới xung quanh một lần nữa trở nên rõ nét.
Điều đầu tiên Tiêu Lam nhìn thấy là một tấm t.h.ả.m trải sàn trông có chất liệu cực tốt, hoa văn trên đó vô cùng tinh xảo và phức tạp, nhìn qua là biết phải tốn rất nhiều thời gian thủ công mới làm ra được, nồng nặc mùi tiền.
Bức tường bên cạnh cũng là giấy dán tường sang trọng và cầu kỳ, không chỉ họa tiết tinh tế mà còn có những sợi chỉ vàng nhỏ trang trí, dưới ánh nến thậm chí còn lấp lánh những điểm sáng li ti.
Ngay cả trên trần nhà cũng là những bức bích họa và điêu khắc tuyệt mỹ, không khí phảng phất một mùi hương Thanh Nhã, mọi thứ đều toát lên một vẻ xa hoa kiểu quý tộc.
Mà đây chỉ mới là một dãy hành lang mà thôi.
Nếu biến tất cả chúng thành điểm nghèo nàn, thì đó quả là một trải nghiệm khiến người ta vui vẻ biết bao.
Tuy nhiên, nếu phá hoại bối cảnh ngay khi trò chơi mới bắt đầu dẫn đến việc thu hút sự chú ý của boss, thì đó chính là tìm đường c.h.ế.t.
Tiêu Lam quan sát xung quanh một chút, phía sau anh là một cánh cửa lớn đóng c.h.ặ.t, tinh xảo nhưng nặng nề.
Anh thử vươn tay đẩy đẩy, nó không hề nhúc nhích.
Đây không phải vì cửa đóng c.h.ặ.t, mà giống như cánh cửa nhà vệ sinh đóng sầm trước mặt anh ở trò chơi đầu tiên, là sức mạnh của trò chơi đang ngăn cản người chơi mở nó ra.
Thở ra một hơi, Tiêu Lam quay người đi về phía đầu kia của hành lang, dưới ánh nến lờ mờ, phía trước là một khoảng m.ô.n.g lung nhìn không rõ.
Dưới chân là tấm t.h.ả.m cao cấp mềm mại, bước chân của Tiêu Lam không phát ra bất kỳ âm thanh nào, mà trong hành lang cũng chỉ có một sự im lặng tuyệt đối, anh cứ thế lầm lũi tiến về phía trước như một vở kịch câm.
Trong ánh nến chập chờn, phía xa dần hiện ra bóng dáng của một con người.
Cái bóng đó cứ đứng im bất động ở phía trước như một chiếc cọc, không hề có ý định tiến lên, nhưng người đó chiếm ngay vị trí chính giữa hành lang, nếu Tiêu Lam muốn đi qua thì buộc phải có một cuộc chạm trán trực diện.
Tiêu Lam dừng bước, quan sát đối phương.
Đối phương vẫn không hề động đậy, giống như một hình nhân giả.
Hai bên giằng co một lúc, khi Tiêu Lam đang suy nghĩ xem cái thứ này rốt cuộc có phải là người hay không, thì cái bóng đó lại động đậy, với tốc độ không nhanh không chậm, từng chút từng chút một tiến lại gần anh.
Lại gần hơn, dưới sự phản chiếu của ánh nến, Tiêu Lam nhận ra đây là một thanh niên, rất khó nói rõ tuổi tác của người đó, dáng vẻ trông rất trẻ trung, vóc dáng cao ráo, nhưng khí chất lại nội liễm và trầm ổn, không có cái vẻ trương dương và sắc bén của tuổi trẻ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người đó mặc một bộ Tây trang ba mảnh màu đen cắt may vừa vặn, không một nếp nhăn dư thừa, đôi chân dài thẳng tắp đi cùng đôi giày da đen khiêm tốn, trông vô cùng thanh lịch và tinh tế.
Gần hơn chút nữa, Tiêu Lam nhìn rõ dung mạo của người đó.
Không biết có phải do ánh nến mờ ảo hay không, tóc của người đó mang một màu đen quá đỗi sâu thẳm, ngay cả ánh nến cũng không thể phủ lên nó dù chỉ một chút hơi ấm.
Đôi mắt người đó có màu vàng nhạt, sống mũi cao thẳng, nơi khóe môi mang theo một nụ cười vừa vặn, kết hợp với dung mạo tuấn mỹ, cả người toát ra một khí chất Tư Văn nhưng đầy vẻ cấm d.ụ.c.
Đôi mắt ấy khiến người ta vô cớ liên tưởng đến một con mèo đen.
Người đó cuối cùng cũng đi đến trước mặt Tiêu Lam.
Tay trái người đó đặt trước n.g.ự.c phải, cúi chào Tiêu Lam, thực hiện một lễ Hiệp Sĩ tiêu chuẩn.
"Thưa ngài."
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính, đây là —— giọng nói của Lạc.
Tiêu Lam hơi ngạc nhiên: "Lạc?"
Lạc đứng dậy, mỉm cười với Tiêu Lam: "Tôi luôn chờ đợi sự xuất hiện của ngài."
Tiêu Lam nhìn hình người Tư Văn tuấn mỹ của Lạc, quẳng mọi nỗi lo lắng về một gã Hắc Bì Đầu Trọc cơ bắp vào thùng rác.
Cái tên này vốn là một "họa sĩ linh hồn", sao có thể tự nặn mình thành ra cái dáng vẻ này được?
Đây là phép màu của khoa học hay là sự phi lý của nghệ thuật vậy?
Ánh mắt anh dời xuống dưới, nhìn đôi chân dài thẳng tắp của Lạc, đường nét đôi chân có thể gọi là hoàn mỹ, dưới sự bao bọc của quần Tây trông giống như một tác phẩm nghệ thuật được thợ thủ công mài giũa tỉ mỉ.
Ừm...
lần này hai cái chân đều nằm trên cùng một đường nằm ngang rồi.
So với con mèo đen đầu vuông tứ chi không cân đối lần trước, hình người lần này hoàn mỹ đến mức khó tin, tốc độ tiến bộ của Lạc quả thực quá kinh người.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nhưng trong lòng anh lại có chút mất mát, thế là từ nay không còn cái bụng lông xù để xoa nữa rồi...