Nói xong cậu ta lại nhìn Tiêu Lam: "Anh trước khi vào đây không phạm tội gì chứ?"
Tiêu Lam lắc đầu, nợ nần chắc là không tính đi...
Vương Thái Địch thở phào: "Vậy thì tốt, cứ tránh xa anh ta ra là được.
Kỹ năng của anh ta liên quan đến bệnh dịch, anh trai tôi cũng nói anh ta rất khó đối phó."
Nhắc đến anh trai mình, linh hồn "tám chuyện" của Vương Thái Địch lại bùng cháy mãnh liệt: "Anh có thấy anh trai tôi trông thấp hơn trước một chút không?"
Tiêu Lam ngập ngừng gật đầu, anh có một dự cảm không lành.
Vương Thái Địch: "Thực ra chiều cao của anh tôi đều thay đổi theo đế giày thôi, chiều cao thật của anh ấy chỉ có——"
"—— Á á á, anh ơi sao anh lại xách cổ em thế này, đau đau đau đau..."
Trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Vương Thái Địch, Vương Kha với khuôn mặt đầy hàn sương xách cậu ta đi nhanh như bay, bước chân nhanh đến nỗi để lại tàn ảnh.
Có lẽ anh ta phải làm vậy để ngăn thằng em ngốc này khai sạch cả màu quần lót của mình ra.
Cuộc sống thật không dễ dàng, Vương Kha thở dài.
Sau khi hai anh em đi sang phía bên kia đại sảnh, liên tục có vài cánh cửa mở ra, tổng cộng có thêm bốn nam một nữ bước vào.
Trong đó có một người đàn ông vóc dáng rất cao lớn, ánh mắt có vài phần hung tợn.
Tiêu Lam chú ý thấy, sau khi gã đó bước vào, Kỳ Ninh — người vốn dĩ dồn hết sự chú ý ra ngoài cửa sổ — đã quay đầu lại nhìn một lần, sau đó lại thờ ơ quay đi như cũ.
Còn gã đàn ông cao lớn kia suốt cả quá trình đều không hay biết gì.
Người này, rất có thể chính là mục tiêu của Kỳ Ninh.
"Hức hức...
tôi sợ quá..." Một giọng nữ yếu ớt vang lên.
Đó là người phụ nữ duy nhất trong màn chơi này.
Cô ta đang yếu ớt ngồi bệt xuống đất khóc lóc, ba người đàn ông bên cạnh vây quanh không ngừng an ủi, nhưng dường như hoàn toàn vô tác dụng.
Cô ta vẫn khóc rất dữ dội khiến ba người đàn ông kia luống cuống tay chân.
Thành thật mà nói, phó bản này trông không giống như dành cho người mới.
Dù sao phó bản tân thủ tối đa chỉ có một người chơi cũ vào được, đằng này đã có hai người rồi, lại còn là cấp cao.
Những kẻ sống sót qua vài trò chơi đa phần đều có sức chịu đựng nhất định, nếu không thì đã "ngỏm" từ lâu rồi, ngay cả kẻ kém cỏi như Vương Thái Địch cũng không có biểu hiện thế này.
Cái kiểu mới bắt đầu đã khóc t.h.ả.m thiết thế này, trừ phi có số "cẩm lý" trời ban, nằm không cũng thắng, nếu không thì ngay cả một màn cũng chẳng sống nổi.
Dù sao trò chơi vẫn chưa bắt đầu, Tiêu Lam bình thản đứng xem cô ta diễn kịch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Người phụ nữ kia khóc một hồi, thấy số đàn ông vây quanh mình không tăng thêm bèn ngẩng đầu nhìn về phía trước.
Đối diện cô ta là dáng vẻ bí ẩn của Kỳ Ninh, trông có vẻ chẳng màng đến sự đời.
Xa hơn một chút là cái đầu xoăn tít đang rũ rượi và một thanh niên mặt đen như bao công trông rất đáng sợ.
Cô ta lại xoay sang phía khác.
Tiêu Lam và Lạc đứng cạnh nhau, một người diện mạo tuấn tú sáng sủa, một người tuấn mỹ thanh nhã lại mang chút khí chất cấm d.ụ.c, chẳng khác nào hai món cao lương mỹ vị với phong cách khác nhau.
So sánh với ba "bát mì ăn liền" bên cạnh, mắt người phụ nữ lại rưng rưng lệ.
Lần này cô ta đổi sang kiểu khóc khiến người ta phải xót thương, thỉnh thoảng liếc nhìn về phía hai người họ, ánh mắt như chứa móc câu, muốn nhìn thấu tâm can người khác.
Đáng tiếc là hai "khúc gỗ" này chẳng hề mảy may động lòng.
Cô ta thầm nghiến răng, đứng dậy đi về phía hai người: "Cái đó...
tôi có thể đi cùng hai người không?
Tôi sợ lắm..."
Khi còn cách Tiêu Lam hai bước chân, chân cô ta trượt một cái như sắp ngã, một bàn tay vô tình đưa lên, đúng lúc ở vị trí mà Tiêu Lam chỉ cần vươn tay ra là có thể nắm lấy.
Đáng tiếc, không ai nắm lấy cô ta cả, cô ta cứ thế ngã thẳng xuống sàn.
Tiêu Lam cúi xuống nhìn cô ta: "Cô có thể làm được gì?"
Người phụ nữ ngẩn ra: "Hả?"
"Tôi, biết đ.á.n.h nhau." Tiêu Lam chỉ chỉ vào mình, lại chỉ sang Lạc, "Người đó, biết phân tích."
Sau đó chân thành hỏi người phụ nữ trước mặt: "Còn cô?"
Người phụ nữ lí nhí, cố gắng duy trì hình ảnh "bạch liên hoa" đơn thuần yếu đuối của mình: "Nhưng mà...
nhưng mà tôi thực sự sợ lắm..."
Tiêu Lam gật đầu: "Tôi cũng sợ, nên cô tìm người nào không sợ mà lập đội đi."
Người phụ nữ: "..."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Cô ta nhìn sang Lạc với ánh mắt đầy kỳ vọng, vành mắt ửng đỏ, lệ còn vương trên mi, trông thật đáng thương làm sao.
Nụ cười trên mặt Lạc thu lại, người đó mặt không cảm xúc nói: "Tôi cực kỳ sợ hãi, cứ gặp nguy hiểm là tôi thích trốn sau lưng người khác."
Biểu cảm yếu đuối trên mặt người phụ nữ sắp sụp đổ đến nơi: "..."
Cô ta hậm hực đứng dậy, còn giậm chân xuống sàn, tiếc là không để lại dấu vết gì trên tấm t.h.ả.m cao cấp.