[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn

Chương 85



 

Chẳng biết trò chơi này sẽ kéo dài mấy ngày, nếu cứ không ăn uống gì mãi thì rõ ràng không thực tế, chắc chắn ở đây phải có cách khác để kiếm thức ăn.

 

Bầu không khí tiếp theo của bữa tiệc vô cùng quái dị.

 

Các nữ hầu lần lượt bưng lên những món ăn khác, hầu hết chúng đều là những khối hỗn hợp sền sệt mang đậm phong cách Hắc Ám Liệu Lý, thật khó để nhận ra chúng được chế biến từ nguyên liệu gì.

 

Hai người chơi đã lỡ nếm món của bà Bella trước đó thì không ngớt lời khen ngợi.

 

Họ vừa dùng những tính từ khoa trương để tán tụng, vừa nở nụ cười hạnh phúc tột độ khi đưa thức ăn vào miệng.

 

Nếu là một đầu bếp bình thường, hẳn sẽ rất thích những vị khách ít đòi hỏi, không kén ăn mà lại còn giỏi nịnh nọt như thế này.

 

Trái lại, nhóm người chơi bên kia không một ai đụng đũa.

 

Họ quan sát hai kẻ có hành vi bất thường kia, thỉnh thoảng khẽ trao đổi với nhau.

 

Ngay cả rượu khai vị đặt bên cạnh cũng chẳng ai động tới, cứ mặc cho từng món được dọn lên rồi lại bưng xuống.

 

Hai bên tách biệt rõ rệt, giống như một vở hài kịch nhạt nhẽo đang đối đầu với những khán giả khó tính chẳng thể cười nổi.

 

Đối mặt với tình cảnh này, bà Bella dường như cũng không còn hứng thú tự tay đút cho mỗi người một miếng nữa.

 

Bà ta chỉ mỉm cười ngồi tại chỗ, vừa nhâm nhi rượu vang đỏ, vừa lắng nghe những lời nịnh hót thảo mai từ hai người chơi kia.

 

Ly rượu kích thước bình thường nằm trong bàn tay hộ pháp của bà ta trông thật nhỏ bé tội nghiệp.

 

Bà ta uống cạn cả ly chỉ trong một ngụm, nữ hầu đứng bên cạnh liền nhanh ch.óng rót đầy trở lại.

 

Buổi yến tiệc cứ thế diễn ra trong bầu không khí kỳ quái cho đến lúc tàn.

 

Ngay khi các người chơi chuẩn bị thở phào nhẹ nhõm, bà Bella lại ngồi thẳng người lên, vỗ tay hai cái.

 

Nghe thấy tiếng hiệu, những nữ hầu có diện mạo quái đản nối đuôi nhau đi vào.

 

Họ thay ly mới cho các người chơi và rót vào đó một loại rượu mới.

 

Hương rượu nồng nàn, chất lỏng màu hổ phách trong vắt lấp lánh thứ ánh sáng đầy mê hoặc trong những chiếc ly tinh xảo.

 

Trong lúc đó, một nữ hầu có vẻ ngoài "đầy trí tưởng tượng"...

 

hoặc có lẽ chẳng phải là nữ, đã ghé sát vào Tiêu Lam, tranh thủ thầm thì vào tai anh: "Nếu tối nay khách quý cảm thấy cô đơn, hay là tới tìm tôi đi?

 

Đêm nay chúng ta có thể cùng nhau tiêu khiển một chút."

 

Tiêu Lam mặt không cảm xúc: "Cảm ơn, không cần đâu."

 

Nữ hầu cười khúc khích: "Khách quý đừng thẹn thùng mà\~"

 

Tiêu Lam: "..."

 

Tôi có đang thẹn thùng hay không, cô không tự nhìn lại mình được à\!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Sau khi các nữ hầu rời đi.

 

Bà Bella mỉm cười nâng ly rượu lên, đưa mắt nhìn quanh những người chơi đang mang sắc mặt khác nhau: "Cảm ơn chư vị đã đến đây hôm nay.

 

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Vì cuộc gặp gỡ của chúng ta, cạn ly."

 

Lời chúc rượu không hợp thời điểm này khiến các người chơi nhất thời im lặng.

 

Cái giá của việc ăn "món quà tình yêu" của bà Bella như thế nào thì họ đã thấy rõ rồi.

 

Giờ lại đột ngột mời rượu, rốt cuộc là có ý đồ gì?

 

Mục đích của bà ta là gì?

 

Tiêu Lam nhìn chằm chằm vào ly rượu cạnh tay mình.

 

Lúc nữ hầu rót rượu, anh đã chú ý thấy nhãn hiệu của chúng rất đồng nhất, trên chai có tên một trang rượu và ghi rõ năm sản xuất, xem ra không phải do bà Bella tự ủ.

 

Dù rằng với tiềm lực tài chính của bà ta, việc tự lập một trang rượu cũng chẳng khó khăn gì.

 

Nhưng theo lẽ thường, trò chơi chắc sẽ không cho phép boss tiêu diệt toàn bộ người chơi ngay từ lúc mở màn đâu nhỉ?

 

Khả năng rượu này an toàn là rất cao, thậm chí có khi không uống rượu mới là điều nguy hiểm.

 

Tiêu Lam vừa mới định đưa tay ra cầm ly rượu, đã thấy Vương Kha ở cách đó không xa đứng bật dậy, chộp lấy ly rượu rồi uống ực ực hết sạch.

 

Uống xong, anh ta đập mạnh ly xuống bàn, một luồng khí thế hào sảng của dân giang hồ trực tiếp trấn áp toàn trường.

 

Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, Vương Kha quả thực là một tay m.á.u mặt\!

 

Sau khi uống xong, Vương Kha trực tiếp ngồi xuống, tiếp tục không nói một lời, trông chẳng có vẻ gì là bất thường.

 

Thấy đại ca nhà mình uống dứt khoát như vậy, Vương Thái Địch hiểu ý ngay.

 

Cậu ta cũng nâng ly uống cạn, thuận tiện nháy mắt ra hiệu cho Tiêu Lam cùng uống theo.

 

Tiêu Lam nâng ly lên, chất rượu vào miệng mượt mà, vị nồng đậm, một hương thơm độc đáo từ từ lan tỏa, mang theo mùi gỗ đặc trưng thể hiện qua từng tầng hương vị, khiến anh cảm thấy...

 

thèm uống Coca quá đi mất.

 

Vương Thái Địch cũng đặt ly xuống, nói nhỏ với Tiêu Lam: "Tớ vẫn thích uống nước cam hơn."

 

Tiêu Lam nghiêm mặt: "Vẫn là Coca tốt hơn."

 

Đúng là hai gã nghèo kiết xác chẳng có chút khiếu thưởng thức nào.

 

Lúc này, những người khác có mặt cũng lần lượt nâng ly uống rượu, chỉ duy có Kỳ Ninh là vẫn ngồi yên như núi với chiếc mặt nạ mỏ chim kín mít, trông vô cùng nổi bật.