Rõ ràng cô ta không hề cảm nhận được có người ở sau lưng mình.
Chẳng phải nữ hầu đổi ca trước đó đã nói những vị khách này đều đã về phòng từ lâu và không hề trở ra nữa sao?
Vậy người này từ đâu chui ra?
Nữ hầu đột ngột quay người lại.
Nếu Tiêu Lam có mặt ở đây thì sẽ nhận ra, đây chính là nữ hầu đã rót rượu cho anh ở bữa tiệc và hẹn anh tối nay cùng tiêu khiển.
Nhưng sau khi quay người lại, cô ta vẫn chẳng thấy bóng dáng ai cả.
Chưa kịp để nữ hầu lên tiếng, cảm giác một vật sắc nhọn áp sát vào cổ đã truyền tới.
Nữ hầu toàn thân cứng đờ, giờ thì hoàn toàn không dám cử động dù chỉ một chút.
"Làm ơn đừng làm phiền chủ nhân của tôi được không?" Thanh âm như tiếng đại cầm vang lên trầm thấp bên tai cô ta, tiếp sau đó là một cơn đau nhói ở cổ, "Nếu không, dù có hơi thất lễ với phụ nữ, tôi cũng chỉ đành mời cô đi vào giấc ngủ vĩnh hằng thôi."
Một luồng khí lạnh xộc thẳng từ sống lưng lên, cảm giác khủng hoảng như bị một kẻ săn mồi hung dữ trong bóng tối nhắm vào khiến nữ hầu không dám nhúc nhích, cô ta chỉ có thể lý nhí nói: "Được...
được rồi..."
Tiếp đó, cảm giác sắc nhọn trên cổ biến mất, sau lưng bị một bàn tay đẩy nhẹ: "Cô có thể đi được rồi."
Nữ hầu không dám có bất kỳ ý kiến gì, vội vàng rảo bước thật nhanh rời đi, cũng chẳng dám quay đầu lại xác nhận xem rốt cuộc người đứng sau lưng mình là ai.
Cô ta không phát hiện ra rằng, trong cuộc chạm trán ngắn ngủi vừa rồi, con d.a.o găm giấu trên người đã bị đối phương lấy mất.
Nhìn con d.a.o găm trong tay, Lạc cất nó vào n.g.ự.c.
Sau đó thu liễm vẻ lạnh lùng mang theo sát ý trên mặt, đương sự nở nụ cười ôn hòa mà Tiêu Lam quen thuộc nhất, khẽ gõ cửa phòng anh.
"Ngài Z, thời gian sắp đến rồi."
-----
Vương Kha tiểu kịch trường:
Thường ngày ở trú điểm người chơi: Muốn đi giày cao bao nhiêu thì cao, tôi là kẻ nổi bật nhất trong đám đông.
Sắp vào phó bản: Năm phân...
ừm, có khi phải động thủ nên ba phân thôi vậy, giày bệt không được\!
Tuyệt đối không được, chưa đến lằn ranh sinh t.ử thì quyết không đi giày bệt\!
END\_EXAMPLE
Căn phòng bị phong kín
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe thấy tiếng gõ cửa, Tiêu Lam nhanh ch.óng rời giường.
Không buồn mặc lại bộ lễ phục rườm rà khó chiều kia, anh trực tiếp thay bộ đồ mình mặc lúc mới vào trò chơi, rửa mặt sơ qua rồi cùng Phí Lạc rời phòng.
Tại cửa ra vào, Tiêu Lam phát hiện Phí Lạc cứ nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng bên cạnh.
Căn phòng bên trái anh là của Phí Lạc, còn bên phải là của một người chơi không rõ tên.
"Có chuyện gì vậy?" Tiêu Lam hỏi, ánh mắt cũng hướng về khu vực mà Phí Lạc đang nhìn.
Lúc này anh mới phát hiện, trên cánh cửa đó có một vệt hằn màu xám trắng, diện tích khá lớn và hình thù không hề quy tắc, rất khó để nhận ra ngay đó là thứ gì để lại.
Phí Lạc đưa tay chạm vào vệt hằn đó, một chút dấu vết trắng xóa dính lên găng tay người đó.
Người đó nói với Tiêu Lam: "Đây là phấn chì, phụ nữ thời xưa thường dùng khi trang điểm để có được làn da trắng bệch đúng chuẩn thẩm mỹ thời bấy giờ."
"Lối trang điểm này rất thịnh hành trong giới quý tộc.
Họ cho rằng chỉ có tầng lớp lao động mới có làn da sẫm màu, còn làn da tái nhợt chính là biểu tượng của địa vị xã hội."
"Chì ư?
Thứ đó chẳng phải có độc sao?" Tiêu Lam thầm cảm phục lòng dũng cảm theo đuổi cái đẹp của phụ nữ xưa.
Đã biết đây là thứ dùng trên mặt, lại còn là thứ quý tộc ưa chuộng, Tiêu Lam một lần nữa quan sát kỹ vệt hằn trên cửa.
Càng nhìn anh càng thấy nó giống như một khuôn mặt áp sát vào cửa để lại.
Do diện tích quá lớn, kết cấu trông cũng khác người thường nên lúc đầu anh không nhận ra.
Trong trang viên này, người có khuôn mặt to và kết cấu khác biệt như thế, thực tế chỉ có một người.
Nói cách khác, sau khi các người chơi trở về phòng, Phu nhân Bella từng đến trước cửa một người trong số họ, áp sát mặt vào cửa để nghe ngóng động động tĩnh bên trong, mà người chơi lại hoàn toàn không hay biết gì.
Chuyện này quá kỳ quái.
Bước chân của Phu nhân Bella nặng nề như thế, nếu bà ta xuất hiện ở hành lang, sao có thể không một người chơi nào nghe thấy?
Là Phu nhân Bella có cách che giấu tiếng bước chân, hay phòng của các người chơi có vấn đề?
"Phí Lạc, người có cảm nhận được động tĩnh gì bất thường không?" Tiêu Lam hỏi.
Phí Lạc lắc đầu: "Không, mọi thứ trong phòng tôi đều bình thường."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Người đó vẫn luôn ở trong phòng Tiêu Lam, bên trong quả thực không xảy ra chuyện gì lạ, còn những người khác, người đó vốn chẳng bận tâm.
Vì hiện tại chưa có manh mối gì, Tiêu Lam đành gõ cửa phòng người chơi kia, kể lại chuyện xảy ra trước cửa phòng cho đương sự nghe trong ánh mắt vẫn còn chưa hoàn hồn của họ.