Ba người kia lần lượt phấn khích hẳn lên:
"Vì phu nhân Bella, tôi có thể làm bất cứ việc gì!"
"Tôi cũng vậy!"
"Xin hãy sai bảo tôi đi!
Tôi sẵn sàng làm mọi thứ!"
Quản gia nhếch mép hài lòng, vẫy tay ra hiệu ba người rời đi, nhà hàng lập tức trở nên yên tĩnh.
Tiêu Lam đưa tay lấy một chiếc bánh mì.
Lời nói vừa rồi của quản gia và biểu hiện của ba người chơi kia cho thấy những thức ăn này không phải do phu nhân Bella chuẩn bị, quả thực có thể yên tâm ăn một bữa.
Anh còn nhân cơ hội muốn lấy thêm vài cái bỏ vào không gian lưu trữ của mình, kết quả hệ thống thông báo "Vật phẩm này không phải đạo cụ, không thể lưu trữ".
Xem ra là không cho người chơi dùng cách này để né tránh rủi ro.
Tiêu Lam chỉ đành tiếc nuối ăn thêm vài cái.
Sau khi ăn sáng xong, Tiêu Lam và Lạc tiếp tục tìm kiếm manh mối trong trang viên.
Tầng năm của trang viên thuộc về phu nhân Bella, mỗi cầu thang đều có hầu gái canh giữ, không dễ dàng vào được.
Mà hiện tại cũng chưa đến mức bắt buộc phải tiếp cận phu nhân Bella để tìm manh mối, Tiêu Lam tạm thời bỏ qua tầng này.
Hai người đi tới phòng chứa sách của trang viên.
Tuy nói là phòng chứa sách, nhưng diện tích này còn lớn hơn nhiều hiệu sách ngoài đời thực.
Từng kệ sách cao chạm trần nhà đứng sừng sững, trên đó có không ít giá nến cung cấp ánh sáng.
Những chiếc thang cao dựa vào một bên, gần mỗi kệ sách còn đặt ghế sofa và bàn, có thể ngồi xuống lật xem bất cứ lúc nào.
Tiêu Lam cố gắng tìm kiếm một chút ghi chép về gia tộc của phu nhân Bella ở đây.
Ngay cả khi phòng chứa sách mở cửa cho khách này không để những thông tin mật, nhưng những thông tin cơ bản và chiến tích hiển hách của gia tộc mình thì cũng phải để lại để khoe khoang chút chứ.
Thế nhưng, dưới sự tìm kiếm kỹ lưỡng bằng bóng đen của Lạc, vậy mà chẳng có gì cả.
Trên một giá sách có một khu vực trống không, nhìn dấu vết thì trước đây từng để rất nhiều sách, nhưng sau đó đã bị dời đi hết.
Gia tộc này cứ như thể không tồn tại vậy, thông tin bị che giấu vô cùng c.h.ặ.t chẽ.
Chẳng lẽ là do phu nhân Bella làm?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bà ấy không muốn người khác biết thông tin về gia tộc mình, thậm chí ngay cả người trong trang viên khi gọi bà ấy cũng chỉ gọi tên, chưa từng có ai nhắc đến họ của Bella là gì.
Đột nhiên Tiêu Lam phát hiện trên mép kệ sách lâu đời có một khe hở nhỏ xíu.
Anh khẽ đẩy chỗ đó, phát hiện ra đó là một ngăn kéo nhỏ nằm dọc, bên cạnh có một tấm tròn, lật ra là một lỗ khóa nhỏ.
Trông có vẻ giống như nơi giấu báu vật, nhìn dấu vết dường như đã quá lâu đến mức người giấu cũng quên mất rồi.
Tiêu Lam xác nhận trước xem xung quanh có cơ quan hay không, sau đó mới cẩn thận mở ngăn kéo này ra.
Bên trong ngăn kéo là một con d.a.o găm vàng rực, bên trên có những hình chạm khắc tinh xảo, trông rất cao cấp.
【Tên: Lưỡi d.a.o Demeter】
【Năng lực: Khiến bạn trông rất giàu có, giới đại gia chúng ta ngay cả gọt hoa quả cũng phải khác biệt】
【Mô tả: Đồ chơi của nhà giàu】
Cái năng lực này thì có tác dụng gì chứ!!
Nhưng đồ chơi của nhà giàu là cái gì?
Tiêu Lam nghi hoặc cầm con d.a.o găm vào tay.
"Giá trị nghèo khó giảm 30 vạn, Tiêu Lam đã bị tư bản tha hóa!
Thật là nỗi sỉ nhục của người nghèo!"
Tiêu Lam: "..."
Anh lại đặt con d.a.o găm về chỗ cũ.
"Giá trị nghèo khó tăng 30 vạn, biết sai mà sửa, Tiêu Lam vẫn còn cứu được."
Đù!
Chẳng lẽ ngay cả đạo cụ đáng tiền tôi cũng không dùng được sao!!
Cái thiết lập quỷ quái gì thế này!!
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nếu sau này đều không thể sử dụng đạo cụ đáng tiền...
Tiêu Lam tưởng tượng một chút, sau này khi anh và những người chơi khác đối chiến, đối phương rút ra danh đao truyền đời/danh kiếm tuyệt đại/pháp trượng cấp thần, còn anh thì móc ra —— một cán chổi?
Cái này mẹ nó trông chẳng có khí thế chút nào cả!!!