Tin tức Thẩm Trọng Tự muốn huỷ hôn với ta, chưa đầy nửa ngày đã lan truyền khắp kinh thành. Ta bỗng chốc trở thành trò cười cho cả thiên hạ.
Thế nhưng kẻ làm trò cười là ta đây, lúc này lại đang xách theo thanh đại đao đầu hổ của phụ thân, hùng hổ xông vào thanh lâu.
Giữa đám oanh oanh yến yến, ta lôi Trần Trường Niên ra, giơ đao kề thẳng vào cổ hắn.
"Cưới ta."
Lời ít ý nhiều.
Trần Trường Niên ngước mắt nhìn ta, vẫn là dáng vẻ công t.ử phong lưu lãng đãng, say lướt khướt mà thốt ra:
"Giang đại tiểu thư à, Thẩm Trọng Tự huỷ hôn với muội, muội cứ việc tìm hắn mà gây chuyện, hà cớ gì lại đến tìm phiền phức với ta?"
Nói đoạn, hắn phớt lờ lưỡi đao trên cổ, đưa tay ôm lấy một cô nương vào lòng, chẳng màng đến việc người ta đang sợ đến mức không dám mở mắt trước ánh đao sáng loáng.
"Nàng ấy tên Liên Nhi phải không, là hoa khôi ở đây."
Ta liếc nhìn cô nương xinh đẹp nhu nhược trong lòng hắn, rồi dời mắt, nhìn chằm chằm vào Trần Trường Niên.
"Hửm?"
Trần Trường Niên không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, chỉ cúi đầu cài lại lọn tóc mây xoã bên tai Liên Nhi.
"Nếu huynh cưới ta, ta sẽ chuộc thân cho nàng ta, để nàng ta đường hoàng bước chân vào cửa phủ Tướng quân."
Ta bình tĩnh đưa ra điều kiện. Nhìn cái vẻ ngày ngày hắn lưu luyến ở phòng Liên Nhi, ta không tin hắn không động lòng.
"Nhị cô nương nhà Lâm Thượng thư là kẻ trong mắt không vùi được hạt cát. Nếu nàng ta làm phu nhân của huynh, huynh nghĩ Liên Nhi cô nương của huynh còn sống được mấy ngày?"
Lâm nhị cô nương là đối tượng dạm ngõ gần đây của Trần Trường Niên, nổi tiếng đanh đá khắp kinh thành.
Sắc mặt ta không đổi, nói tiếp, vừa vặn thấy bàn tay đang đút nho cho Liên Nhi của hắn khựng lại giữa không trung.
Ta biết hắn đã d.a.o động, liền hít sâu một hơi:
"Huynh cưới ai mà chẳng là cưới, cưới ta không tốt sao?"
Lời này vừa thốt ra, ngay cả đám cô nương thanh lâu vốn dạn dĩ cũng phải kinh ngạc.
Ta thấy tay Trần Trường Niên siết c.h.ặ.t, như thể đang nhẫn nhịn điều gì đó.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Đến khi hắn mở miệng, vẫn là giọng điệu cợt nhả:
"Muội gả cho ai mà chẳng là gả, sao nhất định phải gả cho ta?"
"Bởi vì huynh từng hứa với ca ca ta, sẽ thay huynh ấy bảo hộ ta cả đời. Ta của hiện tại, vốn dĩ rất yêu quý mạng sống này."
Trần Trường Niên nghe vậy thì nhướn mày, cười khẽ: "Chỉ vì thế thôi sao?"
"Nếu không thì sao?"
Ta cũng bắt chước hắn nhướn mày, "Chính huynh nói đấy thôi, ta gả cho ai mà chẳng là gả."
"Muội ..."
Trần Trường Niên nhất thời cứng họng, lúng túng hồi lâu mới như cam chịu mà bảo.
"Ngày mai sẽ có bà mai đến nhà muội, cứ đợi đó đi."
"Được."
Ta thu lại đao đầu hổ, xoay người định đi, nào ngờ lại nghe thấy một câu nhẹ bẫng của hắn phía sau:
"Nàng ngốc này, toàn nghĩ ra cách tự hạ thấp bản thân mình."
Ta quay đầu lại nhìn, nhưng hắn không hề ngẩng lên.
Có lẽ đó là lời tâm tình riêng tư giữa hắn và Liên Nhi cô nương chăng.
Ta và Trần Trường Niên vốn là thanh mai trúc mã, lớn lên bên cạnh nhau qua một bức tường phủ, chính là đôi "kim đồng ngọc nữ" trong mắt người ngoài.
Sở dĩ nói là "thanh mai trúc mã", vì căn bản hắn chưa từng coi ta là nữ nhi.
"Giang Minh Di,muội nhìn lại bộ dạng mình xem. Bản thiếu gia ta xem khắp mỹ nhân kinh thành, chẳng thấy ai ngày nào cũng cầm đại đao không buông tay như muội. Muội nói xem, có cô nương nhà ai lại như vậy không!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Năm đó khi Trần Trường Niên ngồi trên đầu tường nói những lời này, Thẩm Trọng Tự cũng đang ngồi bên cạnh, nghe vậy chỉ cười bác lại:
"Cô nương trên thế gian này, đâu phải ai cũng chỉ có một dáng vẻ."
Lúc đó ta chỉ lo đắm chìm trong nụ cười của Thẩm Trọng Tự, giờ nghĩ lại mới hiểu, Trần Trường Niên thật sự không coi ta là nữ nhi.
Nếu không, hắn đã chẳng ngày ngày vác thương đến tìm ta tỷ thí.
Chỉ là sau này hắn trở thành một kẻ ăn chơi trác táng, sở thích từ tỷ thí võ nghệ biến thành ngày ngày đi tìm thú vui ở thanh lâu.
Trần Trường Niên là tên công t.ử bột nổi danh cả kinh thành, còn Thẩm Trọng Tự thì ngược lại, hắn là vị tài t.ử được người người ca tụng.
Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến ngay.
Ta còn chưa kịp vào cửa phủ, đã thấy vị "tài t.ử" kia cùng muội muội thứ xuất của ta đứng bên ngoài, đúng là một cặp trai tài gái sắc.
Oan gia ngõ hẹp thật mà.
Thị nữ thân cận của ta - A Chi, vừa thấy cảnh này đã không giữ được bình tĩnh. Con bé nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, miệng c.h.ử.i "đôi cẩu nam nữ".
Nếu ta không cản lại, chắc nó đã xông lên đ.ấ.m Thẩm Trọng Tự đến thất khiếu chảy m.á.u rồi.
Cũng không phải ta nói quá, vị Thẩm công t.ử ngày ngày chỉ biết ngâm thơ ca vịnh đó, chắc chắn chịu không nổi một đ.ấ.m của con bé tập võ từ nhỏ này đâu.
"Đại tỷ tỷ..."
Vẫn là muội muội tốt của ta tinh mắt, nhận ra ta ngay lập tức.
"Giang cô nương."
Thẩm Trọng Tự hoàn hồn, chào ta một tiếng.
"Đại tỷ tỷ, muội nghe hạ nhân trong phủ nói tỷ đi thanh lâu, chuyện này... có thật không?"
Đúng là cái điệu bộ đáng ghê tởm. Cùng là vẻ nhu nhược, nhưng Liên Nhi cô nương trông thuận mắt hơn muội muội ta nhiều.
Lạ là có những kẻ lại thích cái bộ dạng nôn mửa này, mà Thẩm Trọng Tự chính là kẻ đứng đầu trong số đó.
Hắn nghe vậy thì nhíu mày, ánh mắt nhìn ta thêm vài phần chán ghét:
"Giang cô nương dẫu có oán giận chuyện tại hạ huỷ hôn, cũng không nên tự rẻ rúng bản thân, đến những nơi dơ bẩn đó."
"Vậy ta nên đi đâu? Tìm một sợi dây treo cổ tự t.ử sao?"
Ta chuyển ánh mắt, nhìn xoáy vào muội muội mình, "Hay là tìm một liều độc d.ư.ợ.c, độc c.h.ế.t muội muội tốt của ta, cũng là người tình tốt của ngài cho khuất mắt?"
Ta híp mắt nhìn bọn họ, không hề che giấu sát khí, vừa nói vừa rung rung thanh đại đao trong tay.
Muội muội ta lập tức sợ đến phát khóc, run như cầy sấy núp sau lưng Thẩm Trọng Tự.
Thanh đao đầu hổ được ta kéo lê phía sau, lưỡi đao ma sát với mặt đất tạo thành những tia lửa dọc đường đi.
Khi ta càng tiến lại gần, nước mắt muội muội ta càng rơi lã chã, làm ướt một mảng ống tay áo của Thẩm Trọng Tự.
"Giang Minh Tịch, nếu đã không có bản lĩnh đó..."
Lời này ta nói với muội muội, nhưng ánh mắt lại dán c.h.ặ.t vào Thẩm Trọng Tự, muốn trả lại hết sự chán ghét mà hắn dành cho ta suốt những năm qua.
"... thì đừng có vô duyên vô cớ làm người ta chướng mắt. Ta chỉ sợ, ngươi không sống nổi đến ngày gả cho Thẩm Trọng Tự đâu."
Nói xong, ta không thèm ngoảnh đầu lại, hiên ngang bước vào phủ, mặc kệ Giang Minh Tịch khóc lóc và Thẩm Trọng Tự đang nghiến răng nghiến lợi phía sau.
A Chi được dịp xem kịch hay, đến khi vào phòng vẫn không ngừng lải nhải:
"Tuyệt quá tiểu thư ơi! Đây mới là người chứ! Nam t.ử tuấn tú trong thiên hạ thiếu gì, hà tất phải treo cổ trên cái cây cong vẹo Thẩm Trọng Tự đó!"
Nhìn vẻ phấn khởi của A Chi, lòng ta cũng thấy vui lây:
"Phải đấy! Cái thứ ngu ngốc ấy cứ để cho Giang Minh Tịch nhận lấy đi!"
A Chi nghe vậy cười lớn, nhưng trong tiếng cười lại thoáng chút lệ nhòa.
Con bé từng tưởng rằng tiểu thư nhà mình sẽ bị gã Thẩm Trọng Tự kia làm khổ cả đời.