Tần Tuân là kẻ luyện võ, sức mạnh của hắn khiến xương cốt ta như muốn gãy vụn. Hắn lôi ta đến điện Hòa Chính.
Tại đây, ta thấy không chỉ mẫu thân ta, mà hầu hết quyến thuộc của các trọng thần đều bị bắt giữ để uy h.i.ế.p bá quan.
Ngay cả Hoàng đế cũng bị chính con trai mình giam lỏng.
Tuy nhiên, bầu không khí trong điện lại kỳ lạ thay, rất ung dung hòa nhã, chẳng giống như đang bị bắt làm con tin.
"Mẫu thân! Bà mẫu!" Ta chạy đến bên mẫu thân ta và Trần phu nhân.
💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Cái con bé này, đi chậm thôi!" Trần phu nhân đỡ lấy ta.
"Mẫu thân và bà mẫu vẫn ổn chứ ạ?"
"Con xem, mẫu thân con đêm qua còn hào hứng buôn chuyện với ta cả đêm, nhìn giống người không ổn lắm sao?"
Mãu thân ta chỉ mỉm cười không phản bác. Ta kinh ngạc: "Mẫu thân không sợ sao? Phụ thân nói người nhát gan lắm mà..."
Trần phu nhân cười ngất: "Nàng mà nhát gan á? Gan nàng còn to hơn cả ta!"
Hóa ra năm xưa, để "lừa" phụ thân ta vào tròng, mẫu thân ta đã giả vờ là tiểu thư khuê các yếu đuối bị lưu manh trêu ghẹo, rồi run rẩy chui tọt vào lòng vị thiếu niên tuấn tú là phụ thân.
Để giữ hình tượng đó trước mặt phu quân, bà đã diễn vai yếu đuối suốt mấy chục năm qua!
Mẫu thân nắm tay ta dặn: "Đừng có nói chuyện này với phụ thân con đấy!"
Đúng lúc đó, Tần Tuân đá tung cửa điện, cầm kiếm chỉ thẳng vào Hoàng đế:
"Lão già kia, hóa ra ông vẫn còn quân bài tẩy!"
Hoàng đế vẫn bình thản: "Ngươi thật sự tưởng phụ hoàng ngươi bao năm qua chỉ biết hưởng lạc sao?"
Tần Tuân gào lên về sự thiên vị của phụ hoàng dành cho Thất hoàng t.ử, rồi kề kiếm vào cổ Hoàng đế:
"Lần này nhi thần sẽ tự tay c.h.é.m đầu lão Thất mang đến trước mặt phụ hoàng."
Hoàng đế nhìn theo bóng lưng Tần Tuân đi xa, thở dài một tiếng rồi nhắm mắt lại, ngồi im lặng trên ngai vàng giống như lúc ta mới đến.
Tần Tuân là con trai duy nhất của Hoàng đế và Thẩm Quý phi, vì sinh non nên cơ thể yếu ớt, từ nhỏ đã bị bệ hạ ép luyện võ, phụ thân ta và Trần tướng quân đều từng làm thầy của hắn.
Năm mười lăm tuổi, Tần Tuân đã có thể đ.á.n.h thắng Võ trạng nguyên, năm đó hắn vô cùng vẻ vang, cả triều đình không ai không khen ngợi hắn có phong thái của hoàng thượng thời trẻ.
Nhưng hào quang của hắn nhanh ch.óng bị Thất hoàng t.ử Tần Hanh che mờ.
Tần Hanh là đích t.ử, vì bẩm sinh không đủ sức khỏe nên không hợp luyện võ, bệ hạ liền tìm đủ danh sư để dạy hắn đọc sách.
Sau đó, bằng một bài nghị luận dài trên triều đình, hắn đã dễ dàng giải quyết được nạn phỉ ở miền Nam, khiến những lão thần như Thẩm Quốc công cũng phải tự thẹn không bằng.
Triều đại này trọng văn khinh võ, đối với võ tướng tuy trọng dụng nhưng thiếu sự tôn trọng.
Từ đó, các đại thần ủng hộ Tần Hanh chiếm ưu thế tuyệt đối, trừ vài văn thần thuộc phe Thẩm Quốc công bị ép buộc theo Tần Tuân, những người còn lại đều coi trọng Tần Hanh hơn.
"Thiên hạ này người biết đ.á.n.h trận thì nhiều, người biết trị quốc thì ít."
Đó là lời phụ thân từng dặn dò ca ca mà ta nghe trộm được, "Ngũ hoàng t.ử dũng mãnh có dư nhưng mưu lược không đủ, có thể làm năng thần nhưng không thể làm quân chủ."
Đa số người trong triều đều có cái nhìn này, ngay cả Thẩm Trọng Tự - kẻ cùng hội cùng thuyền với Tần Tuân, cũng thường xuyên chán ghét sự lỗ mãng của hắn.
Bệ hạ cũng từng muốn cải thiện tình hình, mấy năm trước từng tìm Trương thái phó đến dạy cho Tần Tuân.
Trương thái phó thời trẻ từng đỗ Tam nguyên, là người đứng đầu hàng văn thần, cũng là thầy khai tâm của Thất hoàng t.ử, đức cao vọng trọng.
Nhưng Tần Tuân lại coi hành động này của bệ hạ là một sự sỉ nhục.
Ngày đầu tiên Trương thái phó đến phủ, Tần Tuân đã vác kiếm đuổi ông ra ngoài, khiến vị thái phó tức đến mức đứng giữa đường mắng c.h.ử.i suốt nửa canh giờ.
Từ đó, không còn văn nhân nào muốn dính dáng đến Ngũ hoàng t.ử nữa. Bệ hạ cũng đành thôi.
Sau đó, Ngũ hoàng t.ử như thể đập chậu vỡ bình, thường xuyên nhục mạ, đ.á.n.h đập văn nhân, khiến văn thần cả triều đồng loạt dâng sớ đàn hạch hắn. Ngay cả cữu cữu ruột là Thẩm Quốc công cũng ký tên vào tờ sớ đó.
"Con bé này, nghĩ gì mà nhập tâm thế?" Trần phu nhân nhéo mặt ta hỏi.
Ta lắc đầu, nói khẽ: "Không có gì ạ."
Lúc này không khí trong điện Hòa Chính đã khác hẳn, từ khi Tần Tuân đi, cả đại điện rất ít người lên tiếng, chỉ còn tiếng khóc của con trai út Hứa Thượng thư vang vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"G.i.ế.c——"
Ta mơ hồ nghe thấy tiếng c.h.é.m g.i.ế.c bên ngoài. Trận chiến t.h.ả.m khốc này kéo dài ròng rã hai ngày đêm.
Chúng ta bị nhốt trong điện, đếm qua hai lần mặt trời mọc và lặn, mới thấy Thất hoàng t.ử Tần Hanh dẫn theo Trần Trường Niên cùng đám võ tướng xông vào.
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng."
Phía sau Tần Hanh là Tần Tuân đã bại trận.
Tần Tuân bây giờ không còn vẻ oai phong ngày trước, ngay cả ngọc quan b.úi tóc cũng bị đ.á.n.h rơi, tóc tai xõa xượi, miệng không ngừng c.h.ử.i rủa.
Ai mà ngờ được đây từng là thiếu niên hăng hái mặc kim giáp diễu hành quanh kinh thành năm nào.
"Lão Ngũ..."
Hoàng đế chậm rãi đứng dậy, đi tới trước mặt Tần Tuân, định đưa tay sửa lại mái tóc cho hắn.
"Nhổ! Giả nhân giả nghĩa!"
Tần Tuân nghiêng đầu né tránh bàn tay run rẩy của Hoàng đế, nhổ ra một ngụm m.á.u, "Lúc mẫu phi ta c.h.ế.t, ông cũng giả nhân giả nghĩa như vậy.
Rõ ràng là ông bức c.h.ế.t bà ấy, vậy mà ông còn giả vờ thâm tình để lừa gạt thiên hạ! Ông không thấy ghê tởm nhưng ta thấy ghê tởm!"
"Mẫu phi của con c.h.ế.t vì bạo bệnh."
"Hừ."
Tần Tuân rõ ràng không hài lòng với câu trả lời này, "Bạo bệnh? Bạo bệnh gì mà phải dùng đến hạc đỉnh hồng để chữa chứ?"
Tần Tuân muốn thoát khỏi sự kiềm chế của binh lính phía sau, nhưng rốt cuộc hai nắm đ.ấ.m không chọi lại bốn tay, chỉ biết đỏ mắt gào thét:
"Ông lừa được thiên hạ, nhưng không lừa được ta."
Nghe lời này, mắt Trần phu nhân bên cạnh ta bỗng sáng rực lên vẻ khao khát hóng chuyện.
"Nàng không sao chứ?"
Đúng lúc này, Trần Trường Niên âm thầm len đến bên cạnh ta, khẽ hỏi vào tai ta một câu. Ta lắc đầu nhẹ, rồi đưa tay nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn.
"Ồ!"
Trần phu nhân nghe thấy lời Trần Trường Niên, không nhịn được mà mỉa mai:
"Đúng là có thê t.ử quên mẫu thân mà, cũng không biết hỏi xem ta có ổn không!"
Trần Trường Niên nghe vậy có chút ngượng ngùng, định lên tiếng bù đắp:
"Mẫu thân, người..."
"Thôi thôi, con im đi!"
Trần phu nhân trợn mắt, "Đừng làm phiền ta hóng chuyện, bí mật hoàng gia cấp độ này mà bỏ lỡ thì không có lần sau đâu!"
Nói rồi, bà lại chăm chú nhìn vào Tần Tuân.
"Mẫu thân con sau khi sinh con, đêm đêm xương cốt đau đớn không nhịn nổi, là bà ấy cầu xin trẫm ban cho một cái c.h.ế.t."
Hoàng đế nửa quỳ trước mặt Tần Tuân, cố gắng nhìn vào mắt hắn.
"Vì chuyện đó, trẫm luôn cảm thấy nợ con. Con muốn luyện võ, trẫm liền tìm võ tướng giỏi nhất làm thầy cho con.
Con xem võ tướng nào có tiếng trong triều mà chưa từng chỉ điểm cho con!
Đám văn thần chê con học vấn không đủ, trẫm liền tìm thầy giỏi nhất đương triều cho con. Trẫm tự vấn đã đối xử với con quá tốt rồi!
Tại sao con mãi không biết đủ!"
"Tốt với ta?"
Tần Tuân quay mặt đi, né tránh ánh mắt Hoàng đế, "Ông luôn có nhiều lý lẽ như vậy!"
"Nếu con không tin, trẫm cũng không còn cách nào."