Đẳng Trường Niên

Chương 14



Ta tên Trần Trường Niên. Phụ mẫu đặt cái tên này là mong ta sống lâu trăm tuổi. Nhưng đôi khi đời không như là mơ, ví dụ như lúc này đây.

"Trần Trường Niên! Gan ngươi to bằng trời rồi, dám làm vỡ hộp phấn trang điểm của lão nương! Xem hôm nay ta có đ.á.n.h c.h.ế.t ngươi không!"

Người đang cầm chổi rượt đuổi ta là mẫu thân ta, cũng là vị tài nữ hiền thục nức tiếng Kim Lăng một thời.

"Mẫu thân con sai rồi! Lần sau con không dám nữa!" 

Ta vừa ôm m.ô.n.g vừa chạy, chẳng dám dừng bước. Thấy phía trước hết đường, trong cơn bách hại, ta đành mượn một cây đào bên cạnh, leo phắt lên bức tường cao ngất trước mắt.

Mẫu thân ta đuổi theo một hồi thì thở không ra hơi, vịn tường thở dốc mãi mới nói được một câu hoàn chỉnh:

 "Ngươi có xuống đây không!"

Ta tuy sợ độ cao, nhưng càng sợ cây chổi trong tay mẫu thân hơn, đành cứng đầu đáp:

 "Con... con không xuống! C.h.ế.t cũng không xuống!"

"Được, giỏi cho ngươi!" 

Mẫu thân đứng xa ra một chút, nhìn ta rồi nhìn cây chổi, vung tay ném thẳng về phía ta nhưng bị ta nhẹ nhàng né được.

Ngờ đâu, cây chổi không trúng ta nhưng lại làm một cô bé bên kia tường giật mình.

"Di mẫu!" 

Ta nghe thấy một giọng nói trong trẻo từ phía sau:

 "Người lại ném chổi sang đây rồi! Lát nữa con bảo A Chi mang sang trả người nhé!"

"Không cần đâu!" 

Mẫu thân ta tức đỏ cả mặt, nói xong quay người đi thẳng, không quên hậm hực quát: 

"Tiện thể tặng luôn tiểu t.ử thúi trên đầu tường cho nhà con đấy! Ta không cần đứa nào hết!"

Ta quay đầu lại, nhìn thấy Giang Minh Di đang đứng dưới chân tường.

 Lúc này, nàng đang cố sức nhấc thanh đại đao đầu hổ của phụ thân mình, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì dùng sức.

"Là huynh à, Trần... Trường... Niên." 

Nàng nhìn thấy ta đang cưỡi trên đầu tường thì bật cười, khóe miệng ngoác đến tận mang tai.

Thấy ta không đáp, nàng lại líu lo:

 "Trần Trường Niên, huynh mau xuống xem đại đao của phụ thân muội này! Ca ca bảo đao này nặng mười cân đấy! 

Muội thử cả sáng rồi mà không nhấc lên nổi. Huynh mau xuống thử đi, huynh chắc chắn nhấc được, huynh giỏi hơn muội mà!"

"Muội... muội bảo người mang cho huynh cái thang ra đây trước đã."

Ta cũng muốn nhảy xuống một cách oai phong trước mặt Giang Minh Di, dù sao ta cũng lớn hơn nàng một tuổi, phải giữ hình tượng hoàn hảo chứ, sao có thể để nàng thấy ta nhát gan được.

 Nhưng nhìn cái độ cao dưới chân, ta chỉ biết nuốt nước bọt ực một cái.

"Được! Được! Trần Trường Niên huynh cẩn thận nhé, đừng để ngã đấy!"

May mà khi đó Giang Minh Di còn khờ khạo, chỉ biết lúng túng gọi người khiêng thang cho ta.

Nhưng về sau, nàng càng lúc càng tinh quái, lúc nào cũng tìm cách để thắng ta.

"Giang Minh Di, muội có phải là con gái không đấy?" 

Ta lấy khăn trên bàn đá lau mặt, "Chỉ để thắng ta mà muội khổ luyện ngày đêm, giờ c.h.é.m gãy luôn cả trường thương của ta rồi, muội lấy gì đền đây?"

"Ưm..." 

Nàng nhìn thanh thương gãy làm đôi dưới đất, ngượng ngùng gãi đầu:

 "Muội... muội đền huynh cây khác! Muội nhớ ca ca năm ngoái có được một cây T.ử Kim Câu Liêm Thương, tối nay muội sẽ tìm cách trộm ra, mai mang sang phủ đền tội cho huynh."

"Cái con bé này, suốt ngày chỉ rình mò đồ của ta!"

Lúc nàng nói chuyện, ca ca nàng — Giang Minh Trạm — đã vòng ra phía sau, nghe xong thì tức giận lấy quạt gõ lên đầu nàng một cái.

"Ca ca, huynh tha cho muội lần này đi." 

Giang Minh Di thấy bị lộ thì bám lấy cánh tay ca ca nũng nịu:

 "Tại muội c.h.é.m hỏng đồ của người ta mà, huynh giúp muội đi."

"Muốn đồ của ta mà còn phải trộm sao? Chỉ cần muội muốn, có thứ gì ta không cho chứ."

 Giang Minh Trạm bất lực nhéo má nàng, rồi quay sang ta bảo: "Trường Niên đi theo ta, ta lấy cho đệ."

"Tuân lệnh!" 

Giang Minh Di nghe xong thiếu điều nhảy cẫng lên, chẳng đợi ta trả lời đã nắm tay ta kéo đi thoăn thoắt theo sau ca ca nàng.

Sau này ta thường nghĩ, nếu ngày tháng cứ thế trôi qua thì thật tốt biết mấy.

Nhưng Giang Minh Di đã gặp Thẩm Trọng Tự vào năm nàng mười sáu tuổi trong một buổi dạo chơi.

"Thẩm Trọng Tự, Thẩm Trọng Tự." 

Cả quãng đường nàng cứ lẩm bẩm cái tên đó, rồi còn huých tay vào người ta: 

"Này Trần Trường Niên, huynh có biết Thẩm Trọng Tự là ai không?"

"Thẩm Trọng Tự à, để ta nhớ xem." 

Ta cứ ngỡ nàng chỉ nhất thời tò mò, liền hờ hững đáp:

 "Con trai độc nhất của Thẩm Quốc công, mấy năm trước đi săn ta có gặp vài lần. Chậc, cầm kiếm còn run tay, không lọt nổi vào mắt ta."

"Huynh là ai chứ, người ta cần gì lọt vào mắt huynh!"

Ta định cãi lại, nhưng quay sang đã thấy mặt nàng đỏ lựng, nhỏ giọng nói:

 "Chỉ cần lọt vào mắt muội là đủ rồi."

Chẳng hiểu sao, lúc đó lòng ta dâng lên một nỗi chua xót, ta cố kìm nén sự run rẩy mà hỏi một câu:

"Muội không lẽ... thích hắn?"

"Mặc kệ huynh!" 

Giang Minh Di đỏ bừng mặt, cúi đầu đ.ấ.m nhẹ ta một cái rồi chạy mất dạng.

Có vẻ như, nàng thật sự đã thích Thẩm Trọng Tự. 

Nàng thật sự đã thích người khác mất rồi.

Kể từ đó, giữa ta và Giang Minh Di luôn bị ngăn cách bởi cái tên Thẩm Trọng Tự.

Ngày xảy ra vụ lở núi, ta nhận lệnh dẫn binh bao quanh bãi săn để bảo vệ an toàn cho các quý nhân. Bạch Nhị Lang khoác vai ta, nhìn về phía rừng sâu:

 "Núi lở thế này tình hình không ổn đâu, cấp trên bảo đợi ổn định rồi mới vào cứu người."

"Cần ngươi nhắc chắc! Ta đâu có điên mà lao vào chỗ c.h.ế.t!" Ta gạt tay hắn ra.

Vừa dứt lời, ta nghe thấy giọng nói hớt hải của A Chi:

 "Trần đại nhân! Tiểu thư nhà tôi bị kẹt trong rừng rồi! Xin ngài mau cứu nàng ấy!"

"Giang Minh Di?" 

Bạch Nhị nhíu mày, "Con gái con đứa vào rừng làm gì?"

Ta gạt phắt lời hắn, túm lấy A Chi hỏi: "Nàng đi hướng nào?"

"Hình như... hình như là hướng Nam..."

Ta dặn A Chi chuẩn bị sẵn t.h.u.ố.c men và đệm mềm trên xe ngựa đợi ở cửa rừng phía Nam, rồi quay lại bảo Bạch Nhị:

 "Ngươi ở lại đây chờ lệnh, ta vào trước."

"Nàng ta cũng biết võ mà, gặp tình cảnh này chắc ứng phó được thôi!" Bạch Nhị gọi với theo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta chẳng buồn quay đầu, chỉ vừa chạy vào rừng vừa nói:

 "Dù sao cũng là con gái, nếu nàng sợ hãi thì biết làm sao?"

Sau này ta mới biết, nàng không những không sợ, mà còn coi cái gọi là "tai họa" này là một cơ hội hằng mong ước.

 Khi ta vất vả tìm thấy nàng, nàng đang ở cùng Thẩm Trọng Tự.

 Vẻ mặt rạng rỡ hạnh phúc của nàng lập tức tan biến khi nhìn thấy ta.

Ngày ta dẫn quân đi Bắc Lộ, ta đã đợi nàng ở đình Thập Lý ngoại ô rất lâu, chỉ vì một câu hứa hờ hững của nàng mà ta đợi từ sáng tới tối mịt.

"Đệ đừng đợi nữa, chắc con bé có việc bận nên không đến được đâu." Giang Minh Trạm xuống ngựa, vỗ vai an ủi ta.

"Huynh nói rồi đó, chắc muội ấy bận chút việc... biết đâu đợi thêm lát nữa muội ấy sẽ tới..."

 Ta kiễng chân nhìn về phía cổng thành xa xa, nhưng tuyệt nhiên không thấy bóng dáng nàng.

Cuối cùng, ta vẫn không đợi được nàng.

Mùa đông ở Bắc Lộ rất lạnh, bạn thân của ta — Giang Minh Trạm — đã hy sinh trong mùa đông đó.

 Ta không tìm thấy xác huynh ấy, chỉ có thể mang bộ giáp trong doanh trại về kinh thành để cho phu thê Giang đại nhân có cái để tưởng nhớ.

"Trường Niên, nếu lần này ta không về được, sau này nhờ đệ chăm sóc muội muội ta. 

Tính nó cương liệt, lại thích múa đao múa kiếm, sau này gả đi chắc chắn sẽ chịu thiệt thòi. Nếu có ai bắt nạt nó, đệ nhớ thay ta bảo vệ nó."

Giang Minh Trạm nói xong câu đó, hai chúng ta kẻ hướng Đông người hướng Tây, dấn thân vào những con đường khác biệt.

Giang Minh Di chắc đã khóc nhiều lắm, mắt sưng húp như hai quả đào khi gặp ta.

"Cảm ơn..." 

Nàng chỉ nói một câu rồi lại rúc vào lòng Thẩm Trọng Tự.

Ta không phải không chịu nổi việc nàng yêu người khác, chỉ là tên Thẩm Trọng Tự kia thực sự không phải người đáng để gửi gắm cả đời.

"Hắn vậy mà vì con ả Giang Minh Tịch đó mà muốn hủy hôn với ta!" 

Một ngày nọ, ta trèo tường sang thì thấy nàng đang gục mặt xuống bàn đá khóc nức nở, "Ta có điểm nào thua kém nó? Một đứa con vợ lẽ không lên nổi mặt bàn!"

Mẫu thân của Giang Minh Tịch vốn là một kỹ nữ, dùng thủ đoạn bò lên giường Giang đại nhân.

 Giang phu nhân nhân từ mới thu nhận vào cửa, ai ngờ ả không biết điều, còn định đầu độc phu nhân. 

Cuối cùng Giang đại nhân nhốt ả vào trang viên rồi ả cũng c.h.ế.t ở đó. Chuyện này ta nghe mẫu thân ta kể mà thấy bẩn cả tai, huống chi là tỷ muội nhà họ.

💥Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
💥Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!

Thẩm Trọng Tự làm vậy chẳng khác nào cầm d.a.o đ.â.m vào tim Giang Minh Di. Mà đ.â.m nàng, cũng chẳng khác gì đ.â.m ta.

"Tiểu thư chắc chắn tốt hơn nàng ta vạn lần!" Giọng A Chi kéo ta về thực tại. 

Ta sực nhớ mình đến đây là có việc chính sự.

"Không được, ta phải cầu xin phụ thân bảo phụ thân xin Thánh thượng ban hôn!" 

Nói rồi nàng hùng hổ chạy đi tìm phụ thân, mặc kệ A Chi gọi với theo.

Lời định nói của ta đành phải nuốt ngược vào trong.

Ta vốn định bảo nàng rằng chiến sự Bắc Lộ lại nổ ra, ta chủ động xin đi bình loạn, lần này e là không tham dự hôn lễ của nàng được.

Đêm trước khi xuất chinh, Bạch Nhị ngồi trước bàn tiệc tiễn chân, cố ý châm chọc: 

"Ta thấy đệ là vì muốn trốn tránh đám cưới của họ nên mới vội vàng rời kinh thành thì có!"

"Ngươi thật biết cách nói chuyện đấy!" Ta bực bội đáp.

"Nói thật nhé, đệ thật sự thích con bé nhà họ Giang đó sao?" 

Bạch Nhị ghé tai ta hỏi nhỏ, "Thích thì nói rõ ra đi, cứ tự làm khổ mình làm gì!"

"Ngươi tưởng ta chưa từng nói chắc!"

Bạch Nhị nghe xong thì cười ha hả: "Trần Trường Niên, đồ vô dụng, hóa ra bị người ta từ chối rồi."

"Ngươi giỏi thì ngươi đã cưới được Liên Nhi cô nương của ngươi về nhà chưa?" Ta đáp trả. 

Bạch Nhị bị chạm vào nỗi đau, im bặt một hồi lâu. Hắn thích Liên Nhi nhưng gia phong họ Bạch quá nghiêm, không cho phép.

"Thôi bỏ đi! Uống rượu! Uống chén rượu tiễn hành này, tiểu tướng quân nhà ta sắp lên chiến trường rồi!"

Ngày ta đ.á.n.h nhau hăng nhất với quân địch cũng chính là ngày Giang Minh Di và Thẩm Trọng Tự thành hôn.

"Đi, lấy cho ta vò rượu!" 

Ta ngồi bệt trước doanh trại, vẫy tay gọi phó tướng. Cầm thương cả ngày khiến tay ta run rẩy.

Phó tướng do dự hỏi: "Tướng quân đang vui sao?"

"Không... không phải." Chỉ là lòng ta thấy nghẹn đắng.

"Tướng quân, nhưng mai chúng ta phải công thành..."

Câu nói đó dập tắt ý định uống rượu của ta. Đúng là mọi việc đều trái ý, ngay cả rượu cũng chẳng được uống.

"Trần Trường Niên, ngươi thật hèn nhát!" 

Ta nhấp một ngụm nước lã từ bình đeo bên hông, "Người ta ở kinh thành đang vui vẻ động phòng hoa chúc, ngươi ở đây rượu cũng không có mà uống, chỉ có nước lã giải sầu. Thật là hèn."

Uống xong bình nước, ta lại phải liều mạng với quân địch.

Quân địch lần này tới rất mạnh, đến khi ta vất vả về được kinh thành thì trời đất đã đổi thay.

 Gia đình Định Viễn tướng quân bị lưu đày, chỉ có Minh Di và Minh Tịch là thoát nạn nhờ đã gả đi. Nhưng tình cảnh của Minh Di không hề ổn.

A Chi kể nàng bệnh rất nặng, Thẩm Trọng Tự mời bao nhiêu thái y cũng lắc đầu. Bạch Nhị phẫn nộ:

 "Tên Thẩm Trọng Tự đó không phải con người! Trước đây thì lạnh nhạt, giờ thấy người ta sắp không qua khỏi mới bày đặt làm bộ làm tịch, hừ, ai mà tin được!"

Hóa ra, ngày thành hôn hắn còn chẳng thèm vén khăn trùm đầu của nàng mà đi thẳng sang phòng Giang Minh Tịch.

 Từ đó, Minh Di sống như một bóng ma trong phủ họ Thẩm, chịu đủ mọi tủi hờn.

"Thẩm Trọng Tự!"

Nghe xong, cơn giận bốc lên đầu. Cô nương mà nhà họ Trần và họ Giang nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, lại bị hắn giày vò thành bộ dạng này. 

Ta gạt phắt đám gia nhân, theo chân A Chi xông thẳng vào phòng nàng.

"Trần Trường Niên?" 

Thẩm Trọng Tự đang ngồi bên giường, xung quanh là đám thái y. Thấy ta, hắn còn chưa kịp hỏi thì đã bị ta đ.ấ.m một cú ngã nhào xuống đất, mãi không bò dậy nổi.

Đang lúc ta muốn bồi thêm một cú nữa cho tên khốn đó, thì giọng của Giang Minh Di vang lên: 

"Trần Trường Niên?"

Căn phòng im bặt. Ta lao đến bên giường, thấy nàng run rẩy đưa tay ra, ta vội vàng nắm c.h.ặ.t lấy.

"Là huynh à, Trần... Trường... Niên." Giọng nàng yếu ớt như hơi thở.

"Ta đây, ta đây..." 

Ta chỉ biết liên tục đáp lại nàng, nói đến cuối cùng thì bật khóc nức nở.

Ta cảm thấy âm thanh xung quanh dần xa lạ, trong màn sương mờ ảo, ta thoáng thấy những đóa hoa đào thêu trên rèm giường của nàng.

 Những đóa hoa đó như sống lại.

Ta hình như đã trở lại năm đó, lại ngồi trên bức tường cao của phủ Định Viễn tướng quân, lại nhìn thấy hoa đào bay rợp trời.

 Trở lại cái thuở chỉ cần cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy nàng.

 

Hết