Quay lại phòng, quả nhiên thấy Lâm Hạo Hải đã đứng dậy, nhìn tôi ló đầu vào cửa, nói: "Vào đi."
Tôi gật đầu, sau đó an phận ngồi trên ghế sô pha.
Anh ta liếc tôi một cái, tiếp tục thu dọn đồ đạc sau đó chẳng thèm để ý đến tôi, cả người thẳng tắp đi ra cửa.
Tôi khóc! Sớm biết thế tôi đứng luôn dưới lầu đợi cho xong, còn cực khổ quay lại làm gì chứ... Anh ta rõ ràng là coi tôi như không khí mà!
Thấy Lâm Hạo Hải đi ra, chú Lý cũng theo sau, mặc dù chú không đến mức mở cửa cho Lâm Hạo Hải khoa trương như trong phim nhưng cũng có thái độ rất tôn trọng lên xe trước. Lâm Hạo Hải mở cửa xe rồi đứng im bất động.
Tôi nghi hoặc nhìn anh ta.
Lâm Hạo Hải: "... Cô lên đi chứ."
Tôi: "... Ừ. Oa, không ngờ có người mở cửa xe cho tôi đấy, cảm động quá đi mất!"
Lâm Hạo Hải: "..."
Sau khi tôi lên xe, Lâm Hạo Hải cũng theo lên.
Có lẽ chú Lý chưa thấy Lâm Hạo Hải đối xử t.ử tế với Lư Dĩ Sương như thế bao giờ, vô cùng tò mò quay đầu đ.á.n.h giá chúng tôi. Tôi bèn nói: "Chú tập trung lái xe đi, nhỡ xảy ra t.a.i n.ạ.n thì phải làm sao?"
Sắc mặt chú Lý phức tạp, gật đầu "ừ" một tiếng.
Lâm Hạo Hải không nói gì, chỉ không ngừng tản ra khí lạnh, khiến tôi cứ thấy gió lạnh từng đợt từng đợt thổi qua...
Xe chạy bon bon trên đường, đầu óc tôi cũng bay tận đâu đâu, trong não không ngừng xuất hiện hình ảnh, tựa như đang chiếu phim vậy.
Tôi mở miệng: "Đúng rồi, anh nói Lư Dĩ Sương..."
Chú Lý tò mò quay đầu nhìn...
Lâm Hạo Hải lườm tôi một cái, không đáp lời.
Úi trời, sao tôi lại quên mất chứ, những điều chúng tôi bàn bạc đều là cơ mật cả, sao có thể nói trong hoàn cảnh này được... Thế là tôi liền nhắm mắt ngậm miệng, ngoan ngoãn ngồi im một chỗ, mắt cũng không liếc ngang liếc dọc.
Kỹ thuật lái xe của chú Lý đúng là rất tốt, không bao lâu sau tôi đã mơ mơ màng màng ngủ gật, nghiêng đầu dựa vào thứ gì đó mềm mềm, êm êm. Thứ đó động đậy một chút rồi cũng giữ nguyên, vô cùng ngoan ngoãn để tôi dựa vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Giấc ngủ này cực kỳ thoải mái, khiến những mệt mỏi của việc chạy tới chạy lui dường như đã biến mất cả.
Mãi đến khi Lâm Hạo Hải vỗ vỗ lên đầu tôi: "Dậy đi, xuống xe rồi."
Tôi mơ màng mở mắt, thứ đầu tiên nhìn thấy là áo khoác ngoài màu đen của Lâm Hạo Hải... và vết nước miếng trên đó...
Kiên cường ngẩng tiếp đầu lên, tôi liền nhìn thấy khuôn mặt hầm hầm của Lâm Hạo Hải.
"..."
"Tôi..." Tôi c.ắ.n môi, thật có nghĩ thế nào cũng chẳng ngờ được mình lại ngủ gật trên vai Lâm Hạo Hải, đã thế còn để lại dấu vết nữa chứ!
Lâm Hạo Hải nhìn tôi, không nói gì, chẳng qua... lúc này vô thanh thắng hữu thanh...
Tôi lập tức luống cuống tay chân muốn lau sạch vết nước miếng, nhưng khổ nỗi xung quanh chẳng có gì có thể làm khăn... Tôi nhìn sắc mặt Lâm Hạo Hải càng ngày càng đen, cuối cùng cũng hạ được quyết tâm, nhắm mắt, nhấc vạt váy, đưa vạt váy vừa trắng bóc lại vừa to đùng đó lại gần vai anh ta...
Lộ "hàng"? Lộ hàng còn hơn c.h.ế.t mất xác...
Thế nhưng sắc mặt Lâm Hạo Hải lại càng âm u, anh ta giơ tay ra, kéo váy tôi xuống, nạt: "Xuống xe."
Tôi ngẩn ra: "Ừ..."
Thật đúng là, tôi đã hy sinh sự trinh bạch của mình để lau nước miếng cho anh ta, anh ta lại còn không biết ơn?!
hằng nguyễn
Lại nhìn một cái, chú Lý ngồi phía trước đang dùng sắc mặt vô cùng ám muội nhìn tôi.
"Nhìn, nhìn cái gì mà nhìn?!" Tôi tức giận thét lớn.
Tôi như thế, thực ra cũng chỉ là đem hết sự uất ức vì bị Lâm Hạo Hải t.r.a t.ấ.n bằng khí lạnh lên người chú Lý mà thôi.
Chú Lý...
Xuống xe rồi, hoàn toàn ngoài dự kiến, tôi chẳng thấy cung điện, toà thành hay căn biệt thự nào, chỉ là một khu chung cư vô cùng sạch sẽ, nhìn qua cũng thấy công tác bảo vệ ngoài cửa rất tốt. Thế nhưng khu này đối với loại người như Lâm Hạo Hải mà nói, quả thật chẳng thế xem là một nơi rất tốt đâu nhỉ? Tôi nghĩ, mặc dù hiện tại đang là thời điểm kinh tế khó khăn, nhưng Lâm Hạo Hải cũng không đến nỗi phải sống ở đây chứ? Thế là tôi mở miệng hỏi: "Anh sống ở đây?"
"Nếu không thì ở đâu?" Lâm Hạo Hải hỏi ngược lại, chân vẫn không ngừng bước.
Thật ra tôi cho là, mặc dù anh ta có nói tối nay, thậm chí về sau, tôi đều ở nhà anh ta, nhưng đó chắc cũng chỉ là lời nói miệng mà thôi. Còn lúc này, thái độ tuỳ tiện trả lời của anh ta lại chứng minh những gì tôi đoán là sai, điều này khiến tôi thấy vô cùng phức tạp.