Tình ái nuôi dưỡng trong bóng tối đã đ.â.m chồi nảy lộc, một khi đã nhận được sự đồng thuận của đối phương, thì chỉ có nước không c.h.ế.t không thôi.
Giang Đắc Bảo đã bị Ngụy Cẩn ruồng bỏ, không còn vào cung nữa. Cư dân xung quanh dần biết được vị thái giám sống ở đây đã thất thế, những kẻ vốn bất mãn với quan phủ cuối cùng cũng tìm được đối tượng để trút giận.
Mỗi ngày ta đều phải tranh thủ lúc Giang Đắc Bảo chưa tỉnh để dọn dẹp trứng thối, lá cải nát mà người ta ném vào trong sân. Khi ra ngoài mua đồ, còn có những mụ đàn bà lẻo mép đứng sau lưng mắng ta là đồ rẻ mạt, chưa kể đến những ánh mắt nhìn ngó suồng sã của đám đàn ông.
Giang Đắc Bảo còn đang dưỡng thương trong nhà, những chuyện này không thể để hắn biết. Vì vậy, ta luôn giả vờ như không có chuyện gì, gượng cười đi thay t.h.u.ố.c cho hắn. Nhưng hắn vẫn dần nhận ra, tính khí bắt đầu trở nên âm trầm, ánh mắt ngày một lạnh lẽo, chỉ khi nhìn ta mới khôi phục lại một tia nhu hòa.
Về sau trong viện không còn rác rưởi bị ném vào nữa, ta còn chưa kịp mừng được mấy ngày thì ra là bọn họ đã đổi chiêu trò mới.
Ta đang ngủ lơ mơ thì Giang Đắc Bảo lay mạnh ta dậy:
— Đào Đào, mau tỉnh lại!
Căn nhà đã bị ai đó cố ý phóng hỏa. Có lẽ kẻ đó ban đầu chỉ muốn dọa chúng ta một chút, nhưng trời hanh vật khô, một đốm lửa nhỏ cũng có thể gây ra đại họa. Ngọn lửa ngày càng lớn, gỗ cháy nổ lách tách rồi rơi xuống rầm rầm. Giang Đắc Bảo dùng tay che đầu cho ta, khập khiễng cùng ta dìu dắt nhau chạy ra ngoài.
Tinhhadetmong
Văn tự nhà đất, bạc, cái rương dưới đáy tủ... đều không kịp mang ra. Những thứ khác thì thôi, nhưng trong cái rương đó trân trọng cất giữ một phần cơ thể của hắn. Giang Đắc Bảo từng nói hắn là một thái giám, c.h.ế.t rồi cũng chẳng có ai đốt vàng mã, phải để thứ đó theo cùng xuống huyệt, kiếp sau mới có thể làm một người vẹn toàn.
Lúc này đây hắn ngẩn ngơ nhìn ánh lửa, ta cứ ngỡ khoảnh khắc sau hắn sẽ bật khóc thành tiếng. Đời này hắn không còn hy vọng, đến cả niềm mong mỏi của kiếp sau cũng bị cắt đứt rồi.
Ta nắm c.h.ặ.t t.a.y hắn:
— Tướng công, chàng còn có thiếp!
Hai chúng ta đầu bù tóc rối, mặt đầy tro bụi, giống như đôi dã quỷ đi trên cầu Nại Hà. Hắn nhìn ta, nâng bàn tay với những ngón dài thanh mảnh ra, khẽ xoa đầu ta rồi ôm ta vào lòng, cười thấp giọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
— Phải rồi Đào Đào, ta còn có nàng... — Hắn lầm bầm.
06
Chúng ta tìm một ngôi miếu đổ nát để tạm trú thân. Ta đem chiếc trâm ngọc duy nhất có giá trị trên người đi cầm cố, đổi lấy ít t.h.u.ố.c và đồ ăn. Ta vừa nhai bánh bao vừa thay t.h.u.ố.c cho hắn:
— Tướng công, trước đây chàng ở trong cung sống nơm nớp lo sợ, bây giờ có thể rũ bỏ thân phận đó cũng là chuyện tốt. Thiếp biết làm nhiều việc lắm, nhất định sẽ để chàng được sống những ngày tốt đẹp.
— Con bé ngốc này, câu này phải để nam nhân nói mới đúng.
Hắn khẽ nâng rèm mi, đôi mắt đen láy tràn đầy vẻ lạnh lẽo, không còn chút ôn hòa nào như ngày xưa:
— Đào Đào, tuy ta không tính là một nam nhân thực thụ, nhưng ta không thể để người khác tùy ý sỉ nhục nàng thêm nữa.
Chúng ta tựa vào bức tường loang lổ nghỉ ngơi. Ánh hoàng hôn dịu nhẹ xuyên qua mái miếu rách nát phủ xuống mặt đất, gương mặt hắn dường như cũng tỏa ra vầng sáng tĩnh lặng, chỉ có khóe mắt vẫn còn vết quầng thâm nhạt, hắn cũng đã lâu không được ngủ ngon giấc rồi.
Cũng có một lần ta tình cờ tỉnh giấc, mới phát hiện ra hóa ra hắn vì muốn để ta ngủ thêm một lát, đã dậy từ nửa đêm để lén lút dọn dẹp rác rưởi trong viện. Hắn không nói gì, nhưng ta đối tốt với hắn thế nào, hắn đều ghi nhớ cả. Ta nhìn gương mặt lúc ngủ của hắn mà mỉm cười ngọt ngào, hắn đối tốt với ta ra sao, ta cũng đều ghi tạc trong lòng.
Sau đó hắn đi tìm Tam hoàng t.ử. Những kẻ có thực lực tranh đoạt ngôi vị chỉ có hai người: Đại hoàng t.ử tính tình nhu nhược nhưng bối cảnh hùng hậu, và Tam hoàng t.ử tinh khôn can trường nhưng xuất thân không cao. Ngụy Cẩn đã ngấm ngầm đầu quân cho Đại hoàng t.ử, nên Giang Đắc Bảo chọn Tam hoàng t.ử. Những việc Ngụy Cẩn từng sai bảo hắn làm, những người hắn từng tiếp xúc, tuy không phải cơ mật nhưng cũng đủ làm vật thông hành để hắn tỏ lòng trung thành. Tam hoàng t.ử đang lúc cần người, tự nhiên sẽ không từ chối.
Dưới sự sắp xếp của ngài, Giang Đắc Bảo mượn cơ hội cầu xin nghĩa phụ để trở lại trong cung, bề ngoài vẫn là người của Ngụy Cẩn, nhưng bên trong lại đưa tin cho Tam hoàng t.ử. Hắn nhận ra sự lo lắng của ta, dùng đầu ngón tay lạnh giá mơn trớn vành tai ta, không nặng không nhẹ, lại mang theo vài phần thân mật, trêu đùa:
— Tuy rất nguy hiểm, nhưng ít nhất Đào Đào sẽ không phải lo chuyện cơm áo nữa.
Ngày hôm ấy Giang Đắc Bảo về hơi muộn, trên người còn vương chút mùi rượu.
— Có uống vài chén với đồng liêu. Này, mua bánh hạt óc ch.ó cho nàng đây. — Hắn có lẽ đã uống không chỉ một chút, như thể dâng báu vật mà giơ gói bánh trong tay lên.