Đêm nay hắn vô cùng khác lạ, bất kể ta nói gì làm gì, hắn đều mỉm cười nhìn ta, dường như nhìn bao nhiêu cũng không đủ. Hắn sai người đưa Tiểu Đào Hoa đi chỗ khác, hồi lâu sau mới chậm rãi mở lời.
— Hoàng thượng đã cho ta sự thể diện cuối cùng, cho phép ta gặp nàng lần cuối.
Hắn vừa nói, dòng m.á.u đen đã trào ra từ khóe miệng.
— Tướng công! — Ta không tin vào mắt mình.
— Đây là điều hoàng thượng đã hứa với ta từ sớm. Đưa ta lên vị trí tổng quản thái giám, tiếp quản thế lực của Ngụy Cẩn, nắm rõ mọi chân rết, rồi lại đem tất cả giao trả hoàn toàn cho ngài ấy.
— Điều kiện là ngài ấy sẽ tha cho nàng.
— Tan triều hôm nay, ngài ấy đột nhiên nói thời hạn đã đến. Thật là quá đáng mà, đến một ngày cũng không để lại cho ta. Ta vốn tưởng rằng có thể trù tính thêm chút gì đó cho nàng và Tiểu Đào Hoa.
Giang Đắc Bảo cười khổ:
— Đào Đào, ta chỉ còn lại một canh giờ thôi, nàng ở bên cạnh ta nhé?
Ta nén nước mắt, dìu hắn chậm rãi ngồi xuống dưới gốc cây đào.
— Chẳng mấy chốc sẽ có người đến khám xét nơi này. Lời của hoàng thượng không thể tin hoàn toàn, ta có để lại bạc cho mẹ con nàng ở tiền trang ngầm, nàng và Tiểu Đào Hoa hãy rời kinh thành thật xa, đừng để ngài ấy nhớ ra nữa.
— Đào Đào, nếu có kiếp sau...
Ta đã khóc không thành tiếng:
— Nếu có kiếp sau, thiếp vẫn muốn ở bên cạnh chàng!
— Đào Đào, nếu ta vẫn là...
— Tướng công thiếp không quan tâm, thiếp chỉ cần chàng, chỉ cần là chàng thôi...
Hắn mỉm cười:
— Năm đó lẽ ra ta đã c.h.ế.t trong ngục rồi, có thể ở bên nàng vài năm thế này đã là may mắn lắm rồi.
— Đào Đào của ta, phải sống thật tốt nhé...
Bàn tay lạnh giá kia định đưa lên xoa trán ta, nhưng mới được nửa chừng đã buông thõng xuống. Sau đó hắn nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cứ thế lạnh dần đi trong vòng tay ta. Cái lạnh thấu xương từ cơ thể hắn thấm vào toàn thân ta.
Giang Đắc Bảo không còn nữa. Hắn c.h.ế.t rồi. Ý thức được sự thật này, l.ồ.ng n.g.ự.c ta như bị thủng một lỗ lớn, không phải cơn đau xé lòng, mà là cái lạnh, cái lạnh đông cứng cả ngũ tạng lục phủ. Cảm giác hư không vô tận lan tỏa trong lòng, ta giống như bị một đám mây đen kịt nâng lên, bay bổng giữa tầng không.
Ta ngất đi.
10
Tiểu Đào Hoa khóc lóc lay tỉnh ta.
Ta gượng dậy vực lại tinh thần để lo liệu hậu sự, tự tay lau sạch t.h.i t.h.ể cho chàng, thay bộ y phục mới. Đôi hộ đầu gối thêu hoa đào bên trong ấy, chàng vẫn luôn nâng niu không nỡ tháo ra, lớp vải mòn và phần bông đệm ta đã vá đi vá lại mấy lần, nay nó tĩnh lặng nằm trong quan quách bầu bạn với chàng, cuối cùng cũng hoàn thành sứ mệnh sau cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta và Tiểu Đào Hoa phò linh cữu của chàng đi suốt bảy ngày đêm, về tới Nam Thành — cố hương của chàng. Đó là một tòa thành nhỏ quanh năm bao phủ trong màn sương mưa lãng đãng; những ân oán g.i.ế.c ch.óc nơi triều đường xa xôi giờ đây tựa như một giấc mộng không thực.
Tinhhadetmong
Số tiền tài Giang Đắc Bảo để lại, ta đem quá nửa quyên góp cho thiện đường, phần còn lại chúng ta mua một tiểu viện nơi bìa thành, an táng chàng bên cạnh rừng đào dại ở sau núi.
Ta mở một tiệm bánh nhỏ, trong đó bánh táo đỏ và bánh hạt óc ch.ó là ngon nhất, thường thì bánh còn chưa ra lò khách khứa đã xếp hàng chờ đợi. Có một chàng thanh niên nọ đến từ rất sớm, đứng giữa buổi sớm mai sương lạnh buốt tay chờ ta hồi lâu, cười nói:
— Nhà nương t.ử ta mấy ngày nay nghén đến mức chẳng ăn uống được gì, chỉ thèm mỗi món bánh hạt óc ch.ó nhà bà chủ thôi.
Ta mỉm cười tặng thêm cho hắn một hộp. Hắn làm ta nhớ lại buổi hoàng hôn sau cơn mưa năm nào, cũng có một thanh niên tuấn tú, mang theo hơi men chuếnh choáng mà mua bánh hạt óc ch.ó cho người nương t.ử tham ăn của mình.
Ta một tay siết c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, dư vị ấy... thật ngọt ngào biết bao.
Tiểu Đào Hoa ngày một khôn lớn, tính tình, thi thư, nữ công, trù nghệ món nào cũng xuất chúng, duy chỉ có nét chữ là xiêu xiêu vẹo vẹo như gà bới, luyện thế nào cũng không xong.
Thật chẳng khác gì cha nó cả.
Sống ở đây lâu ngày, ta kết giao thêm không ít người, cũng có vài nam nhân nhờ quan mai đến cầu thân. Bà mai mồm mép tép nhảy, nói vị tú tài này khiêm cung lễ độ ra sao, vị thương nhân kia giàu có hiền lành thế nào.
Ta đều mỉm cười khước từ tất cả.
— Tiên phu nhà tôi tính tình nhỏ mọn lắm, chàng sẽ không vui đâu.
Bởi vì ta đã từng có được một báu vật (Đắc Bảo), thế gian này chẳng còn ai sánh bằng.
Đắc Bảo, Đắc Bảo... Chàng xem, chàng muốn ta sống thật tốt, ta có làm việc thiện, ta vẫn đang sống rất tốt đây.
Một ngày nọ khi thức dậy chải đầu, ta phát hiện giữa làn tóc mây đã điểm một sợi bạc đ.â.m vào mắt. Còn chưa kịp chạnh lòng, đã nghe thấy tiếng "bịch" trước cửa, hóa ra có người ngất xỉu. Dạo gần đây trong thành có không ít dân tị nạn, thiếu niên tầm mười bốn mười lăm tuổi này mặt vàng võ gầy gò, khắp người rách rưới, có lẽ cũng là một trong số đó.
Chúng ta nhận nuôi nó. Ai ngờ sau này Tiểu Đào Hoa và thiếu niên ấy từ chỗ ban đầu nhìn nhau không thuận mắt lại trở thành lưỡng tình tương duyệt. Một kẻ phi khanh bất thủ (không phải nàng không cưới), một kẻ phi khanh bất giá (không phải chàng không gả).
Ta tự tay may cho Tiểu Đào Hoa bộ giá y đỏ thắm, tiễn con bé lên chiếc kiệu hoa đón dâu. Qua nụ cười thẹn thùng của nó, ta như thấy lại chính mình mười bốn năm về trước. Khi ấy ta mang theo tâm tình thắc thỏm mong chờ, trái tim cứ lên xuống theo nhịp kiệu, không biết sẽ gặp được người thế nào, cuộc sống tương lai sẽ ra sao.
Lúc đó tâm tình ta vô cùng phức tạp, duy chỉ không có hai chữ "hối hận". Bây giờ cũng vậy.
Tiểu Đào Hoa sớm sinh được một hài t.ử. Da dẻ nó nhăn nheo, giữa lông mày còn vương vảy vàng nhạt, hễ ngáp một cái là cả khuôn mặt nhỏ đỏ bừng lên. Đến lúc này ta mới biết, hóa ra đứa trẻ mới lọt lòng lại xấu xí... mà cũng đáng yêu đến thế.
Đôi vợ chồng trẻ bàn bạc với ta, con cái của họ sau này đều sẽ mang họ Giang. Ta đi tới rừng đào, kể cho tướng công nghe tin tốt lành này. Chàng không cần lo lắng nữa, chúng ta sẽ luôn nhớ về chàng. Ngay cả khi ta không còn, Tiểu Đào Hoa không còn, sau này vẫn sẽ có người nhớ rõ chàng là tiên tổ, tiết Thanh minh, Trung nguyên đều sẽ có người đốt vàng mã cho chàng.
Chàng vĩnh viễn không bao giờ cô độc một mình.
Ta tựa vào gốc đào khẽ khàng tâm sự, chỉ là mãi mãi không còn ai ôn tồn đáp lại, duy chỉ có những cánh hoa đào bị gió thổi rụng, dịu dàng rơi xuống đậu trên tay ta.
Lũ trẻ cứ thế khôn lớn, việc làm ăn ở tiệm bánh đều giao cho đôi vợ chồng trẻ quán xuyến, ta có nhiều thời gian hơn để bầu bạn với chàng. Tinh lực của ta ngày càng sút kém, trí nhớ cũng dần mờ mịt. Vốn dĩ muốn mang cho chàng bình rượu hoa đào mới ủ, mở hộp ra mới thấy mình lại mang nhầm một ấm trà rỗng. Ngay cả con đường mòn vốn dĩ nhắm mắt cũng đi được đến cùng này, nay dường như cũng trở nên dài dằng dặc, ta còn suýt chút nữa thì ngã nhào.
Nắng rất gắt, ánh dương xuyên qua những kẽ lá loang lổ chiếu vào mắt ta, khóe mắt chua xót khôn cùng, nước mắt cứ thế tự nhiên tuôn rơi. Có lẽ chẳng bao lâu nữa, ta đã có thể đi tìm chàng rồi.
Cũng may, sắp rồi.
Cuối cùng cũng sắp rồi.
(Toàn văn hoàn)