Thịnh Trường Ninh cầm bức thư trong tay. Đã rất nhiều năm rồi, nàng không nhận được bức thư tình nào cả.
Năm đó khi còn là đệ t.ử thủ tịch, khí thế quanh người nàng sắc bén lạnh lẽo như kiếm, có đệ t.ử nào dám đưa thư tình cho nàng cơ chứ?
Huống hồ lúc đó tà ma ngoài kia hoành hành khắp nơi, nào có ai còn tâm trí để nghĩ đến mấy chuyện này.
So với “Đại sư tỷ”, mọi người dường như luôn thích “tiểu sư muội” dịu dàng ngoan ngoãn hơn.
Thịnh Trường Ninh khẽ cong môi, không bóc bức “thư tình” kia ra mà tiện tay cất đi.
Kể từ lúc giáo tập tuyên bố trong buổi học sớm rằng từ ngày mai sẽ do các sư huynh sư tỷ trong top hai mươi bảng Thanh Vân đến truyền thụ kinh nghiệm, đám đệ t.ử đã bàn tán không ngớt.
Thịnh Trường Ninh đặt thanh kiếm gỗ trở lại giá kiếm, ôm sách trở về chỗ ở.
Kỳ khảo hạch nhập tông đã gần kề nhưng người bạn cùng phòng ở phòng bên cạnh nàng vẫn chưa trở về.
Thịnh Trường Ninh chỉ nhìn lướt qua căn phòng đối diện rồi thu hồi ánh mắt.
Sau khi gặp Tề Miên Ngọc, nàng không đi ra phía sau kết giới nữa. Sát khí trong cơ thể Tề Miên Ngọc tạm thời sẽ không phát tác thêm.
Chỉ cần biết những món đồ cũ nàng để lại vẫn được Tề Miên Ngọc giữ gìn cẩn thận, vậy nàng liền yên tâm rồi.
Trước khi trời tối, Thịnh Trường Ninh đi đến Tàng Thư Các một chuyến, đổi một cuốn sách khác để đọc.
Với thân phận đệ t.ử ngoại môn hiện tại của nàng, quyền hạn ở Tàng Thư Các chỉ giới hạn trong việc mượn đọc sách ở tầng một.
Lần này, nàng mượn một cuốn sách có tựa đề “Bàn về việc sau khi sát khí nhập thể, thân là y tu thì chúng ta nên làm gì.”
Sáng sớm hôm sau, học đường Kiếm Tông đã tụ tập rất đông đệ t.ử. Ngay cả những đệ t.ử không cần đến lớp học sớm cũng tới rất đông, tụ tập ngay bên ngoài học đường.
Khi Ứng Nam Độ mặc trường bào thêu mây trôi xuất hiện, không ít người reo hò: “Hôm nay là Ứng sư huynh đến...”
Nửa câu “đến dạy học” còn lại của bọn họ chưa kịp thốt ra khỏi miệng, một đạo kiếm quang đã xẹt qua, chắn ngang trước mặt Ứng Nam Độ.
Nụ cười trên mặt Ứng Nam Độ cứng đờ, gằn từng chữ gọi tên chủ nhân của đạo kiếm quang kia: “Tạ! Thanh!”
Tạ Thanh mặc thanh y, vạt áo thêu một đóa hoa sen màu xanh đang nở rộ, rất nhanh đã xuất hiện trước mặt Ứng Nam Độ, lạnh lùng lên tiếng: “Đánh một trận đi, nếu ngươi thắng, hôm nay đám đệ t.ử kia để ngươi dạy.”
Ứng Nam Độ nhíu mày bất đắc dĩ nói: “Ta mới trở về mà ngươi đã đòi đ.á.n.h nhau với ta. Ta là bù nhìn luyện kiếm của ngươi chắc?”
“Đánh thắng hạng hai bảng Thanh Vân, ta mới có thể đi khiêu chiến hạng nhất bảng Thanh Vân!” Tạ Thanh vừa dứt lời, lập tức xuất kiếm.
Hai người đứng trên khoảng đất trống trước học đường, đồng thời xuất kiếm, lập tức giao chiến.
“Oa!”
Trò hay thường niên mà mọi người mong chờ bấy lâu vừa mới bắt đầu, đã lập tức nhận được tiếng reo hò vang dội khắp nơi.
“Kiếm của Tạ Thanh sư tỷ nhanh quá! Quá đỉnh! Quá lợi hại! Không hổ là kiếm nhanh nhất Kiếm Tông!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Đa Tình kiếm ý của Ứng sư huynh đẹp quá, như mây trôi nước chảy, khiến người ta như rơi vào mộng đẹp.”
“Ván này ta cược Tạ Thanh sư tỷ thắng!”
“Nửa năm trước Tạ Thanh sư tỷ đã từng thua Ứng sư huynh một lần, lần này chắc chắn sẽ không thua nữa!”
“Ta vẫn đặt cược cho Ứng sư huynh!”
“Tạ Thanh sư tỷ!”
“Ứng sư huynh!”
“Chán c.h.ế.t đi được, sao lại đ.á.n.h nhau nữa rồi.”
Giữa lúc trận đấu đã qua hơn nửa, có người nhỏ giọng lẩm bẩm, vội vàng từ chân núi chạy lên. Người đó lách qua đám đông, nhân lúc không ai chú ý mà bước vào học đường.
Nàng ấy còn tưởng trong học đường không có ai, ai ngờ vẫn còn một đệ t.ử đang ngủ ở đây.
Người mới đến nhớ lại chỗ ngồi của mình nhưng nhất thời không nhớ nổi trước đây mình ngồi ở đâu, bèn tùy tiện ngồi xuống cạnh vị đệ t.ử kia.
Dù sao chỗ ngồi nhiều như vậy, hôm nay cũng không phải giáo tập lên lớp, ngồi đâu chẳng được.
“Quả nhiên là Tạ Thanh sư tỷ thắng!”
Tiếng hò hét từ bên ngoài học đường truyền vào, xen lẫn tiếng “cộp cộp cộp” gõ lên mặt bàn làm Thịnh Trường Ninh giật mình tỉnh giấc.
Thần trí nàng chậm rãi quay về, hàng mi cong nhẹ khẽ run, nàng mở mắt, hoàn toàn tỉnh lại.
Đập vào mắt nàng là một bàn tay thon dài rõ nét. Những ngón tay trắng nõn như hành non gọt giũa, vừa đẹp vừa có lực. Móng tay được cắt tỉa gọn gàng, còn tô lớp đan khấu màu sắc tươi tắn rực rỡ.
Người ngồi cạnh vô thức gõ nhẹ lên mặt bàn, đang nhìn nàng.
Thịnh Trường Ninh chậm rãi chống tay ngồi thẳng dậy. Khúc Vi Vi vẫn không chớp mắt nhìn chằm chằm nàng.
Đôi mắt ấy linh động mà xinh đẹp, ánh sáng lưu chuyển, đúng là một đôi mắt mỹ nhân.
Một lúc lâu sau, Khúc Vi Vi ung dung lên tiếng: “Ta nhìn chằm chằm ngươi lâu như vậy rồi, cuối cùng ngươi cũng tỉnh. Cái mức cảnh giác này thật là… Đừng nói ngươi là kiểu mỹ nhân ngốc nghếch đấy nhé?”
Khúc Vi Vi đã sớm nghe nói Kiếm Tông mới có một tiểu sư muội tới, vô cùng xinh đẹp, mơ hồ còn có xu hướng cướp mất danh hiệu mỹ nhân số một Kiếm Tông của nàng ấy.
Hôm nay nhìn thử, cũng chỉ... Cũng chỉ kém nàng ấy một chút xíu thôi, lại còn là kiểu ngây ngô ngốc nghếch.
Cũng chỉ có mấy tên tiểu sư đệ ngây thơ kia mới thích kiểu như vậy.
Mỹ nhân... ngốc nghếch?
Thịnh Trường Ninh nghe vậy, hơi ngẩn người.
Đây là lần đầu tiên có người nói nàng như vậy.
Khúc Vi Vi ngoại trừ có một đôi mắt mỹ nhân ra thì từng tấc trên người đều đẹp đến độ vừa vặn. Dung mạo tinh xảo mà diễm lệ, trang điểm sắc sảo, giữa mày điểm xuyết một đóa hoa điền, bờ môi mỏng đỏ thắm động lòng người.