Ánh mắt nàng ấy từ từ dời lên trên, nhìn chiếc cổ trống trải của Thịnh Trường Ninh, lại nhìn mái tóc không có lấy một món trang sức xinh đẹp nào, sau đó lại nhìn xuống cổ tay mảnh khảnh của nàng.
Khúc Vi Vi hiểu ra, vừa rời khỏi Tú Phưởng Các, liền kéo người đến Lam Tú Các ở cuối con phố.
Trước cửa Lam Tú Các có hai tên thủ vệ đang canh gác.
Khi Khúc Vi Vi định bước vào, liền bị thủ vệ cản lại.
Khúc Vi Vi nhướng mày: “Các ngươi cản ta?”
Thủ vệ bình tĩnh đáp: “Hôm nay Lam Tú Các không tiếp khách ngoài.”
Khúc Vi Vi liếc nhìn vào bên trong Lam Tú Các, cười khẩy nói: “Ngay cả ta cũng không tiếp? Vậy ngươi đi hỏi Tạ Thanh xem sao?”
Lam Tú Các là sản nghiệp của Tạ gia, Tạ gia và Khúc gia vốn là thế gia giao hảo, ngay cả tổng các Lam Tú Các cũng không dám cản nàng ấy, cái phân các này sao dám chứ?
Nghe thấy tên thiếu chủ Tạ gia, thủ vệ thoáng chần chờ một lát, liền đưa mắt ra hiệu cho một tên thủ vệ khác. Tên thủ vệ kia vội vàng chạy vào trong tiệm.
Khúc Vi Vi đưa tay chống cằm, phản ứng lại, nói: “Hôm nay Lam Tú Các có khách quý sao? Khách quý còn quý hơn cả ta nữa à? Chẳng lẽ là Tạ Thanh tới?”
“Không đúng, Tạ Thanh một lòng chỉ nghĩ đến kiếm và đ.á.n.h nhau thôi mà.”
“Hay là Ứng Nam Độ đến chọn trang sức cho tiểu tình nhân của hắn?”
Vậy thì nàng ấy càng phải vào xem mới được.
Thủ vệ canh gác trước cửa nghe thấy nữ t.ử trước mắt liên tiếp nói ra tên của hai vị thiếu chủ đại thế gia, cộng thêm suy đoán, rất nhanh đã đoán ra thân phận của người tới - Khúc gia Nhị tiểu thư nổi danh với nhan sắc kiều diễm.
Thân phận của Khúc Vi Vi cũng không đáng để kiêng dè, người đáng kiêng dè chính là tỷ tỷ của nàng ấy, thiếu chủ Khúc gia, Thánh nữ Đạo Cung.
Thủ vệ vội vàng xin lỗi: “Khúc nhị tiểu thư, là tại hạ có mắt không tròng.”
Khúc Vi Vi khẽ hừ hai tiếng, kéo tay Thịnh Trường Ninh, hơi hất cằm lên hỏi: “Bây giờ ta có thể vào được chưa?”
Thủ vệ vẫn đứng im không nhúc nhích.
Đợi đến khi tên thủ vệ kia đi ra, hắn mới nói: “Thiếu chủ nói không sao.”
“Khúc nhị tiểu thư, mời ngài.”
Khúc Vi Vi nhạy bén bắt được hai chữ “Thiếu chủ” từ miệng thủ vệ, thầm nghĩ: Vậy nên thật sự là Ứng Nam Độ sao?
Khúc Vi Vi kéo Thịnh Trường Ninh hăng hái xông vào Lam Tú Các, rất nhanh đã lên đến lầu hai, đẩy mạnh cửa phòng bao kia ra, cũng không thèm nhìn đã la lớn: “Ứng Nam Độ, ngươi một bên thì thương nhớ Khúc Tiên Nhi, một bên lại đi liếc mắt đưa tình với người khác, là muốn diễn cho ai xem hả...”
Thịnh Trường Ninh khẽ kéo ống tay áo của Khúc Vi Vi.
Khúc Vi Vi gạt tay nàng ra, nói: “Đồ ngốc, ngươi đừng có kéo ta.”
“Chắc là Ứng thiếu chủ không có ở đây đâu.”
Giọng nói này vang lên mang theo vài phần ôn nhuận như ngọc, thong thả ung dung, không hề lộ ra nửa phần bất mãn vì Khúc Vi Vi đột ngột xông vào.
Nghe thấy tiếng, Khúc Vi Vi khựng lại, quay đầu nhìn sang.
Người vừa đáp lời vận một bộ y phục đen dệt chỉ vàng, lông mày như nét mực vẽ, mắt sáng tựa sao trời. Khuôn mặt tuấn mỹ nhưng sắc môi lại nhợt nhạt, toát ra vẻ trắng bệch bệnh tật, giống như đã mang bệnh lâu ngày.
Khúc Vi Vi khẽ nhíu mày, kịp thời phản ứng lại: “Hóa ra là ngươi, Yến Kim Tiêu.”
Hai năm trước, nàng ấy từng gặp Yến Kim Tiêu tại thịnh hội thế gia. Lúc đó, Yến Kim Tiêu dường như còn bệnh nặng hơn cả bây giờ.
Nàng ấy nghe nói Yến gia đã tìm thầy hỏi t.h.u.ố.c khắp nơi, nhưng cũng chẳng ai rõ vì sao thân thể Yến Kim Tiêu lại suy nhược đến vậy.
“Khúc nhị tiểu thư.”
Yến Kim Tiêu gật đầu đáp lời, ánh mắt khẽ lướt qua người đang đứng cạnh Khúc Vi Vi.
Thịnh Trường Ninh nhận thấy ánh mắt đang nhìn mình, liền thuận thế nhìn sang, trông thấy vị thiếu chủ Yến gia từng gặp mặt một lần ở Vạn Bảo Các ngày hôm trước.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Đứng cạnh Yến Kim Tiêu, hẳn là chấp sự của Lam Tú Các.
Trong tay bà ấy đang bưng một hộp trang sức, bên trong là một món trang sức vô cùng tinh xảo đẹp đẽ.
Chấp sự Lam Tú Các lên tiếng, thay mặt Yến Kim Tiêu giải thích với Khúc Vi Vi: “Khúc tiểu thư, hôm nay thiếu chủ Yến gia đến Lam Tú Các là để chọn quà cho muội muội của ngài ấy.”
Muội muội ư?
Khúc Vi Vi hơi do dự, thầm nghĩ nếu đã không phải là Ứng Nam Độ, vậy nàng ấy cũng không tiện làm phiền thêm nữa. Vả lại nàng ấy cũng không muốn tiếp xúc nhiều với vị thiếu chủ Yến gia này.
“Ngại quá, là ta nhầm người, đã làm phiền rồi.”
Khúc Vi Vi nói xong, liền kéo Thịnh Trường Ninh lui ra ngoài.
Chấp sự Lam Tú Các lộ vẻ áy náy, sau khi nhỏ giọng giải thích, liền sắp xếp người khác đi tiếp đón Khúc Vi Vi và bạn của nàng ấy.
“Không sao.” Yến Kim Tiêu khẽ mỉm cười nói: “Muội muội của ta... có lẽ cũng trạc tuổi với tiểu cô nương đi cạnh Khúc Vi Vi khi nãy.”
Chấp sự Lam Tú Các nghe vậy, nhớ lại dung mạo và khí chất của tiểu cô nương đi cùng Khúc gia Nhị tiểu thư vừa rồi, khẽ vâng một tiếng, liền đổi món trang sức đang cầm trên tay, lấy ra những kiểu dáng trang sức mới để cho Yến Kim Tiêu xem.
Ở một bên khác, Khúc Vi Vi kéo Thịnh Trường Ninh đợi bên ngoài một lát, bảo đệ t.ử Lam Tú Các mang trang sức ra thử.
Thịnh Trường Ninh định nói mình không cần thử trang sức nhưng Khúc Vi Vi đã ngắt lời, khẽ hừ một tiếng: “Không không không, ngươi nhất định phải thử.”
“Ngươi không thấy vừa nãy Yến Kim Tiêu kia còn nhìn ngươi thêm mấy lần sao?”
Không đến mức đó, không đến mức đó đâu.
Thịnh Trường Ninh bị câu này làm cho cứng họng, bèn chuyển chủ đề hỏi: “Ta phát hiện... Khúc sư tỷ hình như hơi sợ vị thiếu chủ Yến gia kia thì phải?”
Vừa nghe thấy chữ “sợ”, Khúc Vi Vi liền bất mãn trừng mắt lườm Thịnh Trường Ninh: “Khúc Vi Vi ta trước nay chưa từng sợ ai bao giờ.”
“Đó không phải là sợ, biểu hiện vừa rồi của ta gọi là không thân. Không thân, ngươi hiểu không?” Khúc Vi Vi lên tiếng giải thích.
Thịnh Trường Ninh gật đầu, đáp một tiếng: “Ồ.”
Khúc Vi Vi nhấn mạnh: “Ta thật sự không thân với hắn.”
“Ta hiểu mà.” Thịnh Trường Ninh đáp.
Đệ t.ử Lam Tú Các mang đến đủ loại trang sức với các kiểu dáng khác nhau, lần lượt bày ra trước mặt Khúc Vi Vi và Thịnh Trường Ninh.
Cả Lam Tú Các đều biết, Khúc gia Nhị tiểu thư là người tinh thông những món đồ này nhất, nếu để người khác lên tiếng giới thiệu, nàng ấy ngược lại sẽ không vui.
Khúc Vi Vi bước tới, ánh mắt lướt qua từng món đồ, vươn tay lấy một chiếc vòng tay thanh mảnh được chạm trổ hoa văn rỗng, ướm thử lên cổ tay Thịnh Trường Ninh rồi thoắt cái đã đeo luôn vào tay nàng.
“Ta không thân với Yến Kim Tiêu là bởi vì hắn là người nửa đường nhảy ra của Yến gia, căn bản không phải được bồi dưỡng với tư cách thiếu chủ dòng chính từ nhỏ.”
Ngay sau đó, Khúc Vi Vi ngước mắt nhìn vành tai của Thịnh Trường Ninh, giống như phát hiện ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi: “Ngươi vậy mà lại không bấm lỗ tai, chẳng lẽ là vì sợ đau sao?”
Thịnh Trường Ninh ngẫm nghĩ rồi đáp: “Bởi vì... phiền phức chăng?”
Khúc Vi Vi tiếp tục bước tới, tiếp nối câu chuyện ban nãy: “Ngươi đừng thấy dáng vẻ ốm yếu bệnh tật của Yến Kim Tiêu, nước trong thế gia sâu lắm, Yến Kim Tiêu kia nửa đường nhảy ra mà vẫn có thể ngồi vững trên vị trí thiếu chủ Yến gia, chắc chắn thủ đoạn không hề tầm thường.”
Nói đến đây, Khúc Vi Vi hừ lạnh một tiếng: “Thiếu chủ của bốn đại thế gia, chẳng có ai là kẻ đơn giản cả, toàn là một đám tiểu nhân âm hiểm.”
Thịnh Trường Ninh không đáp lời.
Đệ t.ử Lam Tú Các đứng hầu hạ bên cạnh hai người cũng không lên tiếng, mà cũng chẳng dám lên tiếng.
“Ta cũng chưa từng nghe nói Yến Kim Tiêu còn có một muội muội đấy, chắc là muội muội mà hắn nhận lúc còn lưu lạc bên ngoài chăng?”
Khúc Vi Vi vừa nói, vừa tiện tay chọn một đôi khuyên tai móc tinh xảo, giơ tay ướm thử lên tai Thịnh Trường Ninh.
Ngay sau đó, nàng ấy cười tủm tỉm: “Đồ ngốc, ngươi ngoan quá đi mất.”
“Thảo nào mấy tiểu sư đệ ngây thơ kia đều thích ngươi.”
Thịnh Trường Ninh khẽ chớp mắt, nhẹ giọng nói: “Khúc sư tỷ cũng rất xinh đẹp.”