Thịnh Trường Ninh từ trong kết giới đi ra, lúc trở về chỗ ở thì trời mới vừa hửng sáng.
Chỉ còn một khắc nữa là đến giờ học sớm ở học đường của tông môn. Nàng nhanh ch.óng kết ấn thi triển một đạo linh thuật lên người mình rồi vội vã chạy tới học đường.
Khi đến nơi, Thịnh Trường Ninh gần như vừa đúng thời gian ngồi vào chỗ.
Nàng vừa mới ngồi xuống, vị giáo tập hôm qua đã bước vào, đi thẳng lên phía trước, cất giọng: “Bắt đầu học!”
“Hôm nay chúng ta giảng thức thứ năm của kiếm quyết cơ bản…”
Thịnh Trường Ninh khẽ thở phào một hơi, lật mở cuốn sách mình mang theo ra, mà giọng giảng của giáo tập cũng dần dần trở nên xa xôi.
Trong giấc mộng lần này, Thịnh Trường Ninh lại quay về rất lâu, rất lâu trước kia.
Khi đó, nàng từ thế giới hiện đại xuyên không đến giới tu tiên xa lạ này. Vừa đặt chân tới đây, nàng đã gặp ngay t.h.ả.m cảnh Thịnh gia bị diệt môn.
Lúc ấy, tà ma hoành hành khắp chốn, giới tu tiên giống như buổi hoàng hôn đang tàn lụi, sự phồn thịnh không còn, linh khí khô cạn, ít ỏi đến đáng thương.
Kẻ diệt sạch Thịnh gia… là một đại tà ma có tu vi đạt tới cảnh giới Ly Hợp.
Trên dưới Thịnh gia, ngoại trừ nàng và mẫu thân của nguyên chủ, không một ai sống sót thoát ra ngoài.
Dưới sự truy sát của tà ma, nàng cùng mẫu thân phải trốn đông trốn tây, lưu lạc khắp nơi.
Về sau, mẫu thân nàng mắc một trận bệnh nặng, có lẽ cũng là do vết thương cũ chưa lành, nàng lén lút chạy vào thành, tìm đến rất nhiều y sư cầu cứu.
Nhưng giữa thời buổi loạn lạc, y sư nào chịu để tâm đến lời của một tiểu cô nương tám tuổi chứ?
Trước khi mẫu thân nàng qua đời, con tà ma một mực truy sát các nàng đã đuổi tới. Mẫu thân nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay nàng, giao chiếc vòng tay trữ vật chứa đồ vật của Thịnh gia cho nàng, dặn dò: “Ninh Ninh, chạy đi! Nhất định phải chạy đi thật xa, đừng quay lại nữa, cũng đừng nghĩ đến chuyện báo thù, hãy đến Trung Châu đi.”
Rồi nàng bị đưa ra ngoài.
Sau này, tà ma không tìm thấy nàng, tức tối bỏ đi, nàng mới dám lén lút quay trở lại. Nhưng nàng không tìm thấy thi cốt của mẫu thân nữa, đành phải lập một ngôi mộ y quan ở đó.
Mẫu thân nàng họ Tề, trên đường đến Trung Châu, nàng không dám dùng tên thật, sợ bị con tà ma vẫn luôn ghim thù Thịnh gia kia tìm được, đành phải dùng tên giả.
Giữa thời loạn thế, khắp nơi đều là tà ma hoành hành.
Trên đường đi nàng nhặt được một thanh kiếm bị người ta vứt bỏ. Vị tu sĩ kia thấy thanh kiếm đó không có nửa điểm linh tính, liền vô cùng ghét bỏ ném cho nàng.
Nói ra thì, nàng nên cảm tạ tu sĩ kia. Nếu không có thanh trường kiếm mà hắn vứt cho nàng, nàng không thể nào sống sót đi tới Trung Châu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nàng dùng thanh kiếm kia để phòng thân, cũng dùng nó để g.i.ế.c con tà ma có tu vi thấp kém đầu tiên trong đời mình.
Mất trọn hai năm, nàng mới đến được Trung Châu.
Ở Trung Châu, nàng gặp một vị trưởng lão của Kiếm Tông. Vị trưởng lão Kiếm Tông ấy nói cho nàng biết, nàng trời sinh đã có kiếm tâm, có thể gia nhập Kiếm Tông trở thành một kiếm tu.
Khi trưởng lão ấy hỏi tên của nàng, khi đó nàng còn không dám nói mình tên Thịnh Trường Ninh. Nàng nói với vị trưởng lão kia, tên của nàng là Linh Ngọc.
Đó là cái tên giả mà nàng đã dùng suốt một thời gian dài.
Mười năm sau đó, nàng mang theo thanh trường kiếm kia, từ một kẻ vô danh đến một kiếm kinh động thiên hạ.
Nàng chưa từng nghĩ sẽ từ bỏ báo thù. Sau khi tiến vào cảnh giới Ly Hợp, nàng dùng tròn một năm để tìm ra đại tà ma diệt môn Thịnh gia năm đó, tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t hắn.
Sau khi bước vào cảnh giới Đại Thừa, nàng lại dùng trọn một giáp thời gian để quét sạch toàn bộ tà ma tồn tại trong giới tu tiên. Từ Trung Châu cho tới bốn châu còn lại, trong sáu mươi năm đó, nàng mang theo kiếm của mình, vượt qua núi thây biển m.á.u, khiến thiên hạ năm châu trở lại thái bình, sông trong biển lặng, không còn tà ma quấy phá.
“Thịnh, Trường, Ninh!”
Giọng của giáo tập lần nữa vang lên.
Thịnh Trường Ninh mở mắt tỉnh lại, vừa hay nhìn thấy vị giáo tập đang nghiến răng ken két, bộ dáng vừa giận vừa bất lực nói:
“Thịnh Trường Ninh! Ngươi lại ngủ gật rồi đấy à?”
Giáo tập tức đến mức râu cũng dựng lên: “Hôm qua ngươi đã nói gì với ta? Chẳng phải đã cam đoan rồi sao? Về sau tuyệt đối không ngủ nữa! Hả?”
Thịnh Trường Ninh nhỏ giọng sửa lại: “Là cố gắng không ngủ gật.”
“Vậy nên…” Vị giáo tập dựng thẳng đôi mày dài, hỏi: “Vậy nên ngươi đã cố gắng chưa?”
Thịnh Trường Ninh không dám trả lời.
Giáo tập thổi phù bộ râu, khóe mắt liếc thấy quyển sách đặt trước mặt Thịnh Trường Ninh, đưa tay rút ra, nheo mắt đọc: “Ghi chép những sự kiện năm Thịnh Nguyên? Thịnh Trường Ninh, ngươi còn đọc cả Linh Ngọc Truyện, sao không biết học tập Linh Ngọc Kiếm Tôn đi?”
“Người ta ba năm Nguyên Anh, mười năm Ly Hợp, trăm năm đã trở thành tôn giả Đại Thừa trẻ tuổi nhất giới tu tiên giới chúng ta đấy.”
Giáo tập thao thao bất tuyệt nói một tràng, rồi đặt quyển Ghi chép những sự kiện năm Thịnh Nguyên, còn gọi là Linh Ngọc Truyện xuống, chắp tay sau lưng quay về phía trước.
“Đã nhắc đến Linh Ngọc Kiếm Tôn, vậy hôm nay chúng ta sẽ không giảng thức thứ tư của kiếm quyết cơ bản nữa…”
Có đệ t.ử nhỏ giọng nhắc nhở: “Giáo tập, là thức thứ năm của kiếm quyết cơ bản.”
Giáo tập mặt không đổi sắc, bình tĩnh sửa lời: “Ừm, không giảng thức thứ năm của kiếm quyết cơ bản nữa, hôm nay chúng ta nói về Linh Ngọc Kiếm Tôn của Kiếm Tông ta.”