Dấu Chân Trên Tuyết

Chương 11



 

Ta liếc sang Hành Tri bên cạnh, ánh mắt thoáng hiện một tia tủi thân.

 

Sở Dung Vũ tức tối, bưng chén trà lên định hắt thẳng vào ta.

 

Trong lòng ta kinh hãi tột độ, lại nghe Hành Tri khẽ ho một tiếng.

 

Nàng ta quay đầu, bắt gặp ánh mắt như có như không của hắn, cùng áp lực từ vị đích tỷ Sở Dung Vi đang ngồi phía trên.

 

Cuối cùng nàng ta cười lạnh một tiếng, nghiến răng uống cạn chén trà trong tay.

 

“Được! Rất tốt, Hà Nhược Vi, ngươi cứ chờ đó cho ta!”

 

Nàng ta hất tay áo quay về chỗ ngồi, hơi thở vẫn còn gấp gáp.

 

Buổi trưa, tiên sinh mãi vẫn chưa tới.

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Cuối cùng có nô bộc vào truyền lời, nói tiên sinh đau bụng không dứt, buổi học chiều giải tán.

 

Học trò xì xào bàn tán.

 

“Tiên sinh sao vậy?”

 

“Không rõ, nghe tiểu tư đưa t.h.u.ố.c nói lẩm bẩm, hình như ăn phải thứ gì không sạch, tiêu chảy dữ dội…”

 

Đám người dần tản đi.

 

Ta như thường lệ nấn ná đến cuối, trong lòng tính toán thời khắc, ôm sách cúi đầu đi về phía tiểu thư các bên cửa tây.

 

Tới chỗ khu vườn vắng bắt buộc phải đi qua, quả nhiên bị Sở Dung Vũ dẫn theo hai bà t.ử lực lưỡng chặn lại.

 

“Đồ tiện nhân! Khi nãy để ngươi may mắn thoát được, giờ xem còn ai chống lưng cho ngươi!”

 

Trên mặt nàng ta nổi lên một tầng ửng đỏ khác thường, ánh mắt cũng hung hăng hơn ngày thường.

 

“Đánh cho ta! Đánh thật mạnh! Xé nát cái mặt nạ hồ ly câu dẫn người kia đi!”

 

Quyền cước của bà t.ử nện xuống không thương tiếc.

 

Ta co rúm người, lấy tay che đầu và mặt, mặc cho đau đớn lan khắp tứ chi.

 

Tiếng khóc cầu xin tràn ra vừa đủ.

 

Đủ thê t.h.ả.m, đủ khiến người ta chú ý.

 

“Nhị tiểu thư tha mạng, nô tỳ biết sai rồi, nô tỳ không dám nữa…”

 

“Công t.ử… cứu ta…”

 

Đúng lúc ấy, khóe mắt ta liếc thấy hành lang.

 

Sở Dung Vi đang được nha hoàn vây quanh, chậm rãi đi tới, dường như định về viện của mình.

 

Ta nén đau, trong lòng dâng lên một tia mừng rỡ ngoài ý muốn.

 

Như vớ được cọng rơm cứu mạng, giọng càng thêm t.h.ả.m thiết:

 

“Đại tiểu thư… Đại tiểu thư cứu mạng, công t.ử… xin cứu ta.”

 

Tiếng kêu của ta như ngọn lửa, hoàn toàn châm ngòi cơn điên loạn của Sở Dung Vũ.

 

Nàng ta tưởng ta sợ quá nên gọi bừa, căn bản không chú ý tới Sở Dung Vi ở cuối hành lang.

 

“Gọi nàng ta làm gì? Ả tiện nhân giả thanh cao đó à!”

 

“Bày ra bộ dạng không nhiễm bụi trần, ta nhìn còn buồn nôn, phì!”

 

Ta phục trên đất, run rẩy không ngừng.

 

“Ngươi nói bậy! Đại tiểu thư… Đại tiểu thư nàng ấy rất tốt!”

 

Sở Dung Vũ bị lời ta chọc giận, sắc đỏ trên mặt càng lúc càng đậm.

 

“Tốt? Tốt cái rắm!”

 

“Suốt ngày bày ra cái mặt như người c.h.ế.t, giả làm tiên nữ chốn nhân gian, cứ như thiên hạ đều mắc nợ nàng ta!”

 

“Chẳng qua là đầu t.h.a.i tốt, chui vào bụng phu nhân, vậy thì có gì ghê gớm!”

 

Lời nói của nàng ta dần trở nên hỗn loạn, hơi thở gấp gáp.

 

Thậm chí còn bắt đầu giật xé cổ áo của chính mình.

 

“Nóng… nóng quá… cút đi! Cút hết cho ta!”

 

Nàng ta dường như đã hoàn toàn quên mất sự tồn tại của ta, chìm đắm trong cơn cuồng loạn và đố kỵ của chính mình.

 

Vừa nói năng lộn xộn, c.h.ử.i mắng Sở Dung Vi giả thanh cao, làm bộ làm tịch.

 

Vừa khóc lóc kể lể nỗi si tình của mình đối với Hành Tri.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Ta mới là người thật lòng thích Hành Tri ca ca! Nàng ta là thứ gì chứ!”

 

“Dựa vào cái gì… dựa vào cái gì mà các ngươi đều thích nàng ta!”

 

Hai bà t.ử hoảng loạn không biết làm sao, muốn đỡ nàng ta, lại bị cánh tay vung loạn của nàng ta hất ra.

 

Lý trí của Sở Dung Vũ hiển nhiên đã đứt gãy.

 

Nàng ta chỉ thẳng vào ta, ra lệnh cho hai bà t.ử:

 

“Đánh c.h.ế.t con tiện tỳ chướng mắt này cho ta! Đều tại nó! Tất cả đều do nó gây ra!”

 

Một bà t.ử chần chừ:

 

“Nhị tiểu thư, nha đầu này giờ đã là lương tịch, nếu đ.á.n.h c.h.ế.t thì…”

 

“Sợ cái gì!” Sở Dung Vũ thét lên.

 

“Đánh c.h.ế.t rồi, tự có ta gánh! Ngươi không làm theo, kẻ c.h.ế.t chính là ngươi!”

 

Bà t.ử không dám trái lệnh, lại hung hăng xông tới.

 

Còn Sở Dung Vi đứng nơi hành lang, đôi mày tinh xảo vẫn một mảnh lãnh đạm.

 

Tựa như đang xem một vở hài kịch không liên quan gì đến mình.

 

Nắm đ.ấ.m nặng như bao cát lại giáng xuống người ta, kèm theo những cú đá thô bạo.

 

Ta đau đến mức gần như không thốt nổi lời nào, ý thức dần tan rã.

 

Ngay khi tia tỉnh táo cuối cùng sắp biến mất, rốt cuộc ta nghe thấy giọng nói quen thuộc ấy.

 

“Các ngươi đang làm gì vậy?”

 

Hành Tri sải bước tới, trên gương mặt hiếm thấy vẻ kinh nộ.

 

Sở Dung Vũ thấy Hành Tri, ánh mắt mê loạn như bắt gặp một tia sáng.

 

Nàng ta cười ngây dại, lảo đảo lao về phía hắn, dang tay định ôm lấy.

 

“Hành Tri ca ca! Huynh tới rồi! Huynh nhìn ta đi… nhìn ta một chút…”

 

Sắc mặt Hành Tri tái xanh, không chút do dự nghiêng người tránh né.

 

Sở Dung Vũ ôm hụt, loạng choạng suýt ngã, lại quay người muốn chụp lấy hắn.

 

“Hành Tri ca ca, đừng đi… Dung Vũ muốn gả cho huynh… làm thê t.ử của huynh… chúng ta… thành thân được không…”

 

Hành Tri cau mày, dứt khoát giơ tay, mạnh mẽ đẩy Sở Dung Vũ ra.

 

“Cút đi!”

 

Sở Dung Vũ thét lên một tiếng, ngã lăn xuống đất.

 

Áo hồ cừu dính bẩn, b.úi tóc rối loạn.

 

Vẫn ngửa mặt lên, si ngốc nhìn Hành Tri.

 

Hành Tri không thèm nhìn nàng ta thêm một lần, sải bước đến trước mặt ta.

 

Ta nằm trên đất, thoi thóp, gắng gượng mở mắt.

 

Cố nặn ra một nụ cười lấy lòng:

 

“Công t.ử… ngài… ngài tới rồi.”

 

Ta nhìn hắn tháo chiếc áo choàng đen trên người, động tác thậm chí có phần vội vã.

 

Quấn c.h.ặ.t lấy thân thể ta đầy thương tích, rồi bế ngang lên.

 

Ta yếu ớt dựa trong lòng hắn, hơi thở mong manh.

 

“Công t.ử… không được… mau thả ta xuống…”

 

“Ta lại gây phiền phức cho ngài rồi…”

 

“Hầu phủ quyền thế lớn… ngài… ngài không chọc nổi đâu…”

 

Hắn cúi đầu nhìn ta, vừa khéo thấy giọt nước mắt ta rơi xuống vạt áo hắn.

 

“Không chọc nổi?” Hắn trầm giọng hỏi. “Hà Nhược Vi, nàng có biết ta là ai không?”

 

Ta mờ mịt nhìn hắn:

 

“Ngài… ngài là… đồng môn của ta…”

 

“Cũng là… công t.ử của ta…”