Dấu Chân Trên Tuyết

Chương 2



 

Đại tiểu thư lâm bệnh, đại phu dặn cần tĩnh dưỡng.

 

Hầu phu nhân thương con, hạ lệnh toàn viện giữ yên tĩnh, không được ồn ào.

 

Nhưng bài học mẫu thân sắp đặt cho ta, không thiếu một điều.

 

Hôm ấy tuyết rơi rất lớn, bà bắt ta đứng giữa sân, luyện tư thái trong tuyết.

 

“Tiểu thư sợ lạnh, vào mùa đông lại càng yếu đuối mong manh, khiến người ta xót xa.”

 

“Con phải học cho ra dáng liễu yếu đào tơ trước gió ấy.”

 

Ta chỉ mặc một chiếc áo bông mỏng.

 

Chân trần đứng trong tuyết ngập quá mắt cá.

 

Lạnh đến mức răng va lập cập, toàn thân tím tái.

 

Bà bắt ta làm ra thần thái “Tây T.ử ôm tim”, mày hơi chau lại.

 

Ta không làm nổi — lạnh quá rồi, lạnh đến mức cả người run không ngừng.

 

Bà không hài lòng, bước tới, dùng trâm bạc chạm vào trán ta.

 

“Ta cần là thần thái! Không phải cái bộ dáng run như sàng gạo của tiện tỳ!”

 

Khoảnh khắc ấy, cái lạnh thấu xương đã khơi dậy toàn bộ oán hận trong ta.

 

Ta bất ngờ hất mạnh tay bà ra.

 

Bà không kịp phòng bị, loạng choạng lùi lại một bước, chiếc trâm bạc trong tay rơi xuống nền tuyết.

 

Bà sững người, không thể tin nổi nhìn ta.

 

Như thể cú đẩy ấy đã phạm vào tội khi quân mưu phản tày trời.

 

Ta nhìn đôi tay mình đỏ ửng vì lạnh.

 

Trong lòng trước hết dâng lên một tia khoái ý, ngay sau đó là nỗi sợ hãi ngập đầu.

 

Bà không thét lên, cũng không mắng c.h.ử.i.

 

Chỉ chậm rãi cúi xuống nhặt chiếc trâm bạc, thổi sạch tuyết bám trên đó.

 

Ánh mắt trầm xuống như một vực sâu không đáy.

 

Bà kéo ta vào phòng, khóa cửa lại.

 

Nhét vải vào miệng ta.

 

Chiếc trâm bạc dày đặc rơi xuống lưng, đùi, lòng bàn chân ta…

 

Tất cả những chỗ không ai nhìn thấy.

 

Bà vừa đ.â.m, vừa khóc khe khẽ:

 

“Đồ tiện chủng! Máu của phụ thân ngươi đổ xuống uổng rồi!”

 

“Cái thân tiện tỳ hèn mọn này của ngươi ngứa ngáy lắm sao! Ta phải khiến ngươi nhớ cho kỹ ngày hôm nay! Nhớ lấy quy củ!”

 

Lần đó, ta gần như mất nửa cái mạng, sốt cao suốt ba ngày.

 

Trong cơn mê man, toàn thân như bị vô số cây kim nung đỏ đóng c.h.ặ.t trên giường.

 

Cuối cùng ta đã hiểu.

 

Phản kháng không đổi lấy giải thoát, chỉ đổi lấy địa ngục tuyệt vọng hơn.

 

Trâm bạc không để lại dấu vết, nhưng có thể ghim nỗi đau thẳng vào tận xương tủy.

 

Bà có thừa cách để mài giũa ta — mà không để bất kỳ ai phát hiện ra manh mối.

 



 

Bệnh vừa khỏi, ta trở nên trầm mặc ít lời.

 

Mẫu thân lại rất hài lòng, nói ta cuối cùng cũng có được đôi phần khí độ trầm tĩnh của thiên kim Hầu môn.

 

Hầu phủ mời tiên sinh vào dạy tiểu thư đọc sách.

 

Không biết bà dùng cách gì, thỉnh thoảng lại xin được mấy tờ giấy viết chữ hỏng mà tiên sinh bỏ đi.

 

Bà xem những thứ rách nát ấy như bảo vật, lại chẳng biết xoay đâu ra giấy tuyên và b.út lông.

 

Chính mình thì không nỡ dùng, chỉ vót nhọn cành cây khô, từng nét từng nét dạy ta viết trên mặt đất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

“Tiểu thư ba tuổi đã khai tâm, luyện viết theo b.út tích của Ban phu nhân. Con tuy muộn, nhưng phải càng khổ luyện hơn.”

 

Viết sai một nét, cành cây liền quật mạnh xuống mu bàn tay.

 

“Nét chữ như người! Viết xiêu vẹo thế này, là muốn cho người ta thấy con sinh ra đã hèn mọn sao?”

 

Bà trừng mắt nhìn ta, ánh nhìn đáng sợ đến rợn người.

 

“Cổng Hầu phủ, đến cả sư t.ử đá giữ cửa cũng phải có khí phái.”

 

“Phụ thân con dùng mạng kéo con lên khỏi vũng bùn, không phải để con tiếp tục viết thứ chữ bò như giòi này!”

 

Mu bàn tay ta nóng rát.

 

Ta không dám nhúc nhích, chỉ có thể siết c.h.ặ.t b.út lông, tiếp tục vẽ lên giấy những nét b.út xa lạ kia.

 

Ngoài nhận chữ, còn phải học nghệ.

 

Cầm, kỳ, thi, họa — thứ thật, chúng ta dĩ nhiên không chạm nổi.

 

Bà liền nghĩ ra cách thay thế.

 

Không có đàn, bà c.h.ặ.t một đoạn trúc già ở hậu viện.

 

Căng lên vài sợi dây thừng to nhỏ khác nhau, bắt ta ngày đêm luyện ngón tay trên đó.

 

Dây thừng thô ráp, ngón tay rất nhanh bị mài rách.

 

Rỉ m.á.u, đóng vảy, rồi lại rách.

 

Bà đứng một bên nhìn, gương mặt không chút biểu cảm.

 

“Đau là đúng. Mười ngón liền tim, đau rồi mới nhớ được âm luật.”

 

“Dưới tay tiểu thư chảy ra là nhạc tiên. Đôi tay này của con, nếu ngay chút khổ ấy cũng chịu không nổi, sau này làm sao gảy đàn, lấy gì làm vui tai người khác?”

 

Cờ thì càng đơn giản.

 

Bà nhặt đá đen trắng, vạch trên nền đất bàn cờ mười chín đường dọc ngang.

 

“Hạ cờ không hối. Đi một bước, phải nghĩ trước mười bước.”

 

“Con là người sẽ gả vào cao môn làm chủ mẫu, không phải thứ đàn bà hèn mọn chỉ biết tranh giành ghen tuông.”

 

Ta chỉ cần đi sai một nước, bà liền bắt ta nhặt quân cờ sai ấy, siết c.h.ặ.t trong lòng bàn tay.

 

Góc cạnh sắc nhọn cắm sâu vào da thịt.

 

Cho đến khi ta đau đến tái mặt, nhớ kỹ mình sai ở đâu.

 

Vẽ và thêu được học cùng nhau.

 

Bà dùng hai tháng tiền lương, mua chuộc nha hoàn bên cạnh đại tiểu thư.

 

Lấy được một tấm mẫu thêu bị bỏ đi của tiểu thư.

 

Là một đóa mẫu đơn tàn khuyết.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

Bắt ta ngày đêm nhìn, rồi xỏ kim luồn chỉ, bắt chước trên nền vải thô.

 

Dưới ngọn đèn dầu mờ tối, mắt ta nhanh ch.óng cay xè rơi lệ, đầu kim hết lần này đến lần khác đ.â.m vào đầu ngón tay.

 

Bà thấy m.á.u rịn ra, lạnh giọng nói:

 

“Lau sạch đi, đừng làm bẩn vải.”

 

“Chỉ một sợi tơ tiểu thư dùng đã đủ cho chúng ta ăn cả tháng. Sau này nếu con có phúc được dùng một lần, tay thô như vậy, chính là tội c.h.ế.t.”

 

Làm tốt rồi, bà sẽ dẫn ta ra khỏi căn nhà chật hẹp ở hẻm sau.

 

Hoặc đến viện phu nhân hồi bẩm, hoặc lĩnh chút phần lệ đồ dùng.

 

Bà đi phía trước, lưng thẳng tắp, cố gắng bước cho ra dáng vẻ thể diện của một ma ma.

 

Ta theo phía sau.

 

Không được nhanh hơn một phần, cũng không được chậm nửa nhịp.

 

Học theo dáng vẻ của đại tiểu thư.

 

Vạt váy không được lay động, vòng ngọc không được phát ra tiếng.

 

Dẫu rằng ta chẳng hề có vòng ngọc, bên hông chỉ treo hai chiếc chuông đồng đã mòn bóng.