Dấu Chân Trên Tuyết

Chương 8



 

Một kẻ khác dùng quạt tròn khẽ hất lên một lọn tóc của ta.

 

“Sao không nói gì? Câm rồi à?”

 

“Cũng phải thôi, thứ tiện t.h.a.i hèn mọn, biết được mấy chữ đã là ân huệ trời ban, còn học nói làm gì?”

 

Sở Dung Vũ rốt cuộc cũng chậm rãi bước tới, như đang xem trò hay, thong thả thưởng thức dáng vẻ lúng túng của ta.

 

Nàng ta cầm lên một miếng bánh hoa hồng tinh xảo, lắc lư trước mặt ta.

 

“Muốn ăn không?”

 

Rồi cố ý buông tay.

 

Chiếc bánh rơi xuống chiếc bàn thấp, vỡ nát.

 

Vụn bánh b.ắ.n tung tóe, rơi cả lên bài tập ta khó khăn lắm mới viết xong, giấy lập tức loang ra một vệt dầu.

 

“Ây da, trượt tay rồi.”

 

Nàng ta giả bộ kinh ngạc, nở nụ cười ngọt ngào.

 

“Dù sao ngươi cũng chưa từng ăn loại điểm tâm ngon thế này đúng không? Thưởng cho ngươi đấy, còn không mau tạ ơn bản tiểu thư?”

 

Ta hít sâu một hơi, vành mắt đỏ hoe, giọng nghẹn lại vì cố kìm nước mắt.

 

“Nhị tiểu thư thân phận tôn quý, hà tất cứ phải làm khó một nô tỳ nhỏ bé như ta.”

 

“Bài tập này là giấy do mẫu thân ta thức đêm thêu thùa, tích cóp tiền mới mua được, ta đã viết rất lâu mới xong.”

 

Nước mắt rơi xuống mặt giấy, làm loang ra một vệt mực nhỏ.

 

Vừa đáng thương, vừa cô độc, không nơi nương tựa.

 

Sở Dung Vũ cười lạnh một tiếng:

 

“Làm khó ngươi? Ngươi cũng xứng sao!”

 

“Bản tiểu thư ban cho ngươi điểm tâm là coi trọng ngươi, ngươi còn bày đặt làm bộ làm tịch?”

 

Nàng ta đột ngột vươn tay, hất mạnh hồ lô nước của ta xuống đất.

 

Hồ lô vỡ làm bốn mảnh, nước lạnh b.ắ.n tung, làm ướt vạt váy và giày ta.

 

“Khóc lóc cho ai xem! Đồ xui xẻo!”

 

“Cút ra ngoài! Đây không phải chỗ ngươi nên ở!”

 

Ta nhìn những mảnh vỡ trên đất, thân thể không kìm được run rẩy.

 

“Nô tỳ đến tộc học là được Hầu phu nhân cho phép, nô tỳ cũng chỉ muốn học vài chữ, để sau này không làm mất cốt khí của Hầu phủ.”

 

“Chẳng lẽ… chẳng lẽ như vậy cũng là sai sao…”

 

Sở Dung Vũ không ngờ ta dám lên tiếng phản bác, tức đến xanh mặt, còn muốn tiếp tục nhục mạ.

 

“Ồn ào.”

 

Hành Tri lật sách một cách hờ hững, không nhìn bất kỳ ai.

 

“Muốn làm loạn thì cút ra ngoài mà làm.”

 

Bên cạnh, Sở Dung Vi chống cằm, thong thả xem trò náo nhiệt này.

 

Sắc mặt Sở Dung Vũ lập tức đỏ bừng.

 

Vừa xấu hổ vừa tức giận, lại không dám phát tác với Hành Tri.

 

Chỉ có thể hung hăng liếc ta một cái, dậm chân một cái, rồi quay về chỗ ngồi.

 

Đám theo hầu cũng lúng túng tản đi.

 

Ta ngồi xổm xuống, cẩn thận nhặt những mảnh vỡ của hồ lô.

 

Ngón tay bị cạnh sắc cứa một đường, m.á.u rịn ra.

 

Một bóng người phủ xuống.

 

Không biết từ lúc nào, Hành Tri đã đứng bên cạnh ta.

 

Hắn từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt lướt qua đống hỗn độn dưới đất.

 

Rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc khăn bông sạch sẽ, đưa đến trước mặt ta.

 

“Lau đi.”

 

Ta ngơ ngác ngẩng đầu, không hiểu ý hắn.

 

Hắn khẽ thở dài, mang theo chút bất đắc dĩ.

 

Hạ mình cúi xuống, đặt chiếc khăn vào tay ta.

 

Đầu ngón tay không tránh khỏi chạm nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi.

 

Nóng rực đến mức ta khẽ run lên.

 

Hắn đứng thẳng dậy, giọng trở lại bình thản:

 

“Lần sau, mang cái chắc chắn hơn.”

 

Ta ở trong ánh mắt oán hận của Sở Dung Vũ, chịu đựng xong một ngày học nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tan học, ta vẫn như thường lệ nấn ná đến cuối cùng.

 

Đợi mọi người đi hết, ta mới chậm rãi thu dọn đồ đạc.

 

Ngoài cửa, Hành Tri dựa vào cột, dường như đang nhìn tuyết rơi bên ngoài.

 

Ta giật mình, hai tay ôm sách siết c.h.ặ.t lại.

 

“Công… công t.ử… hôm nay, người lại giúp ta.”

 

Hắn không đáp, chỉ hỏi:

 

“Tay… còn đau không?”

 

“Vẫn… vẫn ổn…”

 

“Đưa ta xem.”

 

Ta cứng người tại chỗ, lúng túng nhìn hắn, mặt dần đỏ lên.

 

“Công t.ử…”

 

“Cho ta xem.”

 

Ta do dự hồi lâu, cuối cùng cũng chậm rãi đưa bàn tay bầm tím ra.

 

Hắn liếc một cái, lông mày khẽ nhíu.

 

“Quá nghiêm khắc rồi.”

 

Ta lắp bắp:

 

“Mẫu thân cũng là vì muốn tốt cho ta… bà nói, ngọc không mài thì không thành đồ quý.”

 

“Ta là loài chim hoang dại, nên phải khổ luyện hơn người khác.”

 

Hắn không tỏ ý kiến, lại hỏi:

 

“Thuốc đâu?”

 

“Ta… ta đã bôi t.h.u.ố.c rồi…” giọng ta nhỏ như muỗi, định rụt tay lại.

 

Nhưng hắn bỗng lấy từ tay áo ra một chiếc bình sứ ngọc trắng nhỏ, đưa cho ta.

 

“Sáng tối mỗi lần một chút, sẽ không để lại sẹo.”

 

Ta nhìn bình t.h.u.ố.c, vừa nhìn sơ đã biết giá trị không nhỏ, vội vã xua tay.

 

“Không, không cần đâu! Công t.ử, thứ này quá quý, ta không dám nhận!”

 

“Cầm lấy.”

 

Giọng hắn không cho phép từ chối.

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Tay hỏng rồi, còn viết chữ thế nào?”

 

Ta nhìn hắn, vành mắt lập tức đỏ lên.

 

“Từ trước đến nay… chưa từng có ai… đối xử tốt với ta như vậy.”

 

“Đa… đa tạ công t.ử.”

 

Lúc nhận lấy lọ t.h.u.ố.c, đầu ngón tay ta lại một lần nữa chạm phải tay hắn.

 

Ta giật nảy người, lập tức rụt tay lại, suýt nữa đ.á.n.h rơi lọ t.h.u.ố.c, mặt đỏ bừng như m.á.u.

 

Hắn im lặng trong chốc lát, rồi chợt nói:

 

“Về sau tan học, không cần đợi đến cuối cùng.”

 

Một tia hoảng loạn loé qua trong mắt ta.

 

Hắn thấy phiền vì ta vướng víu sao?

 

“Ở cửa hông phía tây, có một tiểu thư các.”

 

“Nơi đó không có ai, than đủ, ánh sáng cũng tốt.”

 

Nói xong, hắn quay người rời đi.

 

Ta đờ đẫn nhìn bóng lưng hắn khuất dần, trong lòng lại dấy lên một trận cuồng nhiệt như thiêu đốt.

 

Ta không ở lại góc lớp ôn bài nữa, mà làm theo lời hắn, đi đến tiểu thư các bên cửa hông phía tây.

 

Nơi ấy quả nhiên đúng như lời hắn — yên tĩnh, ấm áp.

 

Sách chất đầy giá, thoang thoảng mùi giấy cũ và thư hương.

 

Chẳng lẽ đây là chỗ riêng của hắn trong Hầu phủ?

 

Ta không dám tùy tiện động vào thứ gì, chỉ ngồi nép ở góc cửa sổ, trải giấy b.út của mình ra.

 

Khoảng một tuần hương sau, Hành Tri khoác theo hàn khí bước vào.

 

Hắn đi thẳng sang phía bên kia giá sách, cầm lấy một cuốn, ngồi xuống lật xem.

 

Từ đầu tới cuối không nhìn ta lấy một lần, cũng không nói gì.

 

Trong thư các chỉ còn lại tiếng lật sách.

 

Lò than thỉnh thoảng phát ra một tiếng “tách” nhẹ. Không ai nói gì.