Ta ngốc, mà cha còn ngốc hơn cả ta.
Miệng ta thì nói nếu Dung Sách c.h.ế.t ta sẽ gả cho người khác.
Nhưng cha hiểu ta, dù ta có diễn sâu đến đâu ông cũng biết, một khi ta đã nhận định chàng, sẽ không dễ dàng gì mà buông tay.
Cha vỗ vỗ lưng ta, ta thì cố nhồi nhét thức ăn vào miệng, nhưng nước mắt cứ lạch cạch rơi xuống bát.
Bên ngoài, tiếng rao hàng của tiểu thương, tiếng cười đùa của lũ trẻ ồn ào náo nhiệt là thế, vậy mà tiếng nước mắt rơi lại rõ mồn một, từng giọt từng giọt như xoáy sâu vào lòng người.
Ta gục xuống bàn mà khóc, kể từ sau lễ cập kê, ta chưa bao giờ khóc lớn đến nhường này.
Nước mắt nước mũi lem nhem ướt đẫm cả ống tay áo, cha chỉ biết đứng bên cạnh khẽ thở dài, tay vẫn nhịp nhàng vỗ lưng an ủi ta.
Ta biết, ta không thể mất Dung Sách, ta không thể để chàng phải c.h.ế.t.
Khóc một hồi lâu, lòng cũng nhẹ nhõm đôi chút, ta lau khô nước mắt rồi bảo cha hồi phủ.
Trước lúc đi, ông vẫn tỏ ra vô cùng lo lắng cho ta, ta định mỉm cười với ông một cái nhưng lại phát hiện mình thực sự cười không nổi, chỉ đành dặn ông yên tâm, nữ nhi không còn là trẻ con nữa rồi.
Dứt lời, ta đ.á.n.h xe hướng thẳng về phía hoàng cung.
Ta muốn diện thánh, ta phải hỏi cho ra lẽ rốt cuộc Dung Sách đã phạm phải tội ác tày trời gì mà nhất định phải tước đi mạng sống của chàng.
Ta quỳ gối trước cửa cung, các đại thần qua lại nhìn ta bằng ánh mắt châm chọc.
Bọn họ nói Dung Sách tội không thể xá, là tự tìm đường c.h.ế.t, còn khuyên ta nên thừa dịp còn trẻ sớm tìm người mà tái giá.
Bọn họ mỉa mai rằng hạng người đã qua tay Dung Sách như ta sợ là chẳng tìm được mối nào t.ử tế, chi bằng gả cho con trai lão ta làm thiếp còn hơn.
Ta quỳ ở đó, chẳng buồn để ý.
Bọn họ chỉ trỏ, bọn họ sỉ nhục Dung Sách, từng câu từng chữ hệt như d.a.o nhọn đ.â.m thẳng vào tim ta.
Ta cố nén cơn đau thắt lòng, run giọng hô lớn:
“Ta muốn diện kiến Bệ hạ! Hôm nay nếu không gặp được, ta sẽ quỳ mãi ở đây, dù trời có đổ d.a.o nhọn, ta nhất định cũng phải gặp được Người, thỉnh Bệ hạ khai ân!”
Ta lặp đi lặp lại lời thỉnh cầu ấy, giọng nói sớm đã khản đặc đau đớn.
Mặt trời dần khuất bóng, đêm đông lạnh đến thấu xương, ta vẫn không hề bỏ cuộc.
Cha nghe tin ta gây náo loạn ở cửa cung, vội vàng chạy tới khuyên ta rời đi, nhưng ta khăng khăng quỳ đó, mặc cho ông kéo thế nào cũng không chịu đứng dậy.
Cha bất đắc dĩ, biết tính ta một khi đã quyết thì chín trâu cũng không kéo lại được, đành phải ở bên cạnh cùng ta quỳ xuống.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, cánh cửa cung màu son chậm rãi mở ra, một thái giám dáng người mập mạp bước ra ngoài.
Hắn nhìn hai cha con đang quỳ trên đất, thở dài lắc đầu, kéo cha ta dậy rồi nhỏ giọng nói:
“Trần đại nhân, ngài hà khổ như vậy! Bệ hạ đã phán bất luận kẻ nào cũng không gặp, nếu còn không rời đi, e là ngài cũng bị liên lụy theo.”
Cha lo lắng nhìn ta, định kéo ta dậy lần nữa, nhưng ta lắc đầu:
“Cha, người về trước đi, nữ nhi bất hiếu, nhất định phải gặp được Bệ hạ.” Cha ta vừa cuống vừa than, cứ đi tới đi lui không biết phải làm sao.
Đang lúc mọi người giằng co không dứt, bỗng nghe thấy một giọng nói thanh lãnh vang lên:
“Trần Chi Chi, ngươi tự làm mình xấu mặt thì thôi, hà tất phải liên lụy Trần đại nhân tuổi cao thế này còn phải cùng ngươi chịu tội.”
Ta ngẩng đầu nhìn lên, Lục Thư Họa sắc mặt lạnh nhạt, đôi mày khẽ nhíu lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Sao ngươi lại tới đây?”
“Đến xem ngươi còn có thể làm ra bao nhiêu chuyện ngu xuẩn nữa.”
Nàng vừa nói vừa tiến tới đỡ ta dậy.
“Ngươi về đi, không thấy được Bệ hạ ta sẽ quỳ mãi ở đây.”
“Đồ ngu, ngươi làm vậy không những không thấy được Bệ hạ, mà chỉ càng liên lụy đến hắn mà thôi, đứng lên!”
Nói rồi nàng dùng sức kéo ta dậy.
Quỳ đã lâu, sức lực trong ta sớm đã cạn kiệt, Lục Thư Họa phải chật vật lắm mới nâng được ta lên, vậy mà vẫn không quên châm chọc:
“Trần Chi Chi, mấy năm nay đầu óc không thấy tăng trưởng, ngược lại thịt trên người là càng lúc càng nhiều.”
Dứt lời, nàng liền bảo với cha ta rằng có nàng ở đây trông nom, khuyên ông hãy về sớm.
Cha vốn tín nhiệm nàng, dặn dò ta vài câu rồi mới rời đi.
Trời đêm u tối bắt đầu rơi những hạt tuyết nhỏ, Lục Thư Họa đỡ ta lên xe ngựa, nắm lấy tay ta mà quở trách:
“Ngươi có muốn quỳ thì cũng phải mặc thêm áo chứ, giờ thì hay rồi, quậy đến mức cả kinh thành đều biết, mặt mũi mất sạch đã đành, đến cái thân thể này cũng muốn đông lạnh hỏng luôn sao?”
Tay nàng rất ấm, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
Ngữ khí tuy gắt gỏng nhưng lại tràn đầy quan tâm, khiến ta cảm thấy như gặp được bó củi khô nồng ấm giữa cánh đồng tuyết mênh m.ô.n.g.
Ta ôm chầm lấy nàng, sợi dây lý trí căng thẳng bấy lâu cuối cùng cũng đứt đoạn, ta gào khóc trong lòng nàng như một đứa trẻ.
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng ta, giọng điệu bỗng trở nên vô cùng ôn nhu:
“Ngoan, không khóc, không khóc nữa.”
Ta và Lục Thư Họa không phải là không quen biết, trái lại giao tình còn rất sâu.
Ta tuy không thông tuệ, nhưng cũng hiểu được nàng nhìn ngoài mặt thì thanh cao ngạo mạn, nhưng thực chất lại là người tốt nhất thế gian.
Lục Thư Họa đã nhiều lần giải vây cho ta, người ngoài cứ ngỡ nàng chán ghét ta, nhưng ta biết nàng chỉ là hạng người "khẩu xà tâm phật".
Từ sau buổi ngắm hoa năm ấy, khi ta chặn kiệu của nàng lại, miệng nàng tuy nói "ai thèm quản ngươi", nhưng ta biết lòng nàng rất mềm yếu.
Về sau, ta thường lén lút đến gặp nàng, mang cho nàng những món điểm tâm ngon miệng.
Nàng một mặt chê ngọt, mắng ta ăn đến mức ngu ngơ béo như lợn, mặt khác lại nhét cho ta những món bánh chính tay nàng làm.
Đợi khi ta đã khóc cho thỏa lòng, nàng đưa khăn tay cho ta, hạ thấp giọng nói:
“Ta vốn định không nói chuyện này cho ngươi biết, nhưng nhìn bộ dạng si ngốc hiện giờ của ngươi, ta không thể không nói.”
Ta lau nước mắt, mờ mịt nhìn nàng:
“Ý ngươi là sao?”
Nàng tức giận đáp:
“Bỏ đi, nói nhiều ngươi cũng chẳng hiểu nổi. Ngươi chỉ cần biết, Dung Sách sẽ không sao là được rồi.”
Nghe nàng khẳng định Dung Sách bình an, lòng ta tuy nhẹ nhõm nhưng vẫn không khỏi thắc mắc:
“Vậy rốt cuộc Bệ hạ vì sao phải tống giam chàng vào ngục tối?”
Nàng khẽ thở dài, lúc này mới đem ngọn nguồn sự việc kể lại rõ ràng một phen.