Tan làm về nhà, tôi nhìn thấy trên mắt chú ch.ó nhà mình dán hai cụm lông mi giả, vừa đen vừa cong v.út.
Tôi lập tức cuống lên: "Ai làm thế này? Cái thứ này mà cũng mang đi dán lên mắt ch.ó được à? Lỡ nhiễm trùng thì làm sao?"
Phó Diên bưng thức ăn từ trong bếp đi ra, bất lực mỉm cười: "Tổ tông của anh ơi, chính em đêm qua say rượu quậy phá rồi quên sạch hết rồi à?"
Anh ta vén gấu áo lên, lộ ra một mảng vết đỏ mờ ám: "Nhìn đi, nhân chứng vật chứng đều có đủ nhé. Đêm qua em cứ nhất quyết phải làm đẹp cho nó, hành hạ nó xong lại quay sang hành hạ anh."
Mặt tôi nóng bừng lên, khí thế lập tức giảm xuống rõ rệt, không tiện nói thêm gì nữa.
Thế nhưng, chuyện đêm qua, tôi hoàn toàn không có một chút ký ức nào.
Và hơn nữa, Phó Diên đã quên mất một điều.
Tôi từ trước đến nay chưa bao giờ gắn mi giả.
1
Bữa tối Phó Diên chuẩn bị một bàn đầy ắp thức ăn, toàn là những món tôi thích.
"Sâu rượu nhỏ, sau này uống ít thôi nhé. Không được phép làm loạn như ngày hôm qua nữa, nghe rõ chưa?"
Tôi lơ đãng "ừm" một tiếng. Tửu lượng của tôi rất tốt, lượng rượu đêm qua hoàn toàn không thể khiến tôi say đến mức mất trí nhớ được.
"Đang ngẩn người nghĩ gì thế? Vẫn còn giận à?" Phó Diên xoa nhẹ tóc tôi, dịu dàng dỗ dành như dỗ trẻ con: "Lát nữa anh dẫn nó ra cửa hàng gỡ sạch sẽ ra là được rồi."
Sau bữa ăn, hai chúng tôi dẫn Tuế Tuế đến cửa hàng thú cưng. Vừa vén tấm rèm cửa lên, mắt cô gái ở quầy lễ tân lập tức sáng bừng: "Anh Phó Diên, anh đến rồi ạ!"
Tuế Tuế ở trong lòng tôi bất an cựa quậy. Tôi nhìn kỹ lại, hàng mi giả của cô gái kia vừa dài vừa cong, kiểu dáng đó... giống hệt như hai cụm mi đang dán trên mí mắt chú ch.ó nhà tôi.
Trong lòng tôi đột nhiên dấy lên một sự bất an dữ dội.
Phó Diên đưa dây dắt ch.ó qua một cách vô cùng tự nhiên: "Vất vả cho em rồi nhé, Tiểu Vũ."
Cô gái cười ngọt ngào, ánh mắt dính c.h.ặ.t lấy người Phó Diên, tuyệt nhiên không thèm liếc nhìn tôi lấy một cái.
"Tuyển người mới rồi à? A Kiệt trước đây đâu rồi?" Tôi lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Chẳng phải trước đây anh đã nói với em là A Kiệt về quê rồi sao?" Phó Diên đưa tay nhéo nhéo mặt tôi: "Haizz, chuyện trong nhà em thật sự chẳng để tâm chút nào cả."
Lúc này cô gái kia mới chịu nhìn sang tôi, nụ cười vẫn ngọt ngào như cũ: "Chị chắc là chị Hứa, bạn gái của anh Phó Diên đúng không ạ? Chị bảo dưỡng nhan sắc tốt thật đấy, nhìn không ra là đã ba mươi tuổi, cũng không nhìn ra là lớn tuổi hơn anh Phó Diên đâu."
Cô gái này rõ ràng rất biết cách nói lời mỉa mai bóng gió.
Sắc mặt tôi lập tức lạnh xuống.
"Đây là Bạch Vũ, đàn em khóa dưới của anh, vừa tốt nghiệp xong nên đến cửa hàng phụ giúp."
Phó Diên còn chưa nói dứt lời thì cô ta đã đột nhiên "Ối chao" một tiếng: "Chị Hứa ơi, mi giả này đâu thể dùng cho ch.ó được chứ! Mắt ch.ó nhạy cảm lắm, sao chịu nổi kiểu hành hạ này được? Chị nhìn xem nó khó chịu chưa kìa!"
Phó Diên hoàn toàn không nhận ra sự thay đổi trong cảm xúc của tôi, còn phụ họa theo để cười nhạo tôi: "Nghe thấy chưa? Sau này không được bắt nạt con trai của chúng ta như thế nữa đâu nhé."
"Vậy anh Phó Diên, vẫn theo quy định cũ, tám giờ đến đón ạ?"
Tôi nhìn dáng vẻ thân thiết, tự nhiên của Bạch Vũ đối với Phó Diên. Sợi dây lý trí trong lòng tôi bỗng chốc căng ra một tiếng "phựt".
"Dù sao cũng đều là bạn bè cả." Tôi rút điện thoại ra: "Cho xin WeChat đi, sau này tôi đi đón ch.ó cũng tiện."
Phó Diên liền ôm lấy vai tôi, đứng chắn giữa tôi và Bạch Vũ: "Em đã bao giờ chịu hầu hạ cái vị tổ tông nhỏ này đâu? Việc chạy vặt này cứ để một người thành thật như anh làm cho."
Hiểu rồi. Anh ta căn bản không muốn tôi có bất kỳ liên lạc nào với cô ta.
Trên xe chạy về, suốt quãng đường tôi không nói một lời. Sự nghi ngờ của phụ nữ một khi đã nảy mầm thì sẽ giống như cỏ dại mọc điên cuồng, hoàn toàn không cách nào kìm nén được.
Tôi mở tài khoản của cửa hàng thú cưng mà Phó Diên quản lý, ngón tay lướt nhanh như bay.
Quả nhiên, chưa lướt được mấy bài, tôi đã tìm thấy thứ mình muốn tìm trong bức ảnh quảng cáo của cửa hàng.
Trong ảnh, Bạch Vũ đang dắt Tuế Tuế, bên cạnh là bóng lưng của Phó Diên. Hai người không nắm tay, nhưng đứng sát sạt vào nhau, khoảng cách đó đã sớm vượt qua ranh giới chừng mực giữa ông chủ và nhân viên. Kèm theo dòng trạng thái: Dẫn "bạn nhỏ" của cửa hàng ra ngoài hóng gió, thời tiết hôm nay đẹp thật.
Hai chữ bạn nhỏ còn đặt trong dấu ngoặc kép, không biết là đang ám chỉ cô ta hay là chú ch.ó nữa.
Sự nghi ngờ giống như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, đè nặng đến mức khiến tôi ngột ngạt. Tôi bấm vào danh sách theo dõi, tìm được tài khoản cá nhân của Bạch Vũ.
Vừa ấn vào trang chủ, bài đăng có lượt thích cao nhất đã đập ngay vào mắt. Đó là một bài hỏi đáp với câu hỏi: Trên đời này liệu còn có chân tình không?