Tôi đặt cốc nước xuống, nhìn thẳng vào anh ta: "Phó Diên, anh đến đúng lúc lắm. Căn nhà ở thành phố A là đứng tên của cả hai chúng ta. Giờ đã chia tay rồi thì nên xử lý căn nhà đó càng sớm càng tốt, tiền bạc chia đôi mỗi người một nửa. Còn nữa, khoản tiền ba mươi vạn phẫu thuật năm xưa của anh, và hai mươi vạn tiền vốn khởi nghiệp cửa hàng thú cưng, tôi vẫn còn giữ lịch sử chuyển khoản. Anh trả lại số tiền đó cho tôi, chúng ta sòng phẳng."
Anh ta chấn động, dùng ánh mắt hoài nghi nhìn tôi: "Em nhất định phải tính toán rõ ràng đến mức này sao?"
"Không phải là tính toán." Tôi nhìn anh ta: "Mà là vốn dĩ nên rõ ràng. Chẳng lẽ anh còn muốn giữ lại căn nhà đó để đợi tôi hồi tâm chuyển ý à?"
"Anh..." Anh ta cứng họng.
"Gửi tiền cho tôi càng sớm càng tốt. Bằng không, tôi chỉ có thể nhờ đến luật sư thôi."
Tôi nói xong liền bế chú mèo nhỏ đi vào trong nhà.
"Hứa Niệm!"
Tuế Tuế đứng chắn trước mặt anh ta, thấp giọng gầm gừ.
"Tuế Tuế, lại đây."
Tuế Tuế lập tức vẫy đuôi, quấn quýt dụi vào chân tôi.
Phó Diên nhìn cảnh tượng đó, vành mắt bỗng chốc đỏ hoe.
"Anh thực sự biết sai rồi, em cho anh một cơ hội để anh bù đắp được không?"
"Phó Diên, giữa chúng ta đã kết thúc ngay từ cái khoảnh khắc anh ngoại tình rồi. Không phải lỗi lầm nào cũng có cơ hội để bù đắp đâu."
Anh ta đứng c.h.ế.t trân ở đó, như thể vừa bị rút cạn hết sức lực.
Rất lâu sau, anh ta mới khàn giọng nói: "Được. Tiền anh sẽ chuyển cho em. Nhà cũng sẽ làm theo ý em."
Tôi bước ra ngoài sân, mở cửa một chiếc SUV màu trắng rồi ngồi vào ghế lái.
"Em lấy bằng lái xe từ bao giờ thế?"
Phó Diên ngẩn người. Trước đây tôi chưa bao giờ tự mình lái xe, bởi vì anh ta từng nói sẽ làm tài xế cho tôi suốt cuộc đời này.
"Tháng trước." Tôi thắt dây an toàn, nổ máy xe: "Con người ta suy cho cùng vẫn phải tự mình học cách lái xe thôi."
Chiếc xe từ từ lăn bánh rời khỏi sân.
Qua gương chiếu hậu, Phó Diên vẫn đứng bất động tại chỗ cũ, bóng dáng anh ta ngày một nhỏ dần, cuối cùng tan biến vào trong màn cát bụi mịt mù vừa bay lên.
Một tuần sau, tài khoản của tôi nhận được hai khoản tiền chuyển khoản.
Một khoản là một nửa số tiền bán nhà, khoản còn lại là tiền phẫu thuật và mở cửa hàng năm xưa của anh ta, không thiếu một xu, thậm chí còn nhiều hơn một chút tiền lãi.
Tôi nhìn thông báo của ngân hàng trên điện thoại, lòng tĩnh lặng như mặt hồ.
Sau đó, tôi kéo số điện thoại của anh ta vào danh sách đen.
Nợ nần đã thanh toán xong, người cũng chẳng còn lý do gì để giữ lại nữa.
12
Ngày tháng cứ thế êm đềm trôi qua.
Trạm cứu hộ Tuế Tuế Bình An dần trở nên có tiếng tăm, người đến nhận nuôi động vật nhiều hơn, và những nhà hảo tâm quyên góp cũng ngày một đông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bác sĩ Trần đã giúp đỡ tôi rất nhiều, nhưng mối quan hệ giữa chúng tôi cũng chỉ dừng lại ở mức bạn bè.
Tuế Tuế hồi phục rất tốt, ngoại trừ cái chân sau bên phải vẫn còn hơi khập khiễng ra thì chuyện chạy nhảy vốn không gặp mấy trở ngại.
Việc khiến nó vui sướng nhất mỗi ngày là ngồi xổm trước cổng, nhìn dòng người và các con vật qua lại rộn ràng.
Lại một mùa thu nữa sang.
Buổi chiều hôm đó, trạm cứu hộ đón tiếp hai vị khách không mời mà đến.
Chính là bố mẹ của Phó Diên.
Hai ông bà trông già nua đi rất nhiều, họ dìu dắt, nương tựa vào nhau đứng ở trong sân.
Tôi có hơi bất ngờ.
Mẹ Phó mắt sưng mọng, đỏ lựng, giống như đã khóc rất nhiều.
Bà run rẩy lấy từ trong túi xách ra một chiếc túi đựng tài liệu, đặt lên trên bàn.
Bố Phó lên tiếng, giọng nói tràn ngập sự mệt mỏi, rệu rã: "Phó Diên... nửa tháng trước đi rồi."
Tôi khựng người lại một chút.
"Suy thận, phản ứng đào thải cơ thể, thằng bé đã không qua khỏi." Mẹ Phó vừa nói, nước mắt lại lã chã rơi xuống.
"Đây là sổ đỏ của căn nhà đó." Bố Phó đẩy túi tài liệu đến trước mặt tôi: "Trước lúc đi, nó đã âm thầm sang tên căn nhà sang cho một mình con rồi. Nó nói đây là món nợ mà nó nợ con. Dặn hai thân già này nhất định phải tự tay giao tận mặt cho con."
Tôi nhìn chiếc túi tài liệu kia, không hề động vào.
"Con à, những chuyện trong quá khứ, Phó Diên nó đã làm sai, và nó cũng đã phải nhận lấy sự trừng phạt rồi." Bố Phó thở dài một tiếng: "Con đừng trách nó nữa nhé. Hãy sống thật tốt những ngày tháng sau này của riêng con."
Hai ông bà không ở lại lâu, đặt đồ xuống xong liền dìu nhau rời đi.
Tôi ngồi trước bàn, rất lâu vẫn không hề nhúc nhích.
Tuế Tuế bước lại gần, gác chiếc đầu nhỏ lên đầu gối tôi, phát ra tiếng kêu ư ử.
Tôi xoa xoa đầu nó, mở túi tài liệu ra.
Bên trong là cuốn sổ hồng mới tinh, chỉ đứng tên duy nhất một mình tôi.
Tuế Tuế dụi dụi vào tay tôi, cái đuôi khẽ vẫy nhẹ nhàng.
Tôi gấp cuốn sổ lại, cất nó vào sâu tận dưới đáy ngăn kéo.
Sau đó đứng dậy, bước ra ngoài sân.
Gió thổi qua những tán lá cây trong sân phát ra tiếng xào xạc.
Tôi ngắm nhìn ánh hoàng hôn nơi chân trời đang lịm dần từng chút một vào bóng tối.
Bỗng nhiên cảm thấy, bản thân vừa trải qua một giấc mộng rất dài, rất dài.
(Hoàn)