Dấu Vết Không Thể Che Giấu

Chương 4



Ba tháng từ ngày tôi trở về, Phó Diên luôn lấy cớ đang tẩm bổ, nghỉ ngơi để không chạm vào tôi. Anh ta bảo muốn để dành trạng thái tốt nhất cho đêm tân hôn.

Tôi vậy mà lại tin sái cổ.

"Niệm Niệm, em nghe anh nói đã..." Anh ta cuống cuồng vớ đại chiếc quần mặc vào, chân trần lao bổ về phía tôi.

Tôi giơ tay lên, giáng thẳng cho anh ta một cái tát nảy lửa.

"Đừng chạm vào tôi! Bằng không tôi sẽ lập tức tung đoạn video này lên mạng, cho hai người nổi lềnh bềnh luôn đấy."

Dứt lời, tôi quay người bỏ đi thẳng.

Phía sau truyền đến tiếng khóc thút thít nghẹn ngào của Bạch Vũ, và cả giọng điệu đè nén đang ra sức dỗ dành cô ta của Phó Diên: "Không sao đâu, đừng sợ..."

Khoảnh khắc cánh cửa thang máy khép lại, cả người tôi run rẩy bần bật vì quá tức giận.

Màn hình điện thoại vẫn đang dừng lại ở những bức ảnh vừa chụp được.

Thật mẹ nó tởm lợm.

"Cô bé, thất tình hả?" Bác tài xế taxi nhìn tôi qua gương chiếu hậu, rụt rè hỏi nhỏ.

Từ lúc bước lên xe, nước mắt tôi đã không thể kiềm chế được mà cứ thế tuôn rơi lã chã.

"Bác bảo này, thời buổi này cặn bã nhiều vô kể! Thằng này không tốt thì thằng sau sẽ tốt hơn. Nghĩ thoáng ra chút đi cháu!"

Bên ngoài cửa sổ xe mờ mịt chẳng nhìn rõ thứ gì, không biết là do trận mưa quá lớn, hay là do nước mắt đã làm nhòe đi đôi mắt tôi.

"Cô bé ơi." Bác tài xế đột nhiên căng thẳng hẳn lên, liếc nhìn gương chiếu hậu: "Cái xe phía sau hình như đang bám theo chúng ta kìa?"

Xuyên qua màn mưa trắng xóa, một chiếc xe quen thuộc đang bám sát ngay phía sau.

"Cắt đuôi hắn giúp cháu."

Bác tài xế lập tức đạp chân ga. Mưa mỗi lúc một nặng hạt, hai chiếc xe điên cuồng rượt đuổi nhau trên những con phố vắng.

"Cô bé ơi." Giọng bác tài xế bắt đầu run rẩy: "Mưa to thế này, hay là hai đứa cứ ngồi lại nói chuyện t.ử tế với nhau xem sao?"

Tôi nhìn chằm chằm vào chiếc xe đang ngày một tiến lại gần trong gương chiếu hậu: "Nhanh hơn chút nữa đi bác!"

Phó Diên như đã hóa điên, anh ta liều mạng phóng xe đuổi theo. Có vài cú suýt chút nữa là đ.â.m sầm vào đuôi xe chúng tôi, khiến bác tài xế sợ tới mức c.h.ử.i thề vài tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Cô bé à, cãi nhau thì cãi nhau, đừng mang mạng sống ra làm trò đùa chứ! Nhà bác còn vợ dại con thơ ở nhà chờ đấy!"

Lại thêm một cú cua gấp, dạ dày tôi nhộn nhạo lộn nhào, suýt chút nữa thì nôn mửa ra xe.

"Dừng xe đi ạ."

Bác tài xế như bắt được vàng, vội vàng tấp xe vào lề đường.

Phó Diên lập tức giật phắt cửa xe rồi lao thẳng về phía tôi.

"Hứa Niệm!"

Tôi hất mạnh tay anh ta ra. Mưa xối xả đến mức không mở nổi mắt, hai chúng tôi cứ thế đứng chôn chân dưới màn mưa, cả người ướt sũng như hai kẻ điên.

"Hành động vừa rồi của em làm Tiểu Vũ hoảng sợ rồi đấy." Phó Diên vuốt một nắm nước mưa trên mặt: "Cô ấy khóc đến mức co giật, suýt chút nữa thì ngất đi rồi."

Tôi bật cười mỉa mai: "Là sướng đến mức co giật thì có!"

"Hứa Niệm, em đừng có nói chuyện khó nghe như thế!"

"Bây giờ anh chê tôi nói chuyện khó nghe rồi à? Hồi trước lúc theo đuổi tôi, sao anh không chê?"

"Hứa Niệm, lúc nào em cũng mạnh mẽ độc đoán như vậy, lời nói ra lúc nào cũng sắc lẹm như d.a.o cạo, cứ phải đ.â.m người ta đến mức mình mẩy đầy thương tích thì em mới chịu cam lòng có đúng không?"

Tôi nhìn anh ta, cảm thấy chuyện này nực cười đến đỉnh điểm.

"Phó Diên, trong lúc tôi đang bán mạng làm việc vì tương lai của hai đứa, thì anh đang làm cái trò gì?"

Giọng anh ta thấp xuống, nhưng sự oán hận tích tụ bấy lâu thì không cách nào che giấu nổi: "Phải, em thì giỏi rồi, em bán mạng. Nhưng trong mắt em chỉ có sự nghiệp thôi. Còn anh thì sao? Lúc anh bị suy thận, lúc anh cần em ở bên cạnh nhất, thì em đang ở cái xó xỉnh nào?"

5

Đôi mắt anh ta đỏ ngầu lên một cách đáng sợ.

"Chính Tiểu Vũ đã hiến cho anh một quả thận. Cô ấy đã cứu mạng anh, anh ở bên cạnh bầu bạn với cô ấy thì có gì là sai chứ? Cô ấy cũng chỉ có chút yêu cầu hèn mọn đó mà thôi! Nhìn lại em xem, em đã cho anh được cái gì?"

Tôi đứng trơ trọi dưới màn mưa, cả người lạnh ngắt như băng. Hóa ra, nguồn thận tương thích năm đó là của Bạch Vũ.

Ngày trước tôi cũng từng đi làm xét nghiệm xét tỷ lệ tương thích, kết quả không khớp. Bác sĩ bảo muốn đợi được nguồn thận phù hợp ít nhất phải mất một năm, hoặc có khi còn lâu hơn thế, và chi phí điều trị sẽ là một cái hố không đáy.

Chính vì vậy, tôi mới chấp nhận quyết định đi công tác nước ngoài, lao vào thị trường khổ cực và khắc nghiệt nhất, bởi vì ở đó lương cao, trợ cấp nhiều. Tôi gửi về cho anh ta không thiếu một xu nào mình kiếm được, để anh ta có thể yên tâm chữa bệnh.

Cái ngày anh ta phẫu thuật thành công, tôi đang ở nước ngoài, vì lệch múi giờ nên tôi đã thức trắng cả đêm không ngủ, chỉ để ngóng trông tin tức của anh ta. Qua màn hình cuộc gọi video, anh ta nằm trên giường bệnh, gương mặt tái mét mỉm cười bảo tôi rằng mọi chuyện ổn rồi. Tôi nhìn màn hình điện thoại, khóc nức nở ròng rã suốt một tiếng đồng hồ.