Một ngày trôi qua, Hứa Niệm không hề có một chút tin tức nào.
Điện thoại bỗng rung lên một tiếng.
Tim anh ta đập lỗi nhịp. Nhưng đó lại là tin nhắn của Bạch Vũ: Anh Phó Diên, cả ngày hôm nay anh không nghe điện thoại cũng không trả lời tin nhắn, anh đang giận em à? Xin lỗi anh, em có thể đi giải thích với chị Hứa mà, tất cả đều là do em đơn phương tình nguyện, không liên quan gì đến anh đâu.
Nhìn màn hình điện thoại, trong lòng anh ta trỗi dậy một sự mệt mỏi vô bờ bến.
Năm đó khi anh ta đổ bệnh, chính cô đàn em khóa dưới mà anh ta từng tài trợ này đã hiến cho anh ta một quả thận.
Cô ta đã chăm sóc anh ta vô cùng chu đáo, ở bên cạnh cùng anh ta vượt qua giai đoạn phục hồi gian nan nhất.
Cô ta vừa khóc vừa nói đã thầm yêu anh ta rất nhiều năm rồi, không mưu cầu báo đáp, chỉ xin anh ta thỉnh thoảng có thể ở bên cạnh cô ta một chút, coi như là cho mối tình đơn phương của cô ta một cái kết trọn vẹn.
Sự trống trải và yếu đuối vào thời điểm đó suýt chút nữa đã lấy mạng anh ta. Anh ta và Bạch Vũ đã giao hẹn trước, ngay khi Hứa Niệm trở về, hai người sẽ cắt đứt hoàn toàn sạch sẽ.
Đến cả phí chia tay cũng đã bàn bạc xong, cửa hàng thú cưng này sẽ tặng cho cô ta, xem như là sự báo đáp cho quả thận kia.
Chỉ là không biết đã xảy ra sai sót ở bước nào, mọi chuyện đột ngột đổ bể hết cả.
Anh ta xóa rồi lại viết, viết rồi lại xóa, cuối cùng chỉ trả lời một câu: Sau này đừng liên lạc nữa.
Điện thoại lại reo, lần này là công ty dịch vụ tiệc cưới.
"Anh Phó, bên phía Ireland đã xác nhận xong địa điểm và quy trình rồi ạ, anh xem còn cần điều chỉnh gì nữa không?"
Mấy tháng từ khi Hứa Niệm trở về, anh ta vẫn luôn chuẩn bị cho màn cầu hôn và hôn lễ này.
Anh ta từng hứa với Hứa Niệm sẽ đưa cô đến Ireland, cầu hôn dưới chân một tòa lâu đài cổ, tổ chức nghi lễ xong rồi mới về nước đăng ký kết hôn.
Bức ảnh mà Hứa Niệm nhìn thấy kia thực chất là ảnh chụp khi anh ta đến khảo sát địa điểm trước.
Lúc đó Bạch Vũ cứ sống c.h.ế.t đòi đi theo, nói là để làm người thế vai thử ánh sáng cho Hứa Niệm, xem hiệu ứng lên hình thế nào.
Khi ấy anh ta không nghĩ ngợi nhiều nên đã phối hợp chụp, nào ngờ Bạch Vũ lại âm thầm đăng nó lên mạng, lại còn kèm theo dòng chữ vô cùng mập mờ như thế.
Càng nghĩ anh ta càng hối hận, tình ngay lý gian, trăm miệng cũng không bào chữa nổi.
Nhưng anh ta vẫn không muốn từ bỏ.
Đó là nơi mà hai người đã cùng nhau mong đợi từ rất lâu.
Anh ta bấm vào khung chat với Hứa Niệm, gửi lịch trình và ảnh chụp hiện trường qua: Hứa Niệm, anh xin lỗi. Anh khốn nạn, anh không nên tham luyến chút hơi ấm của người khác vào lúc bản thân yếu đuối nhất vì bệnh tật. Nhưng anh và cô ta chưa từng có ý định kết hôn, bức ảnh đó chỉ là đi khảo sát địa điểm, cô ta tự ý đăng lên thôi. Người anh yêu, người anh muốn cưới, từ đầu đến cuối chỉ có một mình em.
Anh ta nhìn chằm chằm vào màn hình, trái tim treo lơ lửng giữa khoảng không: Cho anh một cơ hội, anh đợi em ở Ireland.
8
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Một tuần sau, tại Ireland.
Anh ta đứng trên bãi cỏ trước tòa lâu đài cổ.
Cổng hoa hồng thuần khiết màu trắng, t.h.ả.m đỏ trải dài thẳng tắp đến tận chân lâu đài.
Anh ta mặc vest lịch lãm, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Từng bước đi về phía cuối t.h.ả.m đỏ, trong lòng điên cuồng cầu nguyện Hứa Niệm nhất định phải xuất hiện.
Nơi cuối t.h.ả.m đỏ, có bóng lưng của một người phụ nữ mặc váy trắng đang đứng đó.
Anh ta gần như lao thẳng đến: "Hứa Niệm!"
Người phụ nữ nghe tiếng liền quay đầu lại.
Là Bạch Vũ.
Sắc mặt anh ta lập tức sa sầm xuống: "Sao lại là cô?"
Bạch Vũ nở một nụ cười yếu đuối: "Anh Phó Diên, anh quên rồi sao? Anh từng nói lúc tổ chức hôn lễ sẽ để em đến dự lễ cưới mà."
Anh ta sực nhớ ra rồi.
Cái ngày đưa cô ta đi khảo sát địa điểm, cô ta đúng là có nói muốn đến xem lễ cưới, lúc đó anh ta chỉ thuận miệng ậm ừ cho qua chuyện.
Khi ấy anh ta nghĩ đó chỉ là một lời nói đùa, căn bản không để tâm.
Không ngờ cô ta lại thật sự đến, còn chọn đúng vào lúc này.
"Cô mau đi đi." Anh ta hạ thấp giọng, liếc nhìn về phía lối vào: "Nếu cô ấy nhìn thấy cô, tôi sẽ thực sự tiêu đời mất."
"Anh Phó Diên..."
"Bạch Vũ." Giọng điệu anh ta mệt mỏi nhưng kiên quyết: "Tôi rất cảm ơn những gì cô đã làm cho tôi, thật sự đấy. Nhưng đến đây là chấm dứt rồi! Cửa hàng thú cưng tôi sẽ thanh lý, tiền đều cho cô hết. Nếu cô muốn tiếp tục kinh doanh, cửa hàng đó cũng có thể sang tên trực tiếp cho cô. Chúng ta sòng phẳng rồi, đừng liên lạc nữa."
Vẻ yếu đuối trên mặt Bạch Vũ từng chút một bay biến sạch, thay vào đó là một tia lạnh lẽo âm thầm dâng lên nơi đáy mắt.
Các khách mời bắt đầu lần lượt tiến vào lễ đường, họ đều là bạn bè chung của Phó Diên và Hứa Niệm.
Nhìn thấy Bạch Vũ đứng ở cuối t.h.ả.m đỏ, không ít người sững sờ, bắt đầu ghé tai nhau bàn tán xôn xao.
"Ai thế kia? Cô dâu không phải là Hứa Niệm à?"
"Không biết nữa, thế này là sao nhỉ?"
Anh ta càng lúc càng bồn chồn lo lắng, không ngừng nhìn điện thoại, rồi lại nhìn ra lối vào.