Đày Vào Lãnh Cung

Chương 26



“Nương nương, ta đã suy nghĩ kỹ rồi, nếu hoàng đế lập hoàng hậu, nhất định sẽ đại xá thiên hạ, trong cung cũng sẽ thả một số cung nữ để thể hiện ân đức.”

 

“Ta sẽ tìm người làm giả hộ tịch cho nương nương, lúc đó nương nương có thể lẫn vào nhóm cung nữ để ra khỏi cung.”

 

“Ta sẽ tìm hai người có dáng người giống nương nương, đẩy xuống giếng này, đến khi người ta phát hiện trong Cung Vân Hà không có ai, thì nương nương đã rời cung từ lâu rồi.”

 

“Phía tây thành ta đã mua một ngôi nhà, nếu nương nương không muốn rời kinh thành một mình, có thể cùng Thúy Thúy tạm trú ở đó, đợi khi trong cung hoàn toàn yên ổn, ta sẽ từ quan. Nương nương thấy thế nào?”

 

Thấy cái đầu ngươi.

 

Phần sau thì nghe hấp dẫn, nhưng phần đầu thì thật quá bất khả thi.

 

Làm giả hộ tịch và thêm tên vào danh sách cung nữ, nghe qua như hai câu nói nhẹ nhàng, nhưng giữa đó phải qua tay bao nhiêu người, mà chỉ cần một mắt xích có vấn đề, không chỉ công cốc mà có khi còn mất mạng.

 

Hơn nữa, cung nữ bình thường phải đến tuổi mới được xuất cung, mà ngay cả theo quy trình bình thường, cũng có nhiều người bị giữ lại không cho đi.

 

Như kiểu này vì tình huống đột xuất mà thả người, chẳng khác gì thịt Đường Tăng, bao nhiêu ánh mắt đang dõi theo nhóm cung nữ này, ngươi nói thêm tên là thêm được à?

 

Ta đoán còn chưa kịp rời Cung Vân Hà thì danh tính giả đã bị lộ rồi.

 

Thôi bỏ đi.

 

Nhưng nhảy giếng này lại là một cách c.h.ế.t đáng cân nhắc, ít động tĩnh và khó bị phát hiện, hơn nữa ngâm trong giếng lâu cũng sẽ làm xác người bị phân hủy.

 

Đợi khi Từ Thịnh tỉnh lại, ta sẽ bàn với hắn về khả năng thực hiện của kế hoạch này.

 

Ánh mắt Trương Cố Dương nhìn ta đầy tình cảm.

 

Khiến ta cảm thấy nổi da gà.

 

Ta xin cám ơn ngươi.

 

Nhưng vấn đề là từ chối người cũng cần kỹ năng, Trương Cố Dương thậm chí đã nói đến chuyện từ quan với ta, nếu ta còn nhắc đến trở ngại từ gia đình hắn, chỉ càng kích thích tâm lý phản kháng của hắn mạnh hơn.

 

Ngươi nói ta không thể vượt qua cản trở từ gia đình? Ta sẽ làm cho ngươi thấy.

 

Mấy cậu thiếu niên đều như vậy.

 

Chưa từng bị xã hội đ.á.n.h cho tỉnh, thật sự nghĩ rằng thế giới ngoài kia lấp lánh đầy cám dỗ.

 

Dù mảnh sân nhỏ này của ta có sinh động đến đâu, thì dưới lớp đất kia vẫn chôn giấu những lo toan của cuộc sống hàng ngày.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trương Cố Dương thỉnh thoảng đến đây, thấy cảnh cải bắp ra lá mới, thỏ mềm mại, mướp leo đầy giàn, ta và Thúy Thúy mỗi người ngồi trên một chiếc ghế nhỏ bên giếng ăn dưa hấu.

 

Nhưng hắn không thấy cảnh ta dậy từ khi trời chưa sáng để đun nước, nửa đêm trời mưa lớn vẫn phải đắp đất cho cây, dựng giàn mướp bị tre đ.â.m chảy m.á.u tay, những ngày hè nóng muốn cạo trọc đầu chạy trần truồng, hay những ngày đông lạnh đến mức tay chồng chất vết nứt nẻ.

 

Không phải ta lấy xuất thân của hắn ra nói chuyện, mà vì hắn rất có thể chưa chuẩn bị sẵn sàng để từ bỏ tất cả theo ta đi khắp nơi.

 

Xuất thân từ gia đình giàu có không chỉ khác biệt ở tư tưởng, mà còn ở những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc sống tạo nên sự xa hoa.

 

Nói một cách dễ hiểu là, hắn và ta không cùng đường.

 

Vì vậy, cuối cùng ta chỉ có thể nói với Trương Cố Dương.

 

“Về nghe lời đi, tìm một cô nương môn đăng hộ đối mà cưới. Nếu thật sự không quên được, hãy ra ngoại ô kinh thành xem thử mấy gia đình nông dân, nhìn nhiều rồi ngươi sẽ chán.”

 

Mỗi câu ta nói, ánh sáng trong mắt Trương Cố Dương lại tắt đi một chút, giống như ngọn đuốc ta làm trong cơn hứng khởi vào mùa đông đầu tiên ở Cung Vân Hà.

 

Rõ ràng khi vừa lấy ra từ đống lửa, ngọn lửa nhỏ trên đuốc nhảy nhót, trông rất ấm áp.

 

Nhưng vừa mang ra sân chưa đi được một bước, gió thổi qua, phụt, ngọn lửa tắt ngấm.

 

Chỉ còn lại vài tia lửa lẻ tẻ, tan biến trong không khí lạnh lẽo, cho đến khi biến mất hoàn toàn.

 

Trương Cố Dương nhìn chằm chằm vào ta.

 

“Nương nương hãy nghĩ lại, nhưng bất kể lúc nào nương nương muốn xuất cung, ta đều... vạn c.h.ế.t không từ.”

 

Ôi, ngươi nói thế thật là không cần thiết, không cần ngươi vạn c.h.ế.t không từ, chỉ cần ngươi mắt nhắm mắt mở, đừng cứu hỏa là được rồi.

 

Trương Cố Dương không ở lại Cung Vân Hà lâu, dù sao thị vệ xuất cung đều phải đăng ký thời gian, vô duyên vô cớ qua đêm trong cung, dù hắn nói rõ hay không rõ, thì tên cẩu hoàng đế kia cũng không nghĩ thông.

 

Ta tiễn Trương Cố Dương xong, đứng tựa cửa Cung Vân Hà một lúc, hít sâu một hơi, xắn tay áo, đi giải quyết vấn đề lớn trong hầm.

 

Thúy Thúy quả nhiên đã đun sẵn mấy chậu nước nóng, tất cả đều chuyển xuống hầm, rồi ngồi bên cạnh Từ Thịnh đợi ta.

 

Ta sờ trán Từ Thịnh, không ngoài dự đoán, nóng rực.

 

“Tiểu thư, làm sao đây? Trương đại nhân có nghi ngờ không?”

 

Ta bảo Thúy Thúy ra cửa trông chừng.