Đày Vào Lãnh Cung

Chương 29



Trương Cố Dương bế ta chạy thẳng vào nhà.

 

Có điều cách bế thương binh của hắn chắc chưa qua huấn luyện, vốn không đau lắm, bị hắn bế lên một cái ta đau đến ngất đi.

 

Trước khi ngất ta chỉ nhớ một điều.

 

Nắm c.h.ặ.t t.a.y Trương Cố Dương, dặn hắn, nhất định đừng gọi thái y cho ta.

 

Ta khổ sở trong lãnh cung cố gắng đến mức mọi người đều quên ta, giờ mà gọi thái y đến chữa bệnh thì công sức trước đây của ta chẳng phải là uổng phí hết rồi sao?

 

Thực ra ta ngất cũng không lâu.

 

Cũng không đúng, chính xác mà nói, trong suốt hai canh giờ ngất đi, ta còn tỉnh lại mấy lần.

 

Đó là khi Trương Cố Dương tự mò mẫm nắn lại xương cho ta, làm ta đau đến tỉnh lại.

 

Rồi thì hắn nắn sai chỗ.

 

Tiếp đó, để ta không bị di chứng, chàng lại làm trật cả mắt cá chân của ta.

 

Thế là ta lại đau đến ngất đi.

 

Trương Cố Dương lo lắng đến đổ mồ hôi đầy đầu, vội vã chạy ra ngoài lấy t.h.u.ố.c cho ta.

 

Sau đó, Từ Thịnh từ dưới hầm chui lên, hắn thành thạo nắn lại xương cho ta, rồi đ.á.n.h thức ta dậy.

 

Tuy nhiên, để tránh bị Trương Cố Dương phát hiện, yêu cầu đầu tiên khi ta tỉnh lại không phải là uống nước, mà là nhờ Từ Thịnh làm mắt cá chân ta trở lại tình trạng trật khớp.

 

Hắn suy nghĩ một lát, rồi làm theo.

 

Lần cuối cùng khi ta ngất đi, trong đầu ta nghĩ đến một vấn đề.

 

Nam nhân của nhà người ta là để nói chuyện yêu đương, còn nam nhân của ta chắc là để đòi mạng.

 

Trương Cố Dương không biết lấy từ đâu về một đống t.h.u.ố.c, từ chữa vết thương đến tiêu sưng, từ an thần tĩnh khí đến hạ nhiệt thanh tâm.

 

Ta nghi ngờ tất cả những gì liên quan đến chấn thương ở hiệu t.h.u.ố.c hắn đều mua về, đem đến cung Vân Hà ngay trong đêm, kèm theo những phương pháp nắn xương mới học từ đại phu.

 

May thay lần này cuối cùng hắn cũng không nắn sai nữa.

 

Một lúc sau, ta cảm thấy như vừa trải qua một kiếp nạn, sống sót mà mừng rỡ vô cùng.

 

Rồi ta quyết định, lần sau giả vờ ngã, nhất định ta sẽ chọn chỗ thấp hơn, ví dụ như giếng.

 

Thúy Thúy khóc sướt mướt, tiễn Trương Cố Dương lưu luyến không rời, và cam đoan nhiều lần rằng nàng sẽ chăm sóc ta thật tốt.

 

Nhưng khi cửa vừa khép lại, cô bé khóc lóc trước đó lập tức lộ ra bộ mặt thật.

 

"Tiểu thư, người cố ý phải không?"

 

Ta thừa nhận, ta cố ý ngã từ trên mái nhà xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nhưng trước khi ngã ta đã tính kỹ rồi, dưới đất toàn là bùn, ta còn cố tình tưới thêm nước cho đất mềm hơn.

 

Nhưng ta thật không ngờ cái mái nhà nhìn không cao, mà ngã xuống lại đau đến vậy.

 

Là ta đã khinh địch rồi.

 

Ta giả vờ an ủi Thúy Thúy, nhận lỗi đủ điều, cắt đất bồi thường và viết cam kết, cô bé mới hậm hực đi sắc t.h.u.ố.c.

 

Từ Thịnh lại như hồn ma từ dưới hầm chui lên, chẳng nói chẳng rằng, tiến đến kiểm tra toàn thân ta.

 

Thôi được, ta tạm chấp nhận là hắn đang kiểm tra vết thương.

 

"Ngươi tìm t.h.u.ố.c cho ta như vậy đó hả?"

 

Nói thừa sao? Nếu không thì ta lấy lý do gì để đi lấy t.h.u.ố.c?

 

Nói Vân Hạ cung giấu một người đàn ông hoang dã? Hay thỏ nhà ta nhảy lầu tập thể thất bại cần chữa trị khẩn cấp?

 

Nhưng nghĩ đến việc hắn đang bị thương, ta cũng không chấp nhặt.

 

"Có t.h.u.ố.c là tốt rồi, chúng ta chia nhau uống, vết thương của ngươi quá sâu, không dễ lành, cứ sốt như vậy cũng không phải cách."

 

Từ Thịnh vỗ mạnh một cái lên mép giường.

 

Tim ta cũng nhảy lên một nhịp.

 

Không phải vì điều gì khác, mà là cái giường này, nó không chắc chắn lắm.

 

"Được, ta hứa với người, đợi khi chân ngươi lành chúng ta sẽ rời khỏi đây."

 

Câu trả lời của Từ Thịnh trầm thấp.

 

Còn ta muốn phát khóc, không phải là niềm vui mừng vì sắp được ra cung, mà là cái giường cũ kỹ vốn đã kêu kẽo kẹt mỗi khi ngủ, cuối cùng không chịu nổi lực này, rầm một cái, vỡ tan thành từng mảnh gỗ.

 

Ta ôm chăn, kéo lê chân què, ngồi trên những tấm gỗ đầy bụi, ngơ ngác nhìn Từ Thịnh giơ tay chắn mái giường cho ta.

 

"Đại hiệp, tuyệt kỹ cách sơn đả ngưu của ngươi cuối cùng cũng luyện thành rồi?"

 

Mặt Từ Thịnh đỏ rồi xanh, xanh rồi trắng, cuối cùng bỏ chạy, lý do là đi nấu t.h.u.ố.c cho ta.

 

Ngươi phải đào ta ra khỏi đống đổ nát này rồi hãy chạy chứ.

 

Ngươi bị thương ở n.g.ự.c còn chạy được, ta bị thương ở chân cơ mà!

 

Mái nhà thủng một chỗ ta còn vá được, nhưng giường nát thế này, ta sửa sao đây?

 

Mấy cái giường thừa ta đã c.h.ặ.t ra làm củi đốt hết rồi, đại ca ơi.

 

Sau khi trải qua cơn trọng thương từ việc ngã từ trên mái xuống, ta kéo lê thân thể tàn tạ của mình cùng Thúy Thúy đang rưng rưng nước mắt trải chiếu ngủ một đêm.

 

Lúc này, ta vô cùng thương nhớ đến chiếc giường siêu sang mà tên cẩu hoàng đế đã đạp ta xuống.

 

Hôm sau, khi Trương Cố Dương đến, hắn trầm trồ trước khả năng phá hoại của ta và Thúy Thúy, nhưng về cách kiếm một cái giường mới thì hắn cũng bó tay.