Nhìn một kẻ ngốc, hơn nữa là một kẻ ngốc không thông suốt.
“Đợi ra khỏi cung rồi ta sẽ nói cho nương nương.”
Rồi hắn còn thêm một câu:
“Nương nương còn thời gian, có thể từ từ suy nghĩ.”
Sau đó hắn lại chạy mất.
Lần này thì đường hoàng, sau khi nói xong là hắn thích ta, hắn leo tường mà đi mất.
Ta nhìn bóng lưng Từ Thịnh rời đi, kéo Thúy Thúy, tức giận dậm chân tại chỗ.
“Hắn còn dám nói ta đầu voi đuôi chuột, rõ ràng là hắn đầu voi đuôi chuột mới đúng, ta đã nói gì đâu, ta chỉ hỏi tại sao, ta không thể hỏi sao?”
“Ta không nên hỏi sao? Hắn lại chạy rồi? Không dám nghe câu trả lời, đồ nhát gan, đồ ngốc, sau này đừng bước vào cửa Cung Vân Hà của ta nữa!”
Thúy Thúy nhỏ giọng đáp lại ta.
“Hắn cũng chưa từng đi qua cửa mà.”
Ồ đúng rồi, tên này toàn leo tường.
Thật tuyệt vời.
Ta lập tức đơn phương tuyên bố chấm dứt quan hệ với Từ Thịnh và ép Thúy Thúy làm chứng.
Thúy Thúy chính trực từ chối, nhắc ta rằng nên chuẩn bị cho mùa đông.
Quần áo chưa giặt, bông chưa đập, hầm chưa dọn, Từ Thịnh phủi m.ô.n.g đi rồi, hậu quả còn lại ta phải tự xử lý.
Tên cẩu hoàng đế kia còn chưa biết định ở hành cung bao lâu, dù sao ta cũng cầu trời khấn phật mong cho hắn ở hành cung đến qua năm mới trở về.
Rốt cuộc, những ngày hoàng đế không ở cung, việc tuần tra lỏng lẻo hơn, ta lén lút đến cung Minh Chỉ thăm thỏ cũng dễ dàng hơn nhiều.
Trong những ngày chuẩn bị cho mùa đông, ta mở chế độ mỗi ngày một lần phê bình Từ Thịnh.
Khi thu hoạch cải bắp, ta mắng hắn từng nằm ì trong cung của ta, lãng phí lương thực không làm việc.
Khi phơi chăn, ta c.h.ử.i hắn vô tâm, biết rõ ta thiếu quần áo, lương thực mà còn làm hỏng một cái chăn.
Khi đốt củi, ta lải nhải hắn vô tình, đến thì đến, đi thì đi, chẳng coi ta ra gì.
Có lẽ Thúy Thúy chịu không nổi những lời oán trách liên tục của ta, hễ có thời gian là đi cho thỏ ăn, nói là để chuẩn bị thịt cho mùa đông.
Trương Cố Dương không có trong cung, nhưng Lệ Viễn lại đến thường xuyên hơn, không biết hắn tìm cớ gì, mà mang đến cung Minh Chỉ hai rổ than lớn.
Ta và Thúy Thúy như kiến tha mồi, chỉ riêng việc vận chuyển hai rổ than này cũng mất ba bốn ngày.
Vốn dĩ ta định dựng lò sưởi trong nhà, nhưng nghĩ lại củi và than đều khó kiếm, đốt lò sưởi quá xa xỉ, đành thôi.
Vẫn đành đốt bếp lò vậy.
Ta cũng từng bóng gió hỏi Lệ Viễn, có phải Trương Cố Dương nhờ hắn mang đồ đến Cung Vân Hà không, nhưng chàng trai này kín miệng quá, một mực khẳng định là do lòng biết ơn, không liên quan đến ai cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cuối cùng ta đành bỏ qua.
Cũng không biết lời Từ Thịnh nói về việc ra cung sớm có còn hiệu lực không.
Miệng nam nhân toàn là đồ dối trá mà.
Ta ngồi nhổ đậu trong cơn gió đông đã bắt đầu lạnh.
Năm nay đậu phát triển khá tốt, ta không chỉ ăn đậu xào, đậu nấu, đậu luộc, mà còn dư để làm thành tương đậu.
Mùi vị thơm ngon, dễ bảo quản, chỉ là phòng chứa tương đậu có mùi hơi nặng, còn lại đều hoàn hảo.
Để ăn kèm với tương đậu, ta thậm chí đã bắt một con cá trong hồ sen, treo dưới mái hiên để làm cá phơi khô, dự định Tết này sẽ làm cá hấp muối.
Vốn dĩ ta định mời Từ Thịnh cùng ta đón Tết năm nay, không ngờ hắn vừa tỏ tình xong đã chạy mất.
Ta đâu có nói sẽ từ chối hắn.
Chạy cái gì chứ.
Thúy Thúy xách hai con thỏ đã làm sạch, hớn hở trở về.
Phía sau là Trương Cố Dương đã lâu không gặp.
Nhìn xem, đây mới là sự khác biệt.
Trương Cố Dương đi công tác còn biết chào hỏi, trở về cũng biết báo bình an.
Còn Từ Thịnh, đến không biết, đi cũng không hay, đây là Cung Vân Hà chứ không phải khách sạn Vân Hà.
“Lâu ngày không gặp, nương nương vẫn...”
Trương Cố Dương ngừng lại, nhìn đống cành khô lá rụng trong tay ta, rồi nhìn đống cỏ dại chất đống dưới chân ta, đổi sang cách nói uyển chuyển hơn.
“Thấy nương nương vẫn khỏe, ta cũng yên tâm.”
Ta cũng thấy lạ, ngày nào cũng ở đây không ra ngoài được, ta còn có gì mà không khỏe?
Thúy Thúy lôi ra hai cái ghế nhỏ từ trong nhà, đưa cho Trương Cố Dương một cái để ngồi cạnh ta, còn mình ngồi một cái, bắt đầu c.h.ặ.t thỏ bên giếng.
Vì thế, cuộc trò chuyện hòa bình và thân thiện giữa ta và Trương Cố Dương bắt đầu trong một bối cảnh rất kỳ lạ.
Trương Cố Dương: “Hoàng thượng bí mật hồi cung, ta không thể ở lại đây lâu, mong nương nương thông cảm.”
Ta: “Ồ, biết rồi, hoàng thượng không bí mật hồi cung, ngươi cũng không thể ở lại đây lâu, ta quen rồi.”
Thúy Thúy vung d.a.o, c.h.ặ.t một chân thỏ.
Trương Cố Dương: “Hoàng thượng lại bị ám sát ở hành cung, đây là cơ mật, nương nương nghe xong thì cứ coi như chưa nghe thấy.”
Ta: “Sao lại bị ám sát nữa? Hoàng thượng này tiếng tăm không tốt lắm, hay là tự kiểm điểm xem có phải vì hôn quân quá không?”
Thúy Thúy tiếp tục c.h.ặ.t, thỏ bị chia làm đôi.