Được thôi, đó là phong cách của nàng ấy.
May mắn thay, đám thị vệ đã bị nàng ấy thu hút sự chú ý, không ai phát hiện ra có người đang ngồi trên xà nhà.
Nếu không, ta thực sự không biết nên đ.â.m vào đâu.
Kể từ khi phát hiện ra rằng cung Vân Hà vẫn còn người ở, đám thị vệ thường xuyên ghé thăm, đặc biệt là thủ lĩnh họ Trương đến thường xuyên nhất.
Hôm nay hắn ta mang gạo, ngày mai mang bột, và cứ cách ba ngày lại mang vật liệu sửa nhà cho nàng ấy.
Phì, nếu hắn ta có năng lực, tại sao không ở lại giúp nàng ấy sửa mái nhà? Cẩn thận, ta có thể ẩn danh báo cáo hắn trốn việc.
Vào những ngày hè nóng bức, ta thường nghe nàng ấy nói về dưa hấu, và có một thứ gì đó gọi là "băng kê linh", ta không hiểu, liệu gà đông lạnh có thể làm cho ước nguyện trở thành sự thật sao?
Có lẽ ta nên thử đưa con gà mái già mà Trương Cố Dương mang đến vào hầm đá để xem sao?
Có thể đó không phải là ý tưởng hay, bởi vì con gà mái chỉ biết đẻ trứng giờ đã trở thành thú cưng mới của nàng ấy, nàng ấy yêu quý nó như báu vật, thỉnh thoảng nàng ấy cười khi nhìn vào đuôi gà.
Nhưng nàng ấy cười rất đẹp, ta hy vọng nàng ấy có thể cười nhiều hơn.
Thực ra, việc hoàng đế đi săn không phải là cơ hội tốt để ám sát, bởi vì dù rừng núi có vẻ là nơi tốt để ẩn náu, nhưng thực tế lại rất thuận lợi cho thị vệ bao vây, chưa kể đến các loài hổ, báo, sói, rắn, nếu ta bị thương, không biết có thể chạy thoát hay không.
Dù sao thì ông chủ cũng đã nói rằng nhiệm vụ không gấp, chờ đến Tết nguyên đán rồi tính tiếp.
Ta không thừa nhận rằng ta muốn tránh xa thị vệ họ Trương để có thể quan sát hoàng hậu một mình.
Nhưng người họ Trương lại mang quà đến cho nàng ấy một cách công khai, một cặp thỏ trắng và sáu tấm da cáo trắng.
Hắn thật không biết cách tặng quà, màu trắng lại dễ bẩn nhất, làm sao mà mặc được chứ?
Quả nhiên, hoàng hậu không thích món quà này.
Nếu nàng ấy có thể từ chối một cách kiên quyết thì còn tuyệt vời hơn.
Chỉ là da cáo mà thôi, nếu ta rảnh rỗi, ta có thể lấy cho nàng ấy cả da gấu, vừa ấm lại không dễ bẩn.
Trương Cố Dương thậm chí còn dám đòi hỏi túi tiền của hoàng hậu?
Thật không biết xấu hổ.
Hôm nay quả thực là một ngày ta cảm thấy không ưa hắn ta.
Món đào khô mà hoàng hậu tặng Trương Cố Dương thực sự rất ngon, khi phơi khô ta không nhịn được mà đã lấy trộm một vài miếng, nàng ấy còn tưởng là bị chim cắp mất, đau lòng mấy ngày liền.
Biết thế này thì ta đã không ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng nàng ấy nói về đôi tay của mình là ý gì?
Tay ta cũng có khá nhiều chai sạn, có phải ý nàng ấy là ta và nàng ấy hợp nhau hơn không?
Vào dịp Trung Thu, ta đã lén rời khỏi cung một chuyến để báo cáo với thủ lĩnh về tiến độ điều tra của mình.
Thủ lĩnh đã rất hài lòng với những nỗ lực của ta và gợi ý rằng, trong bữa tiệc cung đình mừng năm mới, ta có thể bắt đầu hành động.
Chỉ cần có sự hỗn loạn là ta có thể thoát thân dễ dàng.
Trước khi quay trở lại cung, ta như bị ma xui quỷ khiến mà tìm đến Trương Lão Tam.
Hắn chuyên làm giả hộ tịch cho mọi người.
Mặc dù ta hoàn toàn có thể tự báo một cái tên bất kỳ, nhưng không hiểu sao, khi Trương Lão tam hỏi ta điền tên, ta lại nói ra tên thân mật của hoàng hậu.
Hứa Thanh Hoan.
Ta cảm thấy mình có lẽ điên rồi.
Ta đã hạ gục một vũ nữ và lẻn vào đội ngũ biểu diễn, trộn lẫn trong đám đông mà không hề bị phát hiện.
Không còn cách nào khác, ai bảo năm nay màn vũ đạo lại chọn ý tưởng mơ hồ với chiếc mặt nạ che mặt.
Chỉ có điều, khi ám sát đã xảy ra một chút sự cố. Không phải ta trượt tay, mà là tay của hoàng đế thực sự quá nhanh.
Ngay khi ta lao tới và vừa rút d.a.o ra, hắn ta đã nhanh ch.óng kéo Lý quý phi, người ngồi gần nhất ra trước mặt mình để làm bức bình phong.
Nếu ta không nhìn nhầm, hắn ta còn siết c.h.ặ.t t.a.y lấy Nguyên thục phi, người ngồi bên kia hắn.
Có vẻ như hắn định ném Nguyên thục phi vào lòng ta để cản trở việc ta chạy trốn.
Thật là không biết xấu hổ. ta tự hỏi, tại sao hoàng đế khi ăn cơm luôn phải có hoàng hậu ngồi bên cạnh, nếu không có hoàng hậu thì lại phải có một phi tần được sủng ái, hóa ra suốt một hồi là để chuẩn bị "lá chắn sống" cho bản thân mình?
May mà không phải nàng ấy ngồi cạnh tên hoàng đế khốn nạn kia.
Nếu không thì con d.a.o của ta chắc chắn không thể đ.â.m xuống.
Thực ra, ta cũng không đ.â.m Lý quý phi.
Không phải vì ta yêu quý những gì liên quan đến hoàng đế, ta và hoàng đế không có gì đáng yêu cả, chỉ đơn giản là không đủ thời gian mà thôi.
Ngay khi ta nhận ra hoàng đế có ý định ném Nguyên thục phi vào người ta, ta không chút do dự, chạy thục mạng theo lộ trình đã định, hướng về cửa thoát hiểm của các vũ nữ.