Mùa thu, năm Vĩnh An thứ mười bốn triều Đại Lương.
Thánh chỉ phong Mộ Dung Trạch làm Thừa tướng được đưa đến phủ vào lúc giữa trưa.
Khi ấy ta đang lom khom trong bếp, tự tay canh chừng lửa cho hũ canh lê chưng đường phèn trên bếp.
Tiết thu khô hanh dễ hại phổi, dạo này chàng ngày đêm bận rộn việc triều chính, giọng đã khản đặc mấy ngày qua.
Ta tìm phương thu/ốc của ngự y, bỏ thêm xuyên bối và lá tỳ bà, dùng lửa nhỏ ninh chậm suốt hai canh giờ.
“Phu nhân!
Phu nhân!
Tin đại hỷ!"
Con bé hầu Bích Đào gần như vấp té chạy xồng xộc vào bếp, mặt mày đỏ bừng vì phấn khích, “Thánh chỉ tới rồi!
Lão gia được phong làm Thừa tướng rồi!
Cả phủ đều đang chạy ra tiền sảnh, phu nhân mau thay y phục đi ạ!"
Tay đang múc canh lê của ta khựng lại một nhịp, rồi ta thản nhiên đổ thìa canh trở lại hũ, lấy khăn bông lau sạch tay.
“Ta biết rồi."
Bích Đào ngẩn người tại chỗ:
“Biết...
Biết rồi ạ?
Phu nhân, lão gia chính là vị Thừa tướng trẻ tuổi nhất từ khi khai quốc đến nay của Đại Lương ta đó!
Người không nên..."
“Không nên thế nào?"
Ta liếc nhìn con bé, giọng điệu bình thản như thể đang bảo hôm nay trời lạnh cần mặc thêm áo, “Y phục cần thay thì cứ thay thôi."
Ta không mặc bộ áo khoác lụa đỏ thêu chỉ vàng vốn được ép dưới đáy hòm, cũng không cài chiếc trâm vàng ròng ngậm hạt ngọc mà năm xưa chàng nhờ người mang từ biên thùy phía nam về.
Ta chỉ thay một bộ áo màu hoa t.ử đinh hương đã hơi cũ, tóc cài một chiếc trâm ngọc lan trắng, thanh nhã đơn sơ chẳng giống phu nhân một vị Thừa tướng, ngược lại giống như một góa phụ nhà nghèo thanh bạch.
Bích Đào sốt ruột đến đỏ cả mắt, ta vỗ vỗ mu bàn tay con bé, không giải thích gì thêm.
Tiếng náo nhiệt từ tiền sảnh từng đợt truyền tới, ta dắt Bích Đào thong thả đi qua dãy hành lang, từ xa đã thấy người quỳ đông nghịt ở chính sảnh.
Giọng nói the thé lảnh lót của vị nội giám truyền chỉ vẫn đang đọc gì đó, ta nghe không rõ, cũng chẳng vội vàng bước tới.
Ta đứng lại một lát nơi góc hành lang.
Thấp thoáng qua giàn hoa t.ử đằng đã héo úa một nửa, ta thấy chàng bước ra từ chính sảnh.
Áo gấm đen thêu kỳ lân bằng chỉ vàng, đai ngọc thắt ngang lưng, vóc dáng cao ráo, hiên ngang.
Mộ Dung Trạch năm nay hai mươi bảy, dung mạo cực kỳ khôi ngô, xương lông mày cao và sắc sảo, đuôi mắt hơi xếch lên, khi không cười có vài phần lạnh lùng xa cách, nhưng khi cười lại như có thể khiến người ta đắm chìm trong gió xuân.
Năm xưa, ta chính là bị nụ cười ấy lừa gạt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Chàng được đám đông vây quanh, sải bước nhanh về phía viện nhỏ phía đông, bước chân vội vã, thậm chí có phần không thể chờ đợi thêm.
Viện phía đông.
Đó là nơi ở của Liễu Như Yên.
Bích Đào đứng sau lưng ta hít một hơi khí lạnh, giọng nói run rẩy:
“Phu nhân!
Lão gia...
Người đi về phía..."
“Ta biết rồi."
Ta không đuổi theo, cũng không gọi chàng lại.
Ta chỉ đứng yên tại chỗ, nhìn bóng lưng đen dài của chàng biến mất sau cánh cửa vòm của viện phía đông, rồi quay người trở lại chính sảnh, thay chàng tiếp đón và tiễn đưa những vị khách đến chúc mừng.
Suốt một canh giờ, ta ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị ở chính sảnh, gương mặt mang nụ cười vừa vặn, ứng phó với dòng khách ra vào tấp nập.
Mỗi câu “Chúc mừng Thừa tướng phu nhân" vang lên lại như một cây kim châm vào cùng một chỗ, châm lâu ngày, lòng cũng hóa tê dại.
Khi hoàng hôn buông xuống, phía viện đông cuối cùng cũng có động tĩnh.
Gia nhân thân cận bên người Mộ Dung Trạch là Phúc An chạy nhỏ bước đến, gương mặt mang nụ cười có chút gượng gạo:
“Phu nhân, lão gia nói hôm nay là ngày đại hỷ, có vài chuyện muốn tuyên bố trước mặt mọi người, xin phu nhân dời gót sang viện đông."
Bích Đào nắm c.h.ặ.t lấy tay áo ta, móng tay gần như bấm sâu vào lớp vải.
Ta biết con bé đang lo lắng điều gì.
Cả phủ từ trên xuống dưới không ai không biết, Liễu Như Yên là người thiếp duy nhất của Mộ Dung Trạch, là người đàn bà chàng mang về từ chốn lầu xanh ba năm trước, cũng là người duy nhất trong phủ này có thể khiến chàng gạt bỏ công vụ, buông xuống thể diện, thậm chí chẳng màng tới tự tôn.
“Đi thôi."
Ta đứng dậy, gạt tay Bích Đào ra.
Trong phòng khách của viện đông đèn đuốc sáng trưng, khi ta bước vào, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào ta.
Trong những ánh mắt ấy, có sự thương hại, có sự háo hức chờ xem trò vui, và cả vài phần hả hê mỉa mai.
Mộ Dung Trạch ngồi trên ghế chủ vị, bên cạnh là một người đàn bà mặc áo lụa màu đỏ nhạt.
Hôm nay Liễu Như Yên trang điểm cực kỳ lộng lẫy, giữa trán dán hoa văn, môi điểm son đỏ, đôi mắt đào hoa chứa chan tình ý hơi ửng hồng, như vừa mới khóc, lại như vì cảm động mà đỏ hoe mắt.
Nàng ta thấy ta bước vào, hàng mi khẽ run, nép sát vào người Mộ Dung Trạch, dáng vẻ ấy được tạo tác vừa vặn — không phải khiêu khích, mà là yếu đuối tội nghiệp.
Mộ Dung Trạch ngước mắt nhìn ta, ánh mắt thoáng khựng lại.
Ta biết chàng đang nhìn gì, chàng đang nhìn bộ y phục đơn sơ trên người ta.
Chân mày chàng khẽ nhíu lại một cách khó nhận ra, nhưng rồi lập tức trở lại bình thường, giơ tay ra hiệu bảo ta ngồi xuống bên cạnh.
Ta không ngồi.
“Lão gia nói có chuyện hệ trọng cần tuyên bố," ta đứng giữa sảnh, giọng điệu bình thản, “Cứ nói đi."