Đế Kinh Tuyết Lạnh, Cửa Viện Cài Then

Chương 18



 

“Thu/ốc giải ta để ở trong ngăn ngầm của bàn trang điểm ở Đông khuông viện rồi.

 

Tỷ tỷ nhớ uống đúng giờ, mỗi ngày một lần, uống liên tục bảy ngày, ký ức sẽ từ từ khôi phục.”

 

Ta không biết tỷ tỷ có tha thứ cho ta hay không, nhưng ta biết, tỷ tỷ nên biết được chân tướng.

 

Mộ Dung Trạch chưa từng coi ta là thế thân của tỷ tỷ.

 

Hoàn toàn ngược lại —— hắn coi tỷ tỷ là thế thân của ta, là bởi vì chỉ có như vậy, nhị phòng Thẩm gia mới tin rằng hắn đã trúng kế, mới nới lỏng cảnh giác, hắn mới có thời gian thu thập chứng cứ, lật đổ nhị phòng Thẩm gia.

 

Người hắn bảo vệ, từ trước đến nay đều là tỷ tỷ.

 

Mà ta, chẳng qua chỉ là một cây dù được hắn dùng để bảo vệ tỷ tỷ mà thôi.

 

Hiện tại dù nên thu lại rồi.

 

Tỷ tỷ, bảo trọng.

 

Liễu Như Yên tuyệt b/út"

 

Giấy thư từ trong tay ta trượt xuống, bay qua bay lại trên mặt đất, bị gió thu thổi đi rất xa.

 

“Phu nhân?"

 

Bích Đào nhặt giấy thư lên, vội vàng đọc mấy dòng, sắc mặt đại biến, “Phu nhân, chuyện này... chuyện này nói có phải là thật không ạ?"

 

Ta xoay người liền chạy về phía Đông khuông viện.

 

Bích Đào ở phía sau đuổi theo, đèn l.ồ.ng ở trong tay nàng d.a.o động kịch liệt, ánh sáng và bóng tối ở trên hành lang gấp khúc nhảy múa điên cuồng, như một đàn chim bay gặp phải kinh sợ.

 

Cửa Đông khuông viện không khóa.

 

Khoảnh khắc ta đẩy cửa ra, một luồng gió lạnh tràn vào trong, thổi làm ánh nến trên bàn bỗng nhiên vẹo đi.

 

Phòng ngủ của Liễu Như Yên được dọn dẹp rất sạch sẽ, sạch sẽ đến mức không giống như từng có người ở.

 

Tủ quần áo đang mở, bên trong trống rỗng, chỉ có mấy bộ y phục cũ mà nàng ta không thích treo ở trong góc.

 

Hộp trang sức trên bàn trang điểm không thấy đâu nữa, mặt bàn trơn nhẵn, chỉ còn lại một chiếc gương đồng, phản chiếu khuôn mặt nhợt nhạt của ta.

 

Ta đi tới trước bàn trang điểm, theo như lời trong thư đã nói, vươn tay đi sờ ngăn ngầm.

 

Mặt bên trong bàn trang điểm có một tấm ván gỗ có thể chuyển động, nhẹ nhàng nhấn một cái liền bật ra.

 

Trong ngăn ngầm để một chiếc bình sứ nhỏ màu trắng, trên thân bình dán một mảnh giấy đỏ, viết hai chữ “Thu/ốc giải".

 

Ta siết c.h.ặ.t bình sứ trong lòng bàn tay, lại sờ sờ vào sâu trong ngăn ngầm.

 

Đầu ngón tay chạm vào một thứ.

 

Mát mát, mịn mịn, là một chiếc khăn lụa.

 

Ta rút ra, mở ra.

 

Trên khăn lụa thêu hai dòng chữ, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, giống như đã thêu rất lâu rất lâu rồi ——

 

“Thử sinh nhược đắc hữu tình nhân, bất phụ như lai bất phụ khanh." (Đời này nếu có được người hữu tình, không phụ như lai không phụ nàng.)

 

Bên cạnh thêu hai chữ nhỏ:

 

“Như Yên."

 

Ta nhìn hai chữ này, bỗng nhiên rất muốn khóc.

 

Không phải vì cảm động, không phải vì hận, mà là một sự chua xót không nói rõ được thành lời —— Liễu Như Yên người này, từ đầu đến cuối đều đang diễn kịch.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng ta diễn dịu dàng, diễn chu đáo, diễn hiểu lòng người, diễn đến cuối cùng đến chính nàng ta cũng không phân biệt được mặt nào là thật, mặt nào là giả.

 

Nhưng hai dòng chữ này là thật.

 

Lúc nàng ta thêu chiếc khăn lụa này, trong lòng nhất định có một người muốn phó thác cả đời.

 

Chỉ là người đó chưa từng nhìn nàng ta lấy một cái.

 

Ta xếp chiếc khăn lụa lại ngay ngắn, thu vào trong tay áo.

 

“Phu nhân," Bích Đào đứng ở cửa, giọng nói rụt rè, “Hiện tại phải làm sao bây giờ ạ?"

 

Làm sao bây giờ?

 

Ta bước ra khỏi Đông khuông viện, đứng trước cửa vòm, nhìn về phía chính viện.

 

Gió đêm rất lớn, thổi làm những cành nhánh của cây hòe già trong viện d.a.o động điên cuồng, lá khô bay lượn đầy trời, như một trận tuyết lớn không lời.

 

“Bích Đào," Ta nói, “Ngươi đến Thẩm gia, mời tẩu tẩu của ta sáng sớm ngày mai đến phủ một chuyến.

 

Lại phái người đến Đại lý tự đưa thư cho Mộ Dung Trạch, liền nói —— Ta có lời muốn đích thân nói với hắn, xin hắn dù thế nào đi nữa cũng phải nghĩ cách ra ngoài một chuyến."

 

Bích Đào sửng sốt một chút:

 

“Nhưng lão gia còn đang bị giam giữ ——"

 

“Hắn sẽ ra được thôi."

 

Ta nói.

 

Mộ Dung Trạch ở trong triều kinh doanh nhiều năm như vậy, không thể nào không có một chút bài tẩy nào.

 

Hắn bị giam vào Đại lý tự, không phải vì Thánh thượng thật sự tin vào những chứng cứ đó, mà là vì Thánh thượng cần một cái cớ để tra xét hắn.

 

Nếu như hắn thật sự trong sạch, Thánh thượng sẽ không để hắn ch/ết.

 

Bích Đào lĩnh mệnh đi rồi.

 

Ta một mình đi bộ trở về chính viện, lúc đi qua Đông sương phòng nơi Mộ Dung Trạch ở, bước chân khựng lại một chút.

 

Đèn ở Đông sương phòng đang sáng.

 

Đó là ta dặn dò Bích Đào mỗi ngày đến thắp.

 

Từ ngày Mộ Dung Trạch dọn ra khỏi chính viện, ta liền sai người mỗi ngày chập tối đến Đông sương phòng thắp đèn, thêm than, thay nước, trải giường.

 

Hắn không có ở đó, nhưng căn phòng không thể lạnh lẽo, bởi vì hắn có thể trở về bất cứ lúc nào.

 

Ta đứng ở ngoài cửa sổ, xuyên qua cánh cửa sổ khép hờ nhìn vào trong một cái.

 

Bày trí trong phòng không hề thay đổi —— giá b/út trên bàn sách, giá áo ở đầu giường, chiếc chén trà bằng gốm thanh triều mà hắn thường dùng trên bàn, tất cả đều giữ nguyên dáng vẻ lúc hắn còn ở đây.

 

Chỉ là trên bàn sách nhiều hơn một thứ, trước đây ta chưa từng thấy qua.

 

Là một bức họa.

 

Bức họa bị đè dưới một chồng sách, chỉ lộ ra một góc.

 

Ta đẩy cửa đi vào, đi tới trước bàn sách, rút bức họa đó ra.

 

Trên họa là một người nữ t.ử.

 

Mặc một chiếc áo đối khâm màu vàng nhạt, trên đầu cài một cây trâm bạch ngọc lan, đứng dưới một cây hòe già, hơi nghiêng đầu, khóe miệng mang theo nụ cười thâm trầm nhạt nhòa.

 

Ánh nắng từ khe hở của lá cây lọt xuống, rơi trên vai nàng, giữa làn tóc, giữa lông mày và đôi mắt, bao bọc cả người nàng vào trong một lớp quầng sáng ấm áp.