Đế Kinh Tuyết Lạnh, Cửa Viện Cài Then

Chương 7



 

“Sức lực lớn đến đáng sợ, như muốn bóp nát xương cốt của ta.

 

Nước mưa từ giữa những ngón tay đan xen của chúng ta rỉ ra, nhỏ xuống cạnh giường, phát ra những tiếng động khe khẽ.

 

Đôi mắt chàng nhìn trân trân vào ta, như muốn nhìn thấu, nhìn thủng, nhìn sâu vào tận xương tủy ta.”

 

“Rốt cuộc nàng muốn thế nào mới chịu chừa cửa cho ta?"

 

Chàng gằn từng chữ hỏi, mỗi chữ đều như dùng hết sức lực toàn thân.

 

Ta không gạt tay chàng ra, cũng không nhìn chàng.

 

Ta chỉ nghiêng đầu, nhìn ra đêm mưa đen kịt ngoài cửa sổ, giọng nói phẳng lặng như mặt nước hồ ch/ết.

 

“Đợi đến khi thiếp không còn yêu chàng nữa, có lẽ sẽ chừa cửa cho chàng."

 

Ngón tay chàng bỗng siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức ta nghe thấy khớp xương của mình phát ra một tiếng rắc khẽ.

 

Sau đó ta thấy trong đôi mắt chàng, có thứ gì đó đã vỡ vụn.

 

Đêm đó, Mộ Dung Trạch không rời đi.

 

Chàng đứng trước cửa phòng ngủ của viện chính suốt cả một đêm.

 

Mưa tạnh, trời sáng, ánh ban mai xuyên qua khe cửa rọi vào, khi ta thức dậy, thấy cái bóng đứng suốt một đêm dưới khe cửa cuối cùng cũng động đậy.

 

Tiếng bước chân xa dần, giẫm trên thềm đá xanh sũng nước, từng bước một, như giẫm lên những mảnh vỡ của một thứ gì đó.

 

Bích Đào bưng chậu nước đi vào, vành mắt lại đỏ hoe.

 

“Phu nhân, lão gia đứng ngoài cửa suốt một đêm...

 

Trên người vẫn ướt sũng, ngọn gió đêm thu này, e là sẽ đổ bệnh một trận lớn mất."

 

Ta đối diện gương đồng kẻ mày, tay vững vàng như đang viết chữ trên giấy.

 

“Bảo nhà bếp nấu một bát canh gừng đem sang gian nhà đông."

 

“Đem sang gian nhà đông sao?"

 

Bích Đào ngẩn người, “Không phải đem sang thư phòng của lão gia sao ạ?"

 

“Chàng bây giờ ở gian nhà đông," ta nói, “Không phải viện chính."

 

Bích Đào há miệng, cuối cùng vẫn chẳng nói gì, quay người đi ra ngoài.

 

Bàn tay đang kẻ mày bỗng khựng lại một nhịp.

 

Người đàn bà trong gương đồng lông mày tinh tế, trang điểm đoan trang, không nhìn ra một chút sơ hở nào.

 

Nhưng ta biết, bàn tay kẻ mày sở dĩ vững vàng không phải vì lòng không đau, mà là vì đã đau quá lâu rồi, lâu đến mức ngay cả đau đớn cũng biến thành thói quen, quen đến mức lầm tưởng đó là chuyện bình thường.

 

Ta đặt cây b/út kẻ mày xuống, cầm chiếc trâm ngọc lan trắng lên, ướm thử trước gương rồi lại đặt xuống.

 

Hai chữ “Như Yên" trên thân trâm ánh lên tia sáng mờ mờ trong nắng sớm, như hai dấu ấn khắc sâu vào xương tủy.

 

Nghi lễ nâng chính định vào mùng tám, còn sáu ngày nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lụa đỏ trong phủ treo ngày một nhiều, hân hoan vui vẻ như ngày tết.

 

Yến sào nhà bếp dâng đến viện đông mỗi ngày từ một bát biến thành hai bát, đồ đạc kho khố cấp cho viện đông từ tinh xảo biến thành tinh xảo hơn.

 

Đám nha hoàn của Liễu Như Yên bắt đầu đi lại trong phủ với l.ồ.ng ng/ực ưỡn cao, ánh mắt nhìn người hầu viện chính mang theo sự thương hại từ trên cao nhìn xuống, như đang nhìn một lũ người tội nghiệp sắp sửa mất đi chỗ đứng.

 

Bích Đào ngày nào cũng phải nhịn nhục trở về mách tội với ta.

 

“Phu nhân, nha hoàn bên phía Liễu di nương nói, đợi nghi lễ cử hành xong, viện chính nên đổi tên thành viện đông rồi."

 

“Phu nhân, nhà bếp nói sau này yến sào của phu nhân phải giảm một nửa, vì Liễu di nương thân thể yếu, cần bồi bổ nhiều hơn."

 

“Phu nhân, Lưu quản sự của kho khố nói, than tơ bạc năm nay chỉ cấp một phần, đã đưa sang viện đông rồi, viện chính chỉ được dùng than củi thông thường thôi."

 

Ta nghe xong, gật đầu, nói một câu “Ta biết rồi".

 

Bích Đào cuối cùng không nhịn nổi nữa, quỳ sụp trước mặt ta khóc lóc:

 

“Phu nhân, rốt cuộc người đang đợi điều gì?

 

Nếu người muốn đi, Thẩm gia sẽ không bỏ mặc người, người là đích trưởng nữ của Thẩm gia, lão phu nhân thương người nhất, người tội gì phải ở đây chịu thứ uất ức này?"

 

Ta đặt đường kim mũi chỉ trong tay xuống, nhìn Bích Đào.

 

“Nếu ta muốn đi, ba năm trước đã đi rồi."

 

Bích Đào ngẩn người.

 

Ba năm trước, cái tháng đầu tiên Liễu Như Yên vào phủ, ta đã nên đi rồi.

 

Hôm đó là tết Trung thu, Mộ Dung Trạch mở tiệc chiêu đãi đồng liêu trong phủ.

 

Rượu quá ba tuần, chàng uống say, ta đỡ chàng về phòng nghỉ ngơi, chàng ôm lấy eo ta, vùi mặt vào hõm cổ ta, nói rất nhiều lời lầm bầm.

 

Ta nghe chàng nói “Xin lỗi", nói “Làm nàng ủy khuất rồi", nói “Người ta có lỗi nhất đời này chính là nàng".

 

Ta cứ ngỡ chàng đang nói với ta.

 

Nhưng sau khi nói xong những lời đó, chàng gọi một cái tên.

 

“Như Yên," giọng chàng dịu dàng như gió xuân tháng ba, “Ta sẽ đối xử tốt với nàng, cả đời đối xử tốt với nàng."

 

Ta mở trừng mắt trong bóng tối, bất động để mặc chàng ôm, để hơi thở của chàng phả lên cổ ta, để hai chữ ấy từng nhát từng nhát đục sâu vào xương cốt ta.

 

Đêm đó ta ngồi trước cửa sổ, suy nghĩ suốt cả một đêm.

 

Ta từng nghĩ đến việc rời đi, nghĩ đến việc hòa ly, nghĩ đến việc trở về Thẩm gia.

 

Nhưng mỗi lần đứng lên định đi, trong đầu lại hiện lên những cảnh tượng chàng đối tốt với ta — món bánh hoa quế đi đường vòng mua cho, việc vén góc chăn lúc đêm muộn, gương mặt nghiêng nghiêm túc khi nấu canh gừng, và ánh mắt khi nói “Thẩm Quân, tên hay lắm".

 

Những cảnh tượng tốt đẹp ấy quá nhiều, nhiều đến mức đè lấp đi nỗi đau của cái tên kia.

 

Ta cứ ngỡ chỉ cần mình đủ tốt, chàng tổng có một ngày sẽ nhìn thấy ta, chứ không phải xuyên qua ta để nhìn một người khác.

 

Ta cứ ngỡ như vậy.