Ngày hôm đó ta làm huynh ấy bẽ mặt, nhưng vì kiêng dè binh quyền trong tay ta nên huynh ấy không thể trả đũa ngay tại chỗ.
Cái mưu kế này, chắc chắn là của huynh ấy.
Đúng là kẻ ngu xuẩn.
Ta lấy binh phù ra, trước khi dâng lên liền cung kính hành lễ:
"Nhi thần vốn là dốc sức vì phụ hoàng. Chỉ là Khương Tĩnh Nguyệt nhân lúc nhi thần không ở kinh thành mà cướp đi vị hôn phu của ta..."
Ta đang đòi ông ta một lời hứa.
Ông ta chẳng cần suy nghĩ mà đáp ngay:
"Việc này, đúng là Tĩnh Nguyệt làm quá đáng. Con tâm tồn oán hận, muốn phát tiết cảm xúc cũng là lẽ thường tình."
Khương Diên Quân đứng bên cạnh nhíu mày:
"Phụ hoàng!"
"Được rồi, quyết định như thế đi."
Phụ hoàng dứt khoát.
"Thư Ý, con lui ra đi."
Vừa ra khỏi cửa, ta đụng ngay Khương Tĩnh Nguyệt.
Nàng ta khoác áo choàng, tựa mình bên lan can, ném về phía ta một nụ cười vô tội nhưng đầy đắc ý.
"Thực ra muội biết, Hoàng tỷ ở biên quan liều mạng g·iết giặc lập công là vì muốn Thái t.ử ca ca có chỗ đứng tốt hơn ở kinh thành. Nhưng mà, có ích gì đâu?"
"Giờ đây muội mới là muội muội ca ca yêu thương nhất, là nữ t.ử mà Vô Che hết lòng sủng ái. Kỳ trân dị bảo tiến cung đều phải qua tay muội chọn trước; thứ tỷ dùng mạng đổi lấy cũng chỉ để khiến muội sống tốt hơn mà thôi."
"Hoàng tỷ, tỷ có phải rất hận muội không?"
Ta vô cảm nhìn nàng ta một lúc.
Rồi tiến lên, túm lấy cổ áo nàng ta, giáng xuống hai cái tát nảy lửa.
Gương mặt nhỏ nhắn trắng ngần của Khương Tĩnh Nguyệt sưng đỏ lên, nàng ta ngã ngồi xuống đất, kêu lên kinh hãi:
"Khương Thư Ý!!"
Ta lại xách nàng ta dậy, bồi thêm một đạp vào bụng:
"Đã biết ta từng g·iết người mà còn dám chọc vào ta?"
Nàng ta đau đớn cuộn tròn trên tuyết, ánh mắt oán độc nhìn ta.
Ta đứng từ trên cao nhìn xuống, giọng đầy mỉa mai:
"Thấy uất ức thì cứ lăn tới chỗ ca ca và tình lang của ngươi mà cáo trạng. Để xem bọn họ rốt cuộc có thể vì ngươi mà chủ, trì, công, đạo hay không."
Tất nhiên là không thể.
Ta vừa nộp binh phù, dù là vì giữ thể diện hòa bình, phụ hoàng cũng sẽ không vì mấy chuyện xô xát nhỏ nhặt này mà trừng phạt ta.
Không chỉ vậy, ông ta còn hạ chỉ phong ta là Minh Hoa công chúa, ban thưởng vô số kỳ trân dị bảo.
Ta lĩnh chỉ tạ ơn, sau đó quay đầu sai Phương Cảnh Ngọc mang toàn bộ đồ đạc vận chuyển tới vùng biên quan Giang Nam và Bắc Cảnh, bán sạch lấy tiền mặt.
"Coi như là chuẩn bị quân lương trước."
Đêm khuya thanh vắng, ta và nàng ngồi đối diện nhau trong đình hóng gió của Công chúa phủ.
"Khương Diên Quân đúng là đồ ngu, cũng không nghĩ lại xem, nếu không có ta ngầm đồng ý thì mấy lời đồn đó có thể lan nhanh đến thế không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Đúng vậy. Cái gọi là lời đồn "mạo nhận quân công" là do ta và Phương Cảnh Ngọc lên kế hoạch từ trước để người truyền ra ngoài.
Bề ngoài, Công chúa Khương Thư Ý càng bất tài vô dụng, mất quyền lực, thì việc âm thầm chiêu binh mãi mã, bài binh bố trận mới càng không dễ bị phát hiện.
Phụ hoàng hôn quân vô đạo, ta đã sớm nhận ra.
Lần này hồi kinh, vốn dĩ ta định giúp ca ca lên thay vị trí đó.
Có thù báo thù, coi như an ủi vong linh mẫu hậu.
Nhưng huynh ấy lại nhận giặc làm mẹ, trở thành một kẻ nhu nhược ngu xuẩn.
Không sao cả, vậy thì để ta làm.
Dựa vào lời hứa đổi lấy từ việc nộp binh phù, ta bắt đầu ra vào cung mỗi ngày, ngang nhiên bắt nạt Khương Tĩnh Nguyệt.
Ta cắt nát những bộ váy áo lộng lẫy đắt tiền của nàng ta, đập vỡ trang sức, ấn đầu nàng ta bắt hành lễ với mình.
Phải đợi đến khi nàng ta khấu đầu đến chảy m.á.u, ta mới chịu bỏ qua.
Nàng ta vẫn muốn diễn vai tiểu bạch liên, khóc lóc run rẩy:
"A Nguyệt không biết đã đắc tội Hoàng tỷ chỗ nào..."
Ta nắm lấy tóc nàng ta, đập mạnh vào cạnh bàn, cười nói:
"Nước mắt của ngươi, cứ để dành cho hai tên ngu xuẩn Lý Vô Che và Khương Diên Quân đi."
"Muội biết, Hoàng tỷ oán muội vì được Thái t.ử ca ca và Thế t.ử điện hạ thiên vị."
Ta tung chân đá ngã nàng ta:
"Chậc, bọn họ sủng ái ngươi như thế, sao không thấy ai tới báo thù cho ngươi nhỉ?"
Nàng ta hiện giờ không còn như trước, không chỉ là muội muội yêu quý nhất của Khương Diên Quân, mà còn cùng huynh ấy bám gót Chu quý phi.
Chỉ tiếc là hai kẻ đó vẫn phải sống dựa vào hơi thở của phụ hoàng.
Mà phụ hoàng thì đang bận thu hồi binh quyền ta mang theo ba năm qua, không dám quang minh chính đại xử lý ta.
Hơn nữa, trong mắt phụ hoàng, ta chỉ là kẻ vô năng cuồng nộ, chỉ dám bắt nạt Khương Tĩnh Nguyệt để xả giận vì bị tước quyền.
Đó chính là điều ông ta mong đợi.
Chẳng bao lâu sau là sinh nhật của Phương Cảnh Ngọc.
Khi ta tới cửa hàng trang sức lớn nhất kinh thành để chọn quà, không ngờ lại chạm mặt Lý Vô Che.
Ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc trâm ngọc hoa lê trong tay ta, bỗng trở nên phức tạp:
"... Thư Ý."
Ta khựng lại, chợt nhớ ra.
Năm mười ba tuổi, hắn tặng ta tín vật định tình, chính là một chiếc trâm hoa lê tự tay hắn khắc.
Khi đó, Chu quý phi đang được sủng ái, một tay che trời ở hậu cung.
Ta và Khương Diên Quân sống những ngày tháng cực kỳ gian khổ.
Lý Vô Che là Thế t.ử Trung Dũng hầu, trong cung ai cũng bảo Trung Dũng hầu muốn hắn hủy hôn để cưới quý nữ nhà khác.
Hắn đã mang chiếc trâm đó đến gặp ta.
Ta nhìn đôi bàn tay đầy vết d.a.o cứa của hắn, không nhận trâm, chỉ thở dài:
"Hôn ước của chúng ta sắp hủy rồi, Thế t.ử nên thu đồ lại, tránh xa ta ra thì tốt hơn."