Đệ Nhất Kiếm Tu Chỉ Cầu Một Lần Bại

Chương 41



 

Ba canh giờ sau khi tỷ thí bắt đầu, số người trên bảng lớn đã giảm đi gần một nửa. Thứ hạng không ngừng biến động, nhưng chiến đấu lại dần lắng xuống.

 

Điểm bất lợi của cá nhân chiến là không có y tu làm hậu thuẫn, tuyệt đại đa số tu sĩ bị thương rất khó hồi phục, chỉ có thể dựa vào việc điều tức chậm chạp. Vẫn còn chín canh giờ nữa, mọi người thi nhau bắt đầu bảo toàn chiến lực, để tránh kiệt sức quá sớm, Nguyên Tinh vất vả cướp được cuối cùng lại bị người khác nẫng tay trên.

 

Trên bảng lớn, người đứng đầu bảng nghiễm nhiên đã trở thành Vạn Tinh Nhiên. Tụng Vụ thứ hai, Vạn Mộc Xuân thứ sáu. Mấy cái tên này không ngừng luân phiên, còn có mấy người tên Kỳ Lân, Lý Nguy, Ngô Quân Dã, Nhạc Phinh Đàm lúc thì lọt vào, lúc thì rớt ra.

 

Liễu Tàng Chu ở một canh giờ sau khi bắt đầu thi rớt xuống ngoài hạng sáu trăm. Cùng với thời gian từng chút trôi qua, đến khi tỷ thí chỉ còn một canh giờ, hắn lại từ từ leo lên tận hạng mười. Mạch y tu có khả năng duy trì chiến đấu cực mạnh, vốn nổi tiếng là đ.á.n.h không c.h.ế.t.

 

Chỉ còn chưa đầy nửa canh giờ.

 

Sơ Khỉ đột nhiên ngồi dậy, vươn vai giãn gân cốt.

 

Trong khoảng thời gian này, ma quân phòng thủ nghiêm ngặt, không ai vào được xưởng đóng tàu.

 

Nàng giơ ngọc tông chọc vào thùng hàng chứa đầy Nguyên Tinh.

 

Mỗi lần chớp mắt, số Nguyên Tinh của nàng sẽ tăng lên mười mấy viên. Một nén nhang sau, ba thùng Nguyên Tinh toàn bộ biến mất.

 

Nàng khoác áo choàng Quá Nhãn Vân Yên, nhảy lên boong chiếc phi chu cúng tế Cửu U Thai, đi theo sau ma quân đang tuần tra.

 

Lúc đi ngang qua đài cúng tế, Sơ Khỉ dừng bước.

 

Ánh sáng tím u ám thần bí say lòng người, vô số Nguyên Tinh chạm đến tận trần nhà, cả khoang thuyền phảng phất như một hang động thạch anh tím.

 

Nàng ấn c.h.ặ.t nhịp tim đang đập thình thịch, rón rén, vòng ra phía sau núi Nguyên Tinh.

 

Bên trái chưa tới mười bước, có hai ma quân đang đứng, ma khí tản ra quanh thân thỉnh thoảng lại lướt qua má Sơ Khỉ, hôi rình.

 

Nàng nín thở, nhẹ nhàng bay lên, giơ khối ngọc tông đỏ rực, khẽ chạm vào đỉnh núi Nguyên Tinh.

 

Từ trái sang phải, từ trên xuống dưới, nàng điều khiển cánh tay của mình, không quá nhanh, cũng không quá chậm.

 

Sơ Khỉ không nhìn thứ hạng trên bảng lớn nữa, dốc toàn lực đảm bảo động tác lặng lẽ không một tiếng động.......

 

Ngoài tháp thí luyện, các trưởng lão và đệ t.ử quan chiến đều đang bàn tán về Vạn Mộc Xuân và Vạn Tinh Nhiên.

 

Huynh muội sinh đôi, cùng là thiếu tông chủ của Dao Quang Đỉnh, hơn nữa hai người dường như đều muốn tranh đoạt khôi thủ cá nhân chiến. Thêm một Tụng Vụ nữa, top ba đã bị ba người khóa c.h.ặ.t.

 

Bất luận ba người đứng đầu biến động thế nào, Ngô Quân Dã vẫn ngồi vững ở vị trí thứ tư.

 

Vị trí thứ năm biến động rất nhiều lần.

 

"Năm nay sao thế, trong top năm không có một ai của Quy Nguyên Tông."

 

"Chỉ có Nhạc Phinh Đàm là lên được một lát."

 

"Đáng tiếc Tiêu Dạng vừa mở màn đã bị loại rồi."

 

"Vị trí thứ mười Liễu Tàng Chu là y tu a, vậy thì không trông mong gì rồi. Y tu vẫn phải xem hội chiến thí luyện."

 

"Không phải nói Quy Nguyên Tông năm nay xuất hiện một kiếm tu xuất chúng sao? Người đi đâu rồi?"

 

"Nhìn thấy rồi, ở hạng một ngàn bảy trăm! Ngươi gọi đây là xuất chúng sao?"

 

Tiếng bàn tán lọt vào tai Thái Phong trưởng lão, ông sa sầm mặt không nói gì. Mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ lưu ly phản chiếu Sơ Khỉ.

 

Nàng rất lâu không có động tĩnh gì, dường như đã ngủ quên ở một nơi cao nào đó. Chắc là không cẩn thận giẫm phải cạm bẫy rồi.

 

Không thể nào là tự mình muốn ngủ chứ?

 

Rất nhiều trận tu, âm tu, y tu, phù tu đều có thể khiến đối phương chìm vào giấc ngủ.

 

Trong lòng Thái Phong sốt ruột, lần này Quy Nguyên Tông do ông dẫn đội, nếu toàn thể Quy Nguyên Tông ngay cả top năm cá nhân chiến cũng không vào nổi, thì thật sự quá mất mặt.

 

Ông quay đầu lại, Diệp Đình Diên lại ngả nghiêng bên cạnh say khướt rồi, trong lòng còn ôm hồ lô rượu.

 

Ngủ! Ngủ! Chỉ biết ngủ!

 

Đồ nhi của ngươi đều ngủ rồi, ngươi còn ngủ được sao?

 

Ông giơ gậy lên, cuối cùng lại thở dài một hơi.

 

Thôi bỏ đi, đi một ngày đàng, học một sàng khôn, để Sơ Khỉ lần sau lại đến vậy.

 

Khâu Lị thỉnh thoảng lại liếc nhìn cửa sổ lưu ly của Sơ Khỉ, cười một cái.

 

Sao lại ngủ rồi? Trúng thuật pháp rồi sao?

 

Cá nhân chiến chính là như vậy, có giành được khôi thủ hay không, xem tu vi, nhưng cũng xem vận khí, xem sự tương khắc của công pháp.

 

Phù Sơn trưởng lão nhàn nhã uống trà, đứa trẻ Ngô Quân Dã này, mạnh hơn Sơ Khỉ một chút, có lẽ không đủ bộc lộ tài năng, nhưng thắng ở chỗ vững vàng.

 

Chỉ là lần này để huynh muội Vạn thị chiếm hết danh tiếng rồi. Dao Quang Đỉnh ở Phong Lăng Châu cũng không tính là đại tông môn. Bọn họ trên dưới toàn tông tinh thông bốc toán chiêm tinh chi đạo, hiếm khi thu nhận đệ t.ử bên ngoài.

 

Thời gian từng chút trôi qua, chỉ còn lại ba khắc.

 

Phù Sơn trưởng lão liếc qua bảng lớn, đột nhiên "Hửm?" một tiếng.

 

Diệp Đình Diên cuối cùng cũng tỉnh lại, dụi dụi mắt, nhìn bảng lớn một cái: "Ây dô, tiểu tể t.ử khá lắm."

 

Thái Phong đang ôm mặt trầm tư, nghe vậy ngẩng đầu lên, vừa hay nhìn thấy thứ hạng không ngừng nhảy vọt của Sơ Khỉ.

 

Cái tên 【Quy Nguyên Tông kiếm tu Sơ Khỉ】 này, với một thế trận đ.á.n.h đâu thắng đó, xông vào top một trăm.

 

Chín mươi chín, chín mươi tám, chín mươi bảy...

 

Số lượng Nguyên Tinh của nàng tăng lên nhanh ch.óng và ổn định, không ngừng nghỉ một khắc nào, phảng phất như nàng căn bản không cần thời gian để c.h.é.m g.i.ế.c. Bất luận người xếp trước nàng có mạnh đến đâu, toàn bộ đều bị đẩy xuống từng người một.

 

Cảnh tượng kỳ dị này nhanh ch.óng thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

 

Nhất thời tiếng bàn tán ầm ĩ khắp sảnh. Những người không biết Sơ Khỉ, đều đang tìm cửa sổ lưu ly của Sơ Khỉ.

 

Khi nhìn thấy cảnh tượng trong cửa sổ, càng là một trận xôn xao!

 

Ánh sáng tím u ám lấp đầy toàn bộ khung cửa sổ, chưa ai từng thấy số lượng Nguyên Tinh khổng lồ như vậy.

 

Còn Sơ Khỉ, to gan lớn mật, lại dám ngay dưới mí mắt hai vị ma quân, khoét một cái lỗ lớn trên núi Nguyên Tinh trên đài cúng tế.

 

Thái Phong trưởng lão nín thở, mắt trái nhìn thứ hạng trên bảng lớn, mắt phải nhìn cửa sổ của Sơ Khỉ, mắt sắp lác luôn rồi.

 

Bốn mươi lăm, bốn mươi tư, bốn mươi ba...

 

Lấy mau! Mau lấy đi!

 

Trán Sơ Khỉ rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, tốc độ vung tay ngày càng nhanh.

 

Công việc này thật không dễ làm, vừa phải duy trì lớp Nguyên Tinh bên ngoài không sụp đổ, để phòng ngừa thu hút sự chú ý của ma quân, lại vừa phải cố gắng lấy nhiều thêm một chút.

 

Nàng không kịp xem người đứng đầu bảng lớn có bao nhiêu Nguyên Tinh, chỉ một lòng một dạ càn quét.

 

Cuối cùng, khi thời gian chỉ còn hai khắc, ma quân đổi gác dắt theo một con ma khuyển đến.

 

Sơ Khỉ nhìn thấy ma khuyển, chuông cảnh báo trong lòng reo vang!

 

Nàng tăng tốc độ, tay phải vừa vung, tay trái vừa vơ.

 

Sau khi ma khuyển bước vào khoang thuyền, đột nhiên vùng vẫy bất an, sủa ầm ĩ bạo tợn: "Gâu gâu gâu gâu —— gâu!"

 

Ma quân nhíu mày, siết c.h.ặ.t dây dắt, đi theo ma khuyển vòng ra phía sau đài cúng tế, ngạc nhiên phát hiện toàn bộ núi Nguyên Tinh đã rỗng ruột rồi!

 

"Ong —— ong ——"

 

Tiếng sáo báo động ch.ói tai lại một lần nữa vang vọng xưởng đóng tàu!

 

Ma quân buông dây dắt, ma khuyển hung hãn lao về hướng Sơ Khỉ, đòn tấn công sắc bén của ma quân theo đó đ.á.n.h tới trước mắt.

 

Sơ Khỉ ngả người ra sau né tránh, sự việc đã đến nước này nàng không giả vờ nữa, mặc kệ nó có sập hay không, nhắm thẳng vào núi Nguyên Tinh mà phá hoại điên cuồng.

 

Ầm ầm ầm, rào rào rào, là tiếng núi Nguyên Tinh sụp đổ.

 

Ma quân vừa thi pháp tấn công Sơ Khỉ, vừa hét lớn: "Có kẻ gian xâm nhập!"

 

Hai ma quân dẫn theo một đám ma tu ùa vào khoang thuyền, không biết ai đã rắc một loại hương phấn màu xanh lục phát sáng trong không trung, bao bọc lấy đường nét của Sơ Khỉ, hiện ra trước mặt mọi người.

 

Cho dù đến lúc này, Sơ Khỉ vẫn không bỏ chạy. Có một số việc định sẵn đi kèm với rủi ro cực lớn, nhưng từ "nghệ cao nhân đảm đại" (tài cao gan lớn) được phát minh ra chính là để hình dung nàng.

 

Nàng vẫn đang cướp Nguyên Tinh!

 

Thứ hạng của nàng không ngừng tăng lên, hai mươi mốt, hai mươi, mười chín...

 

Đám ma tu bị hành vi coi trời bằng vung của nàng chọc tức đến mức giậm chân kêu gào.

 

Khoảnh khắc tiếp theo, những đòn tấn công mãnh liệt rợp trời rợp đất chỉ nhắm vào một mình nàng ập tới!

 

Sơ Khỉ trong khe hở liên tục né tránh qua lại, đôi tay kia như trúng tà, nhất quyết không rời khỏi núi Nguyên Tinh, phát huy tinh thần không bao giờ bỏ cuộc của kiếm tu đến mức tận cùng!

 

Nàng nán lại thêm một khắc, lại tiến gần đến khôi thủ thêm một bước!

 

Phía sau có một con ma khuyển sủa gâu gâu đuổi theo c.ắ.n nàng, một hàm răng nhọn mấy lần suýt c.ắ.n vào m.ô.n.g nàng. Sơ Khỉ sợ hãi chạy vòng quanh núi Nguyên Tinh đ.á.n.h vòng tròn điên cuồng, bất đắc dĩ đôi tay này của mình thật sự không dừng lại được.

 

Sau mười nhịp thở vừa đ.á.n.h vừa c.h.ử.i, ba quân một ch.ó cuối cùng cũng nhận ra, bọn họ căn bản không đ.á.n.h trúng nàng.

 

"Kết trận!"

 

Hơi thở âm lãnh từ sống lưng xông lên, Sơ Khỉ đột ngột rụt tay lại, rút trường kiếm ra, phá khoang thuyền lao ra ngoài!

 

Một khi kết trận, phải hoàn thành toàn bộ trận pháp, không thể dừng giữa chừng.

 

Cho nên cách tốt nhất để đối phó với trận tu là, nhân lúc bọn họ kết trận, lập tức bỏ chạy.

 

Ma tu cũng áp dụng được.

 

Sơ Khỉ xông lên giữa không trung, phía sau dâng lên huyết nguyệt đỏ ngòm, trước mặt là Tẫn U Đô rộng lớn vô bờ bến.

 

Không bao lâu sau, ba quân một ch.ó, dẫn theo một đám ma tu đen kịt tức tối đuổi theo.

 

Bọn họ theo Sơ Khỉ chạy một vòng lớn, lại quay về xưởng đóng tàu.

 

"??"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nữ tu này lại còn dám quay lại!

 

Lại còn dám tiếp tục vớt Nguyên Tinh trước mặt bọn họ!

 

Ma quân cầm đầu giận dữ quát: "Ta chưa từng thấy kẻ nào mặt dày vô sỉ như vậy!"

 

Sơ Khỉ vừa vớt vừa quay đầu nói: "Vậy hôm nay ngươi được mở mang tầm mắt rồi đấy."

 

Ma quân: "Kết trận!"

 

Sơ Khỉ hít hà một tiếng, lần thứ hai phá khoang thuyền lao ra ngoài!

 

Trên vách khoang màu đen tuyền, có hai cái lỗ lớn hình người giống hệt nhau.

 

Lần này, đám ma tu cuối cùng cũng học khôn rồi, trước khi đi dùng sát trận bao phủ toàn bộ xưởng đóng tàu.

 

Sơ Khỉ quay đầu nhìn một cái, chỉ cảm thấy quá đáng tiếc.

 

Nàng dốc toàn tốc độ lao về phía trung tâm thành Tẫn U, nơi đông người nhất.

 

Đằng xa truyền đến bản Nhị Tuyền Ánh Nguyệt quen thuộc, Ngu Thu Trì vẫn đang gảy đàn mù ở góc phố.

 

Nàng đáp xuống đất, tiện tay móc hai viên Nguyên Tinh ném vào bát nàng ta: "Chạy mau! Ma quân đến rồi!"

 

Ngu Thu Trì đột ngột mở bừng mắt, ôm bát co cẳng bỏ chạy: "Ngươi cũng bảo trọng a!"

 

Không bao lâu, đám ma tu ùa vào các đường lớn ngõ hẻm của Tẫn U Đô.

 

Bọn họ hét lớn: "Bắt lấy nữ tu dính Thanh Đại Hiển Ảnh kia!"

 

Sơ Khỉ quay đầu lại, phát hiện trên áo choàng của mình toàn là bột phấn màu xanh lục phát sáng, bay trong đêm tối u ám này, giống như ngôi sao sáng nhất trên bầu trời.

 

Nhưng lại tỏa ra ánh sáng xanh.

 

Ma tu xung quanh đồng loạt quay đầu nhìn về phía nàng, ùa lên!

 

Không phải, đuổi sao cũng phải giữ một khoảng cách thích hợp chứ!

 

Sơ Khỉ vội vàng cất áo choàng vào trong n.g.ự.c, tiện tay chọc c.h.ế.t mấy tên ma tu đang lao tới trước mặt, quay người chui vào trong con hẻm nhỏ hẹp vắng vẻ.

 

Những kẻ đuổi theo phía sau lại hét: "Bắt lấy nữ kiếm tu mặc đạo bào màu tím nhạt kia!"

 

Sơ Khỉ cúi đầu nhìn, đạo bào của Quy Nguyên Tông chính là màu tím nhạt.

 

Nàng vội vàng cởi đạo bào ra, tiện tay khoác lên người một tên ma tu đi ngang qua: "Không lấy tiền!"

 

Sau đó tung một cước đá bay hắn.

 

Nàng tiện tay lấy chiếc áo khoác rách nát trên sào phơi đồ, giật chiếc vỏ ốc của ma tu bên trái đội lên đầu, nhổ chiếc đuôi cuộn của ma tu bên phải quấn quanh eo, cuối cùng cõng một cái mai rùa khổng lồ.

 

Truy binh đã ở cách đó không xa!

 

Nàng quay đầu, xông vào đống ma tu đang truy sát mình, hét lớn: "Bắt lấy nữ kiếm tu mặc đạo bào màu tím nhạt kia!"

 

Một đám người rầm rộ chạy qua.......

 

Góc phố.

 

Ngu Thu Trì chạy được nửa đường, nhìn thấy phía trước có một người khác mặc đạo bào Quy Nguyên Tông, giống như nhìn thấy người nhà, chạy tới nhắc nhở: "Chạy mau, ma tu đến rồi!"

 

Người đó quay đầu lại, là một khuôn mặt bạch tuộc.

 

Ngu Thu Trì cứng đờ tại chỗ: "..."

 

Chuyện gì thế này chẳng lẽ có ma tu trà trộn vào Quy Nguyên Tông rồi!?

 

Mặt bạch tuộc: "Ma tu?"

 

Ngu Thu Trì quay người bỏ chạy, may mà ở góc phố nhìn thấy người quen thật.

 

"Sư thúc tổ!" Ngu Thu Trì hoảng hốt nói, "Xong rồi xong rồi!"

 

Liễu Tàng Chu đang luyện đan, đầu cũng không ngẩng lên nói: "Lại chuyện gì nữa."

 

Ngu Thu Trì: "Vừa có ba ma quân dẫn theo một đám người lớn đến, Sơ Khỉ dẫn bọn họ chạy rồi!"

 

Liễu Tàng Chu khựng lại.

 

Lò đan trước mặt "ầm ầm", trào ra từng luồng khói xám.

 

Nắp lò bay v.út lên trời lộn ba vòng rưỡi, rơi xuống.

 

"Hướng nào?"

 

"Đông nam, chúng ta chạy về hướng tây bắc!"

 

Ngu Thu Trì thở hổn hển ngẩng đầu lên, chỉ thấy bóng lưng Liễu Tàng Chu đi xa, kinh ngạc nói: "Ngươi chạy ngược rồi!"

 

Hướng đông nam, Sơ Khỉ trà trộn trong đống ma tu tiến về phía trước với tốc độ rùa bò.

 

Nàng định cứ trà trộn như vậy, cho đến khi tỷ thí kết thúc.

 

Đột nhiên, trong hẻm tối thò ra một cái càng lớn, tóm lấy mai rùa của nàng, kéo nàng vào trong góc.

 

"?"

 

Sơ Khỉ quay đầu lại, liền nhìn thấy Liễu Tàng Chu đang nhíu mày, đuôi mắt xếch lên ẩn chứa sự tức giận.

 

Nàng còn chưa kịp chào hỏi, hắn đã mắng xối xả một trận: "Sao nàng lại không phòng bị như vậy? Ta tùy tiện kéo một cái nàng đã qua đây, lỡ như người kéo nàng là ma tu thì sao?"

 

Hắn lòng nóng như lửa đốt, đứng ngồi không yên

 

Còn Sơ Khỉ thì chớp chớp mắt, tĩnh lặng đứng tại chỗ.

 

"Lỡ như ngươi kéo phải ma tu thì sao?" Nàng hỏi.

 

Liễu Tàng Chu ôm trán, suýt nữa tức cười: "Nếu không phải ta nhận ra là nàng, ta há lại dễ dàng ra tay?"

 

Sơ Khỉ phì cười: "A Chu, ngươi ngốc quá a."

 

"..."

 

Nàng nghiêng người về phía hắn, từ trong chiếc mai rùa nặng nề thò ra một cái đầu linh hoạt.

 

Sơ Khỉ cứ thế ngửa đầu, trong đôi mắt phản chiếu hình bóng hắn, khóe môi cong lên để lộ chiếc răng khểnh ngây thơ lại sắc bén.

 

"Nếu không phải nhận ra là ngươi, ta há có thể bị ngươi dễ dàng đắc thủ sao?"

 

Liễu Tàng Chu toàn thân nháy mắt căng cứng.

 

Bất luận là sự tới gần của nàng, hay là lời nói, đều vượt qua ranh giới mà hắn vạch ra một cách nghiêm trọng.

 

Nhưng hắn lập tức hiểu ra, cảm giác lơ lửng này chỉ có một mình hắn.

 

Sơ Khỉ từng nói, nàng không có cảm giác.

 

Trong hẻm tối tăm, u quang ảm đạm của huyết nguyệt không chiếu thấu được.

 

Liễu Tàng Chu chằm chằm nhìn nàng, đáy mắt chớp động, thần sắc tối tăm.

 

Nhìn đến mức Sơ Khỉ ngứa ngáy trong lòng, c.ắ.n c.ắ.n khóe miệng: "Tìm ta có chuyện gì?"

 

"Không có gì." Liễu Tàng Chu dời mắt đi, "Cẩn thận Ngô Quân Dã, nàng ta đang theo dõi nàng."

 

Nói xong hắn buông tay, đi thẳng.

 

Sơ Khỉ: "?"

 

Chỉ vậy thôi?

 

Vừa rồi nhìn bộ dạng muốn nói lại thôi của hắn, còn tưởng hắn muốn tiếp tục nói chuyện ngày mưa lần trước.

 

Nhưng vấn đề không lớn, sau này nói chuyện cũng được.

 

Sơ Khỉ cúi đầu đưa thần thức vào ngọc tông.

 

Vốn tưởng phải nhìn xuống dưới vài dòng, mới có thể nhìn thấy tên mình. Kết quả đập vào mắt rõ ràng viết:

 

Vị trí thứ nhất 【Quy Nguyên Tông kiếm tu Sơ Khỉ】 Số Nguyên Tinh hai mươi tám vạn ba ngàn...

 

Cao hơn Vạn Mộc Xuân đứng thứ hai tám vạn!

 

Nàng cũng khá có thiên phú làm cường đạo đấy chứ.

 

Khoảng cách đến lúc tỷ thí kết thúc, còn hơn một khắc đồng hồ.

 

Nàng rẽ ra phố chính, lúc này các đường lớn ngõ hẻm của Tẫn U Đô đã dán đầy lệnh truy nã của nàng. Sơ Khỉ đội mai rùa, mắt cũng không thèm chớp một cái, nghênh ngang đi qua trước những tờ giấy in hình bóng mình.

 

Ma khuyển dựa vào linh khứu để theo dõi, nàng dùng mai rùa là có thể tránh được.

 

Ngô Quân Dã theo dõi nàng bằng cách nào?

 

Một lát sau, Sơ Khỉ liền biết.

 

Một đường sáng màu đỏ rực rỡ, kết nối lệnh truy nã ở góc phố và trái tim nàng.

 

Sơ Khỉ cúi đầu, nhìn sợi chỉ đỏ.

 

Tim nàng mỗi lần đập, đường sáng lại nhảy lên một đỉnh sóng.

 

Đây là linh khí, không phải ma khí.

 

Trong nháy mắt, hàng ngàn hàng vạn đường sáng, từ đầu đường cuối hẻm, từ bốn phương tám hướng bay tới, nối vào trái tim nàng.

 

Những sợi chỉ đỏ hội tụ lại giống như sóng biển, lấy nàng làm trung tâm, dấy lên những gợn sóng tầng tầng lớp lớp.

 

Khoảng cách đến lúc tỷ thí kết thúc còn một khắc đồng hồ.

 

Toàn thành trên dưới, tất cả thí luyện giả đều đã biết được vị trí của Sơ Khỉ.