Đế Vương Phản Diện Sinh Tồn Công Lược

Chương 116-9: A Ly làm nũng



Editor: camanlwoibieng

---------------%-----------------

Cảm nhận được bàn tay đang nắm lấy mình, trái tim Độc Cô Ly đập thình thịch. Y kìm nén sự phấn khích và vui sướng đang dâng trào, càng ôm chặt Lý Thanh Vân vào lòng. Trong vòng tay, y coi Lý Thanh Vân là báu vật duy nhất của mình, là vẻ đẹp mà y nguyện dùng mọi cách để có được.

"A Vân."

Y vội vã cất lời, giọng nói có chút run rẩy.

Một giọt nước mắt rơi xuống trên khuôn mặt trắng như ngọc của y, đôi đồng tử đen nhánh phủ đầy ánh nước. Y ôm chặt eo Lý Thanh Vân, nhìn hắn chằm chằm.

Mỹ nhân rơi lệ, ta thấy mà say đắm.

Lý Thanh Vân xoay người đối mặt với Độc Cô Ly, dùng mắt phượng nhìn đôi mắt đẫm lệ của Độc Cô Ly hồi lâu, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hôn đi những giọt nước nơi khóe mắt Độc Cô Ly.

Hàng mi ướt át khẽ rung động.

Môi Lý Thanh Vân vừa rời khỏi khóe mắt Độc Cô Ly, ngay giây tiếp theo, mỹ nhân vừa rơi lệ đã nâng mặt hắn lên, áp môi xuống, chặn môi hắn. Dùng đầu lưỡi cạy mở miệng hắn, nhẹ nhàng quét qua từng điểm ngọt ngào trong khoang miệng hắn. Cảm giác tê dại lan tỏa khắp toàn thân, như có dòng điện len lỏi vào từng tấc da thịt.

Cảm giác này khiến Độc Cô Ly khao khát khắc sâu Lý Thanh Vân vào tận xương tủy, vào tim, vào linh hồn. Vĩnh viễn không bao giờ quên hắn. Muốn nếm trải vị ngọt từ đôi môi hắn mọi lúc. Cảm giác ấy giống như một người sắp chết khát đi giữa sa mạc, đột nhiên nếm được dòng nước suối ngọt lành, lập tức thanh lọc toàn bộ cơ thể.

Y muốn ôm hắn, hôn hắn mãi mãi, không bao giờ rời xa hắn nữa. Ý nghĩ này càng mạnh mẽ thì nụ hôn của y càng mãnh liệt.

Gò má của Lý Thanh Vân càng ngày càng đỏ, hắn siết chặt cổ áo của Độc Cô Ly, ngửa đầu ra sau để y chiếm hết mọi hương vị trong miệng mình. Hắn nhắm chặt mắt lại, tim đập loạn xạ.

Từ trước đến nay, chỉ có Độc Cô Ly khiến hắn rung động.

Dù ở phương diện nào, y cũng đều rất phù hợp với hắn.

Ngày xưa, hắn muốn đem tất cả những thứ tốt đẹp trên đời này đều tặng cho mỹ nhân, bất kể mỹ nhân có phạm phải sai lầm gì, hắn cũng chẳng nỡ trách phạt. Nếu không phải vì những chuyện sau này khiến Lý Thanh Vân hoàn toàn thất vọng, họ đã không đi đến bước đường này.

Vậy mà chính Độc Cô Ly lại một lần nữa bước đến, nói với hắn rằng y yêu hắn nhiều thế nào, rằng y không thể sống thiếu hắn. Thậm chí y còn khóc lóc đầy đáng thương, cố gắng giữ hắn lại một cách tội nghiệp.

Ta thật sự... còn có thể hoàn toàn tin tưởng hắn không? Lý Thanh Vân thở gấp, ánh mắt có chút mông lung, trong lòng không ngừng tự hỏi.

"A Vân, ta yêu ngươi, ta yêu ngươi..." Độc Cô Ly vùi đầu vào mặt hắn, nhẹ nhàng cọ cọ, trong đôi mắt ướt át xinh đẹp ánh lên nụ cười vui vẻ, khóe môi hơi cong lên.

"Ừm."

Âm thanh rất nhẹ, nhưng Độc Cô Ly vẫn nghe thấy.

Y kinh ngạc nhìn Lý Thanh Vân, nắm chặt tay hắn, nói năng lộn xộn: "A Vân, ngươi... ngươi đáp lại ta."

Lý Thanh Vân nâng mắt phượng lên, nhìn y, nhưng chỉ im lặng mím môi.

Độc Cô Ly thấy sự do dự trong mắt hắn, liền đưa tay chạm nhẹ vào má hắn, khẽ cười nói: "Ngươi không muốn nói cho ta biết sao? Không sao cả, ta có thể đợi, ta còn nhiều thời gian, ta có thể đợi đến ngày A Vân lại yêu ta. Ta cũng muốn ở bên A Vân cả đời, ngoài nơi này, ta chẳng muốn đi đâu cả."

"Ngươi thật sự không muốn đi đâu ngoài nơi này sao?" Lý Thanh Vân hỏi.

"Nếu A Vân muốn đích thân xuất chinh, ta sẽ theo A Vân ra trận. Nếu A Vân muốn hồi cung, ta cũng muốn trở về cùng ngươi..." Dứt lời, y cẩn thận nhìn hắn, trong đôi mắt xinh đẹp hiện lên một tia hy vọng, "Ta... có thể quay về Dao Hoa Cung không?"

Lý Thanh Vân nhìn hắn, cảm thấy có chút buồn cười, nhưng không đáp.

"Có được không? Vân Vân?" Độc Cô Ly nâng mặt hắn lên, không nhịn được lại cọ cọ vào má hắn, giọng điệu mang theo chút làm nũng. Mỹ nhân xưa nay vốn lạnh lùng kiêu ngạo, sao có thể bám người làm nũng như thế này?

Lý Thanh Vân cảm thấy bất lực, quay đầu đi: "Đừng cọ nữa, ta ngứa."

Có lẽ vì được đáp lại quá nhiều lần, Độc Cô Ly cũng trở nên to gan hơn. Cả người y gần như dán lên người Lý Thanh Vân, vòng tay ôm chặt lấy đầu Lý Thanh Vân, nhẹ nhàng xoa tóc hắn, còn dùng chóp mũi của mình cọ cọ vào chóp mũi Lý Thanh Vân.

Làn da y trắng như ngọc, đôi mắt đẹp đến mức không giống phàm nhân, cứ thế chăm chú nhìn Lý Thanh Vân, y nhẹ nhàng áp trán mình lên trán hắn, chưa từ bỏ ý định mà thấp giọng hỏi: "Được không? A Vân, khanh khanh*, bệ hạ, phu quân, hảo ca ca~"

*mang ý nghĩa thân mật, trìu mến, giống như cách gọi "nàng ơi", "ái khanh", hoặc "bảo bối"

Lý Thanh Vân vội vàng lấy tay che miệng, mặt nóng bừng, hắn lắp bắp "Ngươi" mấy lần nhưng chẳng nói nên lời.

Trời mới biết trước đây hắn hy vọng được nghe những lời này từ miệng Độc Cô Lệ đến mức nào. Vậy mà bây giờ, y lại đột nhiên nói hết tất cả, hơn nữa còn bằng giọng điệu dính người như vậy. Mặt Lý Thanh Vân đã đỏ bừng vì xấu hổ.

Độc Cô Ly biết Lý Thanh Vân thích nghe gì nên liền chọn nói toàn những lời hắn muốn nghe. Hơn nữa, y thật sự muốn ôm Vân Vân thơm thơm mềm mềm của y như thế này, muốn gần gũi với hắn, nói những lời dịu dàng với hắn.

"Mọi chuyện phải đợi đến khi chúng ta tiếp quản Tấn Quốc đã. Sau khi hồi cung ta sẽ xem xét biểu hiện của ngươi thế nào, lúc đó mới quyết định xem ngươi có thể trở về Dao Hoa Cung hay không." Lý Thanh Vân bị y quấn đến không chịu nổi, cuối cùng nghiêm mặt nói.

"Được." Độc Cô Ly cười khẽ, hôn một cái vào mặt Lý Thanh Vân. Nhẹ nhàng thổi một hơi vào tai Lý Thanh Vân: "Ta sẽ chăm chỉ học tập, để làm A Vân hài lòng với ta về mọi mặt."

Lý Thanh Vân cụp mắt xuống.

Sau màn trêu chọc đó, bầu không khí mơ hồ trong phòng lại nóng lên.

Ánh mắt của Độc Cô Ly dần trở nên nguy hiểm.

Lý Thanh Vân vòng tay qua cổ y, hai chân quấn quanh hông y, đuôi mắt đỏ hoe khiến người ta cảm thấy kích thích.

Hương hoa mai và dị hương trong phòng hòa quyện vào nhau, vu sơn vân vũ, cảnh đẹp hữu tình, giống như một bức tranh mùa xuân diễm lệ, đẹp đến không thể diễn tả thành lời.

Thánh tử của tộc Mỹ Nhân quả thực có thể khiến thân thể người ta ngày càng tốt hơn.

Độc Cô Lý cảm thấy điều này rõ ràng nhất khi chạm vào thanh kiếm.

Nội lực vốn đã cạn kiệt của y cũng đang khôi phục với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Chỉ sau hai đêm giao hợp với A Vân, năng lực đã khôi phục nhanh như thế. Nếu bị những người có động cơ không tốt phát hiện, A Vân sẽ gặp nguy hiểm.

Điều này càng khiến Độc Cô Ly tin rằng việc dùng Huyết Cổ là lựa chọn đúng đắn.

Một khi danh phận Thánh tử bị vạch trần, chờ đợi A Vân chắc chắn là tình thế bị vạn người trong thiên hạ tranh đoạt.

Huống hồ...

"Moi trái tim của Thánh tử Mỹ Nhân tộc, ăn hết nó là có thể được trường sinh bất tử."

Câu nói này hiện lên trong đầu Độc Cô Ly, y hơi nhíu mày, không nhớ đã từng nghe nó ở đâu. Nhưng y không có ấn tượng gì, lại cảm thấy nhất định là đã từng trải qua cảnh tượng này ở đâu đó.

Nếu tin đồn như vậy thực sự bị lan truyền, vận y phải bảo vệ A Vân cẩn thận hơn nữa, tuyệt đối không tha bất kỳ kẻ nào có ý định xấu với A Vân.

"Độc Cô công tử xin dừng bước. Bệ hạ đang bàn bạc chính sự với Tiêu Tướng quân." Lục Công công cười cười ngăn cản Độc Cô Lý.

Xuân Nguyên đi theo sau Độc Cô Ly, tay cầm hộp cơm, nhỏ giọng nói: "Nhưng dạo này bệ hạ ngày nào cũng đến phòng thiếu gia chúng ta, hẳn là sẽ không cấm không cho vào đâu?"

Lục Công công nhướng mày nhìn nha đầu ngây thơ kia, cười nói: "Tiểu cô nương, không phải ai cũng có thể tham dự vào chuyện cơ mật quân sự."

Hắn liếc nhìn Độc Cô Ly nói: "Tuy rằng hiện tại Độc Cô công tử tận tâm phục vụ bên cạnh bệ hạ, nhưng trước kia đã từng mang tội trạng, làm sao có thể để hắn ngồi nghe mà không đề phòng?"

Xuân Nguyên có chút không phục, muốn phản bác.

"Xuân Nguyên, ngươi đừng vô lễ với Lục Công công." Độc Cô Ly lạnh lùng mắng.

Xuân Nguyên cúi đầu đáp: "Vâng."

Độc Cô Ly liếc mắt nhìn vào phòng, y ghen tị với Tiêu Tử Nghĩa, bởi vì hắn có thể cùng A Vân bàn chiến sự, thảo luận chuyện quốc gia đại sự, kề vai chiến đấu bên cạnh A Vân.

Mà y chỉ có thể đứng ở đây.

A Vân không hoàn toàn tin tưởng y, luôn có chút đề phòng y về mọi mặt.

Nhận ra điều này, Độc Cô Ly mặc dù cảm thấy thất vọng, nhưng cũng hiểu được.

Chính y là người đã đích thân phá hủy lòng tin của A Vân dành cho mình.

Bây giờ y phải xây dựng lại nó.

Niềm tin không thể được xây dựng chỉ sau một đêm.

Y cần phải từ từ, không được nóng vội. Một khi lấy lại được lòng tin của A Vân, y có thể tùy ý xử lý Tiêu Tử Nghĩa.

Lý Thanh Vân là của y, chỉ thuộc về một mình y.

Tiêu Tử Nghĩa, Bạch Cảnh Sách, Tô Ngọc... không ai là đối thủ của y.

Độc Cô Ly nhìn Lục Công công, khẽ gật đầu nói: "Vậy ta ở đây chờ hắn."

Lục Công công mỉm cười gật đầu, hài lòng nhìn Độc Cô Ly từ trên xuống dưới một lượt. Mấy ngày nay, y vẫn luôn đặt sự an toàn và cảm xúc của bệ hạ lên hàng đầu. Vẫn luôn quan tâm, chăm sóc sinh hoạt hằng ngày lẫn chế độ ăn uống của bệ hạ mà không hề phàn nàn, thậm chí còn làm tốt hơn cả hắn.

Quả thực hiền lương thục đức, còn có mưu trí, là người thích hợp nhất cho vị trí Hoàng hậu. Y giỏi nắm bắt đại cục, bệ hạ cũng rất thích y.

Nếu Độc Cô Ly một lòng vì quân chủ của mình.

Vậy thì trong số các quan viên văn võ trong triều đình, các mỹ nhân trong thiên hạ, không ai có thể sánh bằng một nửa ưu điểm của y.

Lục Công công càng nhìn càng thấy hài lòng, gật đầu mỉm cười.

Khoảng nửa canh giờ sau.

Lý Thanh Vân, Tiêu Tử Nghĩa cùng một số tướng lĩnh đến Tấn Quốc lần lượt ra ngoài, nhìn thấy Độc Cô Ly đã đợi từ lâu, một số tướng lĩnh quen biết đều sửng sốt một lát.

Tiêu Tử Nghĩa sửng sờ, nắm chặt tay.

Độc Cô Ly bước lên bậc thang, tự nhiên nắm tay Lý Thanh Vân, trên khuôn mặt xinh đẹp nở nụ cười dịu dàng: "Thảo luận xong chưa? Ta đã chuẩn bị cơm trưa cho bệ hạ, chúng ta cùng nhau thưởng thức nhé."

Nói xong, y liếc mắt nhìn Tiêu Tử Nghĩa một cái.

Tiêu Tử Nghĩa khịt mũi cười lạnh.

Các tướng lĩnh khác phản ứng lại và cúi đầu nói: "Vâng... Độc Cô công tử."

Độc Cô Ly mỉm cười gật đầu, y từng khống chế triều đình Ung Quốc một thời gian, nắm rất rõ một số quan viên của Ung Quốc trong lòng bàn tay, từng làm rất nhiều chuyện khiến cho những đại thần kia sợ hãi. Y cảm thấy hơi lo lắng, sợ rằng A Vân sẽ lại cảm thấy chán ghét vì những chuyện đã xảy ra trong quá khứ.

Vì vậy, y liếc nhìn bọn họ một cái rồi giục Lý Thanh Vân quay về thử món ăn mới của mình.

Trên đường đi, Lý Thanh Vân tùy ý để y lôi kéo, khó hiểu hỏi: "Những chuyện ngươi làm ta đều biết cả, tại sao còn muốn giấu giếm như vậy?"

Độc Cô Ly dừng lại một lát, ánh mắt có chút ủy khuất: "Ta sợ A Vân sẽ lại vì chuyện này mà ghét ta."

"Tất cả đã là chuyện quá khứ." Lý Thanh Vân hơi nheo mắt lại, "Trừ phi ngươi còn giấu ta chuyện gì khác."

Độc Cô Ly kinh hãi đến mức nắm chặt cổ tay Lý Thanh Vân, giơ bốn ngón tay lên trời, thề rằng: "Ta, Độc Cô Ly, sẽ không bao giờ lừa gạt hay phản bội Lý Thanh Vân nữa. Nếu ta phá vỡ lời thề, ta sẽ không được chết yên."


Bạn đang đọc truyện trên Truyenhoan.com