Lý Thanh Vân được y giam chặt trong lòng. Mặc dù vóc dáng của hai người không chênh lệch quá nhiều, nhưng vì Độc Cô Ly cao hơn một chút, nên khi y ôm Lý Thanh Vân vào lòng lại giống như đang vây lấy một chú chim nhỏ yếu ớt nép vào mình vậy.
Hành động này quá mức ám muội.
Lý Thanh Vân chịu không nổi cách ôm này của Độc Cô Ly, cứ như hắn là kẻ yếu thế trong mối quan hệ này vậy.
"Buông ra." Lý Thanh Vân vùng vẫy cổ tay, những vết đỏ nhàn nhạt dần xuất hiện. Làn da của hắn ngày càng mỏng manh, chỉ cần chịu một lực nhẹ đã ửng đỏ. Những dấu vết mà Độc Cô Ly để lại trên người hắn mấy ngày qua vẫn chưa phai.
"Không, A Vân, ta muốn ôm ngươi, không muốn buông." Độc Cô Ly giữ chặt eo hắn, không biết lấy đâu ra sức mà trực tiếp nhấc bổng hắn lên, đặt ngồi trên bàn đá.
Bộ hồng y của Lý Thanh Vân có chút lộn xộn, hắn siết chặt vạt áo của Độc Cô Ly, Đôi mắt phượng ánh lên tia sóng sánh như nước, hơi thở gấp gáp, gằn từng chữ nói: "Đủ rồi, Độc Cô Ly, đừng làm loạn nữa."
Mắt cá chân của hắn bị Độc Cô Ly nắm chặt, không thể nào thoát ra được. Hắn cau mày nhìn ra xung quanh. Những ám vệ xung quanh ngầm hiểu ý hắn, chắc chắn sẽ không để bất kỳ ai đến gần khu vực này trong vòng vài dặm.
"Vân Vân, đừng phân tâm. Ta muốn hôn ngươi, muốn cắn đôi môi này." Độc Cô Ly dùng một tay giữ chặt gáy của Lý Thanh Vân, vẫn còn lễ phép hỏi một câu: "Có được không?"
Lý Thanh Vân tức đến nỗi lồng ngực phập phồng, đôi mắt phượng vương vấn sắc xuân mềm mại. Đôi môi đỏ mọng như được nhuộm bởi màu sắc mê hoặc, khiến người ta chỉ muốn nếm thử vị ngọt trên đó.
Lông mày đen nhánh, đôi mắt phượng sáng bừng sắc xuân, sống mũi cao thẳng, đôi môi đỏ rực như những bông hoa đang nở. Khi bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, linh hồn như bị câu dẫn, xương cốt mềm nhũn, không nhịn được mà nãy sinh ham muốn chà đạp hắn, chiếm đoạt hắn, vấy bẩn hắn.
Độc Cô Lý không phải thánh nhân. Từ khi nếm trải hương vị ngọt ngào bí ẩn trên cơ thể Lý Thanh Vân, y đã nghiện đến tận xương tủy, chỉ hận không thể quấn lấy hắn cả ngày lẫn đêm. Phong thái mê hồn, trời sinh cốt cách khuynh thành, dung tư kiều diễm không ai sánh bằng. Một khi đã sa vào, vĩnh viễn không thể thoát thân.
Y đã phải nhịn quá lâu, đến gần đây y mới được phép ngủ chung giường với A Vân. Y cũng cố gắng nhẹ nhàng nhất có thể để không làm A Vân sợ.
Nhưng hôm nay... Khi y nhìn thấy Lý Thanh Vân cùng một nữ nhân khác "tiếp xúc thân mật", dù biết đó không phải là thật, dù chỉ là hiểu lầm, nhưng y vẫn cảm thấy mình sắp phát điên.
"Độc Cô Ly, ngươi đã kích hoạt tình nhân cổ?" Lý Thanh Vân cảm thấy cổ trùng trong cơ thể mình đang thức tỉnh, xâm chiếm thần trí hắn. Đầu óc mơ hồ như đang lơ lửng giữa tầng mây. Đôi mắt phượng ánh lên vẻ hoang mang, trước mặt hắn là đôi mắt của Độc Cô Ly, lạnh lẽo như trăng lại vô cùng nguy hiểm. Lý Thanh Vân nắm chặt cổ áo của y.
Đôi mắt phượng của hắn đỏ bừng, lấp lánh ánh nước, quanh thân tỏa ra hương thơm ngọt ngào kỳ lạ khiến người ta phát cuồng.
"Phải." Ánh mắt Độc Cô Ly tràn đầy đau đớn: "Ta không khống chế được mình, ta nhìn thấy ngươi thân mật với nữ nhân khác, ta..."
"Chỉ vì thấy cô gần gũi với Mộng Thư, ngươi đã không khống chế được mình sao?! Độc Cô Ly, ngươi quá nhỏ nhen rồi đấy. Nhờ ơn ngươi mà cô không có cách nào thân cận với người khác! Ngươi biết rõ điều đó, vậy mà vẫn muốn... hành hạ cô!" Tay của Lý Thanh Vân run rẩy, mắt phượng đỏ hoe, gằn từng chữ một.
Đồng tử bên trái của Độc Cô Ly đẫm nước mắt. Y vươn tay, dùng đầu ngón tay lau đi lớp mồ hôi mỏng trên trán Lý Thanh Vân, rồi cúi xuống ngậm lấy đôi môi đỏ mọng của hắn. Hương vị tựa như trái cây chín mọng, ngọt ngào và quyến rũ.
"A Vân, phụ hoàng và mẫu hậu ta vốn dĩ được xem là một cặp trời sinh. Mẫu hậu ta rất yêu phụ hoàng. Nhưng ai mà ngờ được? Một tình yêu sâu đậm như vậy, một đôi phu thê ân ái mặn nồng như vậy... Cuối cùng lại chỉ là một trò cười hoang đường"
Độc Cô Ly ôm chặt Lý Thanh Vân vào lòng, mái tóc đen của hai người quần lấy nhau, đan xen rối rắm đến mức không thể tách rời.
"Ta đã tận mắt chứng kiến tất cả, cũng nhìn thấy cảnh tượng bi thảm khi mẫu thân ta đập đầu vào cột, máu chảy không ngừng. Sư phụ nói ta sinh ra đã không có trái tim, sớm muộn gì cũng sẽ mất đi người mình yêu. Ta từng nói rằng ta không bận tâm đến những điều đó, ta cũng chẳng cảm thấy đau lòng vì cái chết của mẫu thân và huynh trưởng, càng không thể yêu ai thật lòng."
"Nhưng tại sao, mỗi khi nhớ đến, tim ta lại đau đến vậy? Hoàng huynh đã chết của ta, huynh ấy bị bệnh nặng lại không được chữa trị kịp thời. Huynh ấy đã chết vào mùa đông năm đó và ta đã tự tay chôn cất A Từ. A Vân, còn ngươi nữa... Vì ta, ngươi đã suýt chết trong ngục, suýt bị làm nhục. Tất cả đều tại ta."
Nói xong, Độc Cô Lý vùi đầu vào cổ Lý Thanh Vân, giọng nói khàn đặc, nghẹn ngào không thành tiếng, nước mắt y chảy dài theo cần cổ Lý Thanh Vân.
"A Vân, có lẽ ta sinh ra chính là tai họa, chuyên khắc người thân mình. Ta là kẻ xui xẻo, trong tên ta có chữ 'Ly', cho nên những người bên cạnh ta đều bị ta khắc chết, đều rời xa ta, không có ngoại lệ. Là ta đã mang đến tai ương, ta là người đáng chết nhất."
Y nhớ lại quá khứ, nhớ ánh mắt kỳ lạ của đám quan đại thần Tuyết Quốc dành cho mình, nhớ đến cái chết của mẫu thân và huynh trưởng, nhớ lại ngày Tuyết Quốc bị tiêu diệt, mọi người trong cung điện đều nhìn y như thể y là một tai tinh từ trên trời rơi xuống.
Lý Thanh Vân vô thức vòng tay ôm lấy cổ Độc Cô Ly, hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt mơ màng nhìn vào cây hoa lê trước mặt. Trận tuyết lớn vài ngày trước đã đè gãy vài cành hoa lê, bầu trời phủ đầy sắc trắng, gió lạnh thổi vào mặt, hai chân hắn quấn chặt quanh eo Độc Cô.
Hắn thì thầm, "A Ly, mạng sống của ngươi thuộc về ta."
Độc Cô Ly hơi sững người, sau đó ngước mắt nhìn gương mặt ửng hồng của Lý Thanh Vân.
Y thấy đôi mắt phượng của Lý Thanh Vân tràn ngập ánh nước, nhưng vẫn dùng chút sức lực còn sót lại nắm chặt vai y, dùng giọng điệu dụ hoặc nhưng lạnh lùng bá đạo nói: "Sống chết của ngươi chỉ có ta mới có quyền quyết định. Ta muốn ngươi sống, ngươi không được phép chết. Ngươi thuộc về ta, hiểu chưa?"
Độc Cô Ly liền trao cho Lý Thanh Vân một nụ hôn thật sâu.
"A Vân, ngươi nói sai rồi. Ngươi mới là người thuộc về ta."
Độc Cô Lý bế ngang Lý Thanh Vân lên.
Chiếc lục lạc vàng ở mắt cá chân hắn hơi lộ ra, ngân vang từng tiếng leng keng.
Mấy tên ám vệ xung quanh cẩn thận quan sát bốn phía, đồng thời lặng lẽ đi theo sát phía sau. Họ chỉ thấy Độc Cô Ly bế Lý Thanh Vân đi thẳng vào tẩm cung.
Cổ tay mảnh khảnh trắng muốt của hắn vòng qua cổ Độc Cô Ly, hắn bị mỹ nhân ôm chặt trong lòng. Khóe mắt hắn vương chút sắc đỏ kiều diễm, tựa như đóa hoa đang nở rộ, tỏa ra mùi hương mê hoặc tâm can.
Hắn ngửa đầu, mái tóc đen rối tung theo gió bay tán loạn, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào góc cằm của Độc Cô Ly.
Lý Thanh Vân thực ra không thích bị nam nhân bế ngang như vậy. Đường đường là đế vương, thân phận tôn quý, ai ai cũng nên kính sợ hắn, hắn mới là người nắm giữ quyền uy tuyệt đối.
Kỳ thực, trước kia hắn đã từng muốn ôm Độc Cô Ly như vậy, nuông chiều y, dỗ dành y, lột sạch y, đem mỹ nhân tuyệt sắc này ăn đến sạch sẽ, sau đó cưới về làm phu quân theo ý muốn của mình.
Mang theo suy nghĩ ấy, hoặc có lẽ là vì một số lý do khác, hắn đã luôn dung túng cho mọi việc mà Độc Cô Ly làm.
Nhưng bây giờ……
Chỉ cần Độc Cô Ly không phản bội hắn nữa là được.
Nếu Độc Cô Ly dám phản bội hắn lần nữa...
Lý Thanh Vân dùng đầu ngón tay vuốt nhẹ cổ Độc Cô Ly. Nếu Độc Cô Ly dám phản bội hắn lần nữa, hắn nhất định sẽ không dễ dàng tha thứ cho y. Dù cho có phải đồng quy vu tận, hay phải đánh gãy chân mỹ nhân, nhốt y lại như trong thoại bản hắn từng đọc. Tóm lại, nếu Độc Cô Ly thật sự phản bội hắn, hắn sẽ bắt y phải trả giá bằng máu.
---
Độc Cô Ly nhẹ nhàng đặt Lý Thanh Vân lên giường.
Lý Thanh Vân vòng tay qua cổ y, ngẩng đầu liếm nhẹ lên môi Độc Cô Ly, đôi mắt phượng vô cùng câu hồn đoạt phách: "Ta có đẹp không?"
"Đẹp." Độc Cô Ly nhìn hắn bằng ánh mắt đầy si mê.
"Ngươi thích ta không?" Ánh mắt của Lý Thanh Vân mang theo chút ý cười mơ màng.
"Ta thích ngươi. Ta thích A Vân nhất." Độc Cô Ly không nhịn được mà hôn lên trán hắn
"Vậy ngươi có muốn ta không?" Lý Thanh Vân ngẩng đầu nhìn y, đưa tay chạm vào mái tóc đen nhánh của y, khẽ cười nói: "Nghe nói khi người ta vui vẻ, sẽ quên hết mọi phiền muộn và ưu sầu. Hơn nữa, thân thể của Mỹ Nhân tộc này còn có vô số lợi ích."
"A Vân nguyện ý sao?" Độc Cô Ly nhìn hắn chằm chằm, ánh mắt nguy hiểm như một con thú săn đã tóm được con mồi của mình.
"Đời người ngắn ngủi, tất nhiên nên tận hưởng khoái lạc, tại sao ta lại không nguyện ý?"
Lý Thanh Vân nhẹ giọng nói: "Hơn nữa, ngươi đã kích hoạt Huyết Cổ rồi, ta còn có thể từ chối được sao?"
…
…
Đêm hôm đó.
Dưới sự giám sát của Lục Công công, Kỷ Ninh Lãng đã gặp lại các huynh đệ của quân khởi nghĩa Thanh Long. Ngay khi cửa lao được mở, nhìn thấy các huynh đệ của mình, mắt Kỷ Ninh Lãng đã đỏ lên. Hắn ta quỳ xuống trước mặt họ, cúi đầu nói: "Ta có lỗi với các huynh đệ... Ta... Ta đã đầu hàng rồi."
Những huynh đệ trong quân khởi nghĩa Thanh Long im lặng nhìn hắn, mắt ai cũng đỏ hoe.
Vương Tử Khang nắm chặt nắm đấm, cuối cùng chạy đến bên người Kỷ Ninh Lãng, lắc mạnh vai hắn, giận dữ quát: "Thủ lĩnh! Ngươi là thủ lĩnh của chúng ta, ngươi nói gì chúng ta cũng đều nghe theo, huynh đệ bọn ta không sợ chết! Không ai trong chúng ta sợ chết cả! Sao ngươi lại có thể đầu hàng tên hôn quân Lý Thanh Vân kia? Sao ngươi có thể làm như vậy?!"
Đôi mắt của Kỷ Ninh Lãng đỏ ngầu, nước mắt lăn dài, đáp: "Nếu không thì còn cách nào khác đây? Lý Thanh Vân đã phát hiện ra chúng ta, còn bảo thái giám Lục Hoa dẫn quân bao vây! Chúng ta chỉ có một lựa chọn, đầu hàng hoặc là chết! Nhưng ngươi nghĩ Lý Thanh Vân sẽ để chúng ta chết dễ dàng sao?"
"Hắn đã chuẩn bị sẵn thuốc độc để khống chế chúng ta. Mỗi người... sẽ bị ép uống thuốc độc. Chúng ta có muốn chết cũng không được."
Kỷ Ninh Lãng siết chặt cánh tay Vương Tử Khang, trầm giọng nói: "Đừng xem thường Lý Thanh Vân. Hắn chỉ từng thất bại một lần trong tay Độc Cô Ly, nhưng đó là vì Độc Cô Ly trí tuệ hơn người, hắn lại quá yêu Độc Cô Ly. Nhưng giờ Độc Cô Ly đã quy phục Lý Thanh Vân, Ung Quốc giống như hổ mọc thêm cánh, chúng ta không phải là đối thủ của Lý Thanh Vân."
"Vậy chúng ta phải từ bỏ đại nghiệp sao? Đầu hàng Ung Quốc, trở thành chó săn của Lý Thanh Vân?" Vương Tử Khang chỉ tay lên trời, tức giận gầm lên.
Kỷ Ninh Lãng cúi đầu thật thấp. Hắn cảm thấy xấu hổ khi phải đối mặt với huynh đệ của mình. Hắn dập đầu xuống đất, giọng nói đầy đau đớn: "Tử Khang, ta không còn mặt mũi làm thủ lĩnh của các ngươi nữa. Từ nay về sau.... ngươi sẽ là thủ lĩnh của bọn họ."
Vương Tử Khang đấm vào mặt Kỷ Ninh Lãng hai cái, tức giận mắng: "Mẹ kiếp! Ai là thủ lĩnh thì có khác gì đâu? Tổng đàn của chúng ta đã bị Lý Thanh Vân càn quét sạch sẽ! Tên cẩu Hoàng đế đó ép chúng ta uống thuốc, chúng ta bây giờ mẹ nó không phải đều là chó của hắn rồi sao? Có khác quái gì nhau?!"
Kỷ Ninh Lãng khẽ giãy dụa hai cái rồi không phản kháng nữa, mặc cho Vương Tử Khang đánh.
"Đủ rồi." Lục Công công bước vào, dùng phất trần chắn trước mặt Kỷ Ninh Lãng, lạnh lùng nhìn Vương Tử Khang, cười nhạt nói: "Làm việc cho bệ hạ là phúc phần mà kẻ khác cầu còn không được, ngươi còn dám tỏ vẻ ấm ức à? Nếu thấy không vui, gia có thể tiễn ngươi lên Tây Thiên ngay bây giờ!"
---------------%-----------------Editor: Muốn đăng sớm cho mn đọc mà nó cứ hiện lỗi r t lại quên mất ┐(´Д`┌.