Một chiếc xe Volkswagen trắng rời khỏi viện dưỡng lão, ánh mặt trời giữa trưa rực rỡ như một quả cầu lửa dịu dàng bao trùm mặt đất.
Nhìn thì ấm áp, nhưng thực chất lại nóng đến khó chịu.
Luồng khí lạnh từ điều hòa trên xe vừa xua tan cảm giác oi bức trên mặt Diệp Lam thì điện thoại vang lên tiếng “tít tít”.
WeChat có tin nhắn mới.
Người gửi là Lý Tình – bạn thân từ nhỏ đến lớn, học chung từ mẫu giáo, tiểu học, trung học đến đại học.
【Đang ở đâu? Hẹn gặp chút đi?】
Tính ra hai người đã gần một tháng chưa gặp.
Vừa hay không có việc gì, lại sắp đến giờ ăn trưa, Diệp Lam dùng AI giọng nói tìm một nhà hàng ở vị trí trung gian, hai người hẹn gặp ăn cơm.
Gửi định vị xong, rất nhanh nhận được biểu tượng OK từ đối phương.
Cuối tuần đường phố đông đúc, xe cộ đi đi dừng dừng, phải nửa tiếng sau cô mới tới nhà hàng buffet.
Lý Tình đã ngồi sẵn ở ghế, còn chu đáo chọn sẵn những món Diệp Lam thích ăn.
“Tôm sú, cánh gà Coca, hàu nướng tỏi, toàn món cậu thích đấy!”
Nhìn bàn hải sản hấp dẫn, Diệp Lam chu môi gửi một nụ hôn gió.
“Vẫn là cậu hiểu mình nhất, yêu cậu!”
Hai người vừa ăn vừa ríu rít trò chuyện, đến gần cuối bữa thì nói đến công việc.
Lý Tình bắt đầu than thở không ngừng.
“Bộ phận mình tăng ca liên tục ba tuần rồi! Không còn nhân tính nữa!”
Miệng nhét đầy nửa con cua say rượu, cô nói lúng búng: “Sao lại tăng ca?”
Hai người cùng học chuyên ngành Đông y, sau khi tốt nghiệp, nhờ gia đình giúp đỡ, Lý Tình vào làm ở phòng nhân sự tòa nhà tập đoàn Trung Kinh.
Công việc văn phòng – nơi ai cũng muốn chen vào.
Chưa nói đến lương thưởng, ít nhất còn có thời gian đảm bảo, làm giờ hành chính, nghỉ lễ đầy đủ, thi thoảng tăng ca còn có tiền gấp ba.
Nghe nói tăng ca liên tục gần một tháng, Diệp Lam thấy thật khó tin.
“Haiz! Tân quan nhậm chức ba mồi lửa mà! Tổng giám đốc mới đang chỉnh đốn, tụi mình là tép riu nên chịu trận!”
Đang nói, điện thoại Lý Tình reo lên, quản lý nhân sự thông báo tối nay kiểm tra đột xuất, phải tăng ca.
Lý Tình lập tức mất khẩu vị, ủ rũ than vãn.
“Sếp lớn lớn tuổi rồi, tối không ở nhà với vợ, lại đi tự hành xác làm gì!”
Ờ…
Diệp Lam chỉ có thể bày tỏ sự đồng cảm, tiện sửa lại một chút.
“Biết đâu sếp vẫn độc thân thì sao!”
Ly hôn cũng tính là độc thân.
Lý Tình lắc đầu: “Ba mình hỏi rồi, Tổng giám đốc Mạnh kết hôn sớm từ năm năm trước! Con heo tốt thế, gặp đúng cải trắng là bị hốt luôn!”
???
Bữa này Diệp Lam trả tiền. Ra khỏi nhà hàng, hai người đi ra bãi đỗ xe lấy xe riêng.
Trước khi đi, Lý Tình thò đầu ra khỏi xe, không quên nhắc:
“Đừng mừng sớm, mới chỉ đốt bên bộ phận chức năng thôi, sau chưa biết cháy tới đâu đâu, bệnh viện bên cậu sớm muộn cũng dính!”
—
Quả nhiên, lời Lý Tình nói ứng nghiệm.
Sáng thứ Hai vừa đi làm, trưởng khoa đã gọi mọi người họp.
Ông lão mập nhìn đội ngũ lộn xộn, người đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, trong văn phòng tràn ngập mùi bánh kếp, sữa đậu nành và trà sữa.
Cái trán rộng béo tròn nhăn lại thành mấy nếp.
“Tôn Bình, mỗi người phát một cuốn sổ tay kỷ luật khoa phòng. Từ hôm nay bắt đầu thực hiện nghiêm túc, sai một mục trừ 10% tiền thưởng, trừ hết thì trừ lương!”
Giọng ông nghiêm khắc, tuyệt đối không phải nói cho có.
Có người phản đối: “Chủ nhiệm Ngụy, cần gì thế, bộ phận chúng ta làm nội bộ, đâu có tiếp xúc bệnh nhân, nói gì đến hình tượng.”
“Biết cái gì!” Ông lão hiếm khi chửi thề: “Trên thay người rồi không biết à? Nhận thông báo từ nhân sự tập đoàn, tuần này bắt đầu kiểm tra đột xuất, bộ phận nào cũng phải căng mình ứng phó. Đầu tiên là hình ảnh và vệ sinh! Đừng trách tôi không nhắc, lúc này mà đụng họng súng thì không ai cứu đâu!”
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Tôn Bình chỉ về phía Diệp Lam.
“Tiểu Diệp phụ trách nhập liệu hồ sơ thanh toán, cô ấy có quyền phát biểu hơn.”
Đá quả bóng sang phía cô.
Dịch và biên tập bởi Mẹ Bông Bom!!!
Suy nghĩ một chút, cô nhìn vào ánh mắt dò hỏi của chủ nhiệm.
“Chủ nhiệm, tôi vào khoa chưa đến nửa năm, cơ sở dữ liệu trước đây có vấn đề hay không thì không liên quan đến tôi.”
Đá bóng thì ai mà không biết.
Nghe vậy, trán chủ nhiệm bắt đầu toát mồ hôi.
“Vậy… dữ liệu sau khi cô tiếp nhận đã hoàn thiện chưa?”
“Hoàn thiện thì có, nhưng hệ thống của chúng ta quá cũ, chỉ có thông tin cơ bản của bệnh nhân, còn chi tiết thanh toán phần lớn vẫn lưu bằng hồ sơ viết tay.”
Như sét đánh giữa trời quang.
Chủ nhiệm sững người, hối hận năm ngoái không kiên quyết xin hệ thống y tế liên thông mới.
Giờ cứu vãn cũng không kịp!
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Nghe vậy, chủ nhiệm thấy có lý, tâm trạng u ám cả buổi sáng lập tức tan biến.
Trước khi tan họp, ông còn không quên dặn mọi người học kỹ sổ tay kỷ luật.
Nhưng niềm vui của ông chưa kéo dài được nửa ngày thì tin kiểm tra đột xuất đến – điểm đầu tiên chính là bệnh viện Đông y nhỏ của họ.
Nghe tin, huyết áp chủ nhiệm tăng vọt, phải tăng liều thuốc gấp ba mới giữ được ổn định.
Vừa ổn lại, điện thoại ông reo lên.
Ngắt máy, mặt ông trắng bệch, mang dáng vẻ “vỡ rồi thì mặc kệ”.
“Sếp lớn đang ở tầng sáu, yêu cầu bộ phận chúng ta lên báo cáo công việc. Ai đi với tôi? Mang theo máy tính, kết nối từ xa.”
Trong khoa chỉ có vài người biết vận hành hệ thống, hai người đang mang thai, còn lại chỉ có Diệp Lam và Khương Viện Viện.
“Viện Viện, em vào lâu rồi, em đi đi.” Chủ nhiệm điểm danh.
Khương Viện Viện lắc đầu như trống bỏi: “Người thân em tới thăm… đau bụng!”
Nói dối trắng trợn, rõ ràng vừa ăn xong còn gặm đá bào!
Chủ nhiệm Ngụy đành chuyển ánh mắt sang Diệp Lam.
Nhận được tín hiệu, Diệp Lam thao tác hệ thống thuần thục, cầm laptop dự phòng đứng dậy.
Chủ nhiệm Ngụy nở nụ cười hài lòng.
Vừa ra khỏi khoa, ông đã bắt đầu truyền kinh nghiệm đối phó kiểm tra:
“Lanh lên chút, chọn phần dữ liệu hoàn chỉnh mà nói, nói nhiều vào. Tổng giám đốc Mạnh bận lắm, không nghe hết đâu!”
Thang máy dừng ở tầng sáu, hai người trước sau bước ra.
Dưới ánh nhìn đầy kỳ vọng của chủ nhiệm Ngụy, Diệp Lam khẽ gật đầu.
Rất nhanh, hai người đi tới cửa phòng họp lớn.
Gõ cửa ba lần, được mời vào.
Đội hình bên tập đoàn khá đông, ước chừng hơn hai mươi người.
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Người đàn ông đang nghe điện thoại, ngón tay thon dài cầm chiếc điện thoại vỏ đen nội địa, cổ tay áo sơ mi buông lỏng.
Ánh hoàng hôn hơi nghiêng xuyên qua lớp kính cường lực màu xanh đậm chiếu vào, từng tia sáng rải lên tấm lưng thẳng tắp của anh, khiến cả quầng sáng cũng trở nên rực rỡ hơn.
Cái gọi là khí chất của người đứng trên, đại khái là như vậy.
Trong phòng tiếng người rì rầm, vậy mà vẫn không át được giọng nói của người đàn ông đang trả lời điện thoại.
Giọng trầm thấp thỉnh thoảng vang lên.
Viện trưởng vẫy tay gọi chủ nhiệm Ngụy, giới thiệu ông với thư ký thân cận của Tổng giám đốc Mạnh.
“Thư ký Đàm, đây là chủ nhiệm Ngụy…”
Diệp Lam tự biết mình chỉ là một nhân vật nhỏ, vào phòng liền tìm một góc, mở laptop, kết nối mạng, ngón tay gõ bàn phím bắt đầu điều chỉnh từng chút.
Cô làm việc rất tập trung, lại sắp phải đối mặt với phần bị hỏi trực tiếp trước đám đông, nên toàn bộ sự chú ý đều dồn vào màn hình sáng trước mặt.
Vì vậy, cô hoàn toàn không nhận ra có một bóng người đang tiến về phía mình.
Cho đến khi—
Một giọng nói trầm thấp, mang theo khí thế uy nghi vang lên ngay bên tai, khiến nhịp thở của cô lập tức rối loạn.