Không đợi cô mở lời, chiếc ghế da đen bên cạnh bị kéo ra. Người đàn ông khẽ động, đã ngồi xuống, để lại cho cô một bóng lưng với mái tóc chải gọn gàng, bờ vai rộng thẳng tắp.
Im lặng chỉ kéo dài một lúc, Diệp Lam vòng qua, ngồi lại đối diện.
Mặt đối mặt, tim đập nhanh hơn.
Đón lấy ánh nhìn lặng lẽ của người đàn ông, cô không chịu nổi cảm giác kỳ lạ trong lòng, đành lên tiếng giải thích.
Việc cô đặc biệt đánh dấu tên Tiêu Nghiêm là “bạn trai”… hoàn toàn là để đối phó với bà Ân.
Chỉ là sau đó quên sửa lại.
Không biết lời giải thích nhạt như nước lọc của mình có khiến đối phương nguôi đi hay không, chưa bao lâu sau, đại boss lại mở miệng, chuyển sang một chủ đề có phần kỳ lạ.
“Diệp Lam, trong suy nghĩ của em, ‘bạn trai’ là người như thế nào?”
“…”
Câu hỏi này…
Cô không muốn trả lời.
Nhưng không chịu nổi ánh mắt sâu thẳm đầy áp lực của đại boss.
Đành vắt óc nhớ lại những gì từng đọc trong tiểu thuyết ngôn tình:
“Chắc là người khác giới mà mình thích, vừa hay người đó cũng thích mình.”
“Vậy em và Tiêu tổng thuộc kiểu nào?” đại boss lại hỏi.
Cô lắc đầu, không chắc chắn, chỉ có thể đoán:
“Anh ấy cảm thấy thế nào em không biết, nhưng em không thích anh ấy.”
Ít nhất là hiện tại… không có tâm tư mơ mộng.
Không biết câu trả lời này có làm hài lòng người trước mặt hay không, nhưng từ việc anh giãn lông mày, khí thế không còn ép người như trước, cô cũng được thở nhẹ một chút.
Đại boss dường như rất hứng thú với chủ đề này, lại hỏi thêm:
“Vậy thế nào là thích một người?”
Diệp Lam rất muốn hỏi: chuyện này liên quan gì đến công việc?
Không phải… đại boss là người từng trải, đáng lẽ phải có kinh nghiệm hơn cô mới đúng.
Nhưng cô không dám hỏi.
Chỉ có thể ngây ngô đáp:
“Thích một người… sẽ luôn nghĩ đến người ấy, muốn gặp người ấy, lại sợ mình chưa đủ hoàn hảo, sẽ luôn để ý xem bản thân còn thiếu sót gì…”
Cuộc đối thoại “vượt chương trình” này cuối cùng kết thúc bởi hàng loạt cuộc gọi công việc của đại boss.
Rời khỏi phòng làm việc, cô như được “tái sinh”, không khí cũng trở nên trong lành, dễ thở hơn.
…
Đến giờ ăn trưa, đại boss có lịch hẹn nên không dùng bữa ở Đàn Viên, một lớn một nhỏ được thở phào nhẹ nhõm.
Sau bữa trưa, rảnh rỗi, cậu nhóc muốn ra công viên ven sông chơi.
Con cháu hào môn, muốn gánh vác tương lai, phải nỗ lực gấp nhiều lần người khác. Đợi khi về thành phố J, e rằng ngay cả thời gian ra ngoài chơi cũng là điều xa xỉ.
Đối diện ánh mắt mong chờ của Mạnh Hoài Lạc, cô mềm lòng, quyết định xin ý kiến đại boss.
Soạn tin nhắn cẩn thận, đọc đi đọc lại không có vấn đề mới gửi đi.
Đại boss trăm công nghìn việc, vốn nghĩ tin nhắn có đến một nửa khả năng “chìm xuống đáy biển”.
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
【Được, để tài xế đưa hai người đi.】
“Yeah!”
Sau khi reo lên vui sướng, thím Phương lên lầu chuẩn bị đồ ăn thức uống cho cậu chủ nhỏ.
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Kế hoạch đẹp bao nhiêu… hiện thực tàn khốc bấy nhiêu!
…
Đang chơi xây lâu đài cát, Diệp Lam nhận cuộc gọi từ Tiêu Nghiêm.
Tuần trước dữ liệu hệ thống có sai lệch, Khương Viện Viện xin nghỉ bệnh, vấn đề khó dồn hết lên cô, không xử lý nổi nên cầu cứu Tiêu Nghiêm.
Khi đó anh ta đang công tác, hứa sau khi về sẽ hỗ trợ từ xa.
Cuộc gọi ở Đàn Viên không kết nối được, lần này gọi lại, cô không có lý do từ chối nữa.
Liên quan đến một số điểm mấu chốt, nói chuyện khá mất thời gian.
Mười mấy phút sau, cuộc gọi kết thúc.
Cô quay đầu lại—
Tim Diệp Lam suýt ngừng đập.
Cậu bé lúc nãy còn nằm trên cát chăm chú xây lâu đài… đã biến mất.
Khu trò chơi cát không lớn, chỉ cần nhìn là thấy hết.
Nhưng bốn phía… không có bóng dáng cậu.
Nỗi sợ hãi khổng lồ bao trùm lấy cô—một cảm giác chưa từng có.
Trong đầu liên tục hiện lên những hình ảnh xấu:
Bắt cóc, tống tiền, giết con tin…
Con cháu nhà họ Mạnh ở thành phố J, giá trị thân phận khỏi phải nói.
Truyện được dịch bởi Mẹ Bông Bom!!!
Nếu xảy ra chuyện… mười Diệp Lam cũng không gánh nổi.
Hối hận đến chết—tại sao lúc đó lại “nổi hứng anh hùng”, nhất định phải đưa cậu thiếu gia tôn quý này ra ngoài!
Chuông điện thoại vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ.
Nhìn thấy số gọi đến, cô suýt làm rơi điện thoại.
Sao lại trùng hợp như vậy.
Nhưng… cũng may là kịp lúc.
Cô nhấc máy.
Mở miệng mấy lần vẫn không phát ra tiếng, tay run dữ dội.
“Diệp Lam, hai người đang ở đâu, tôi qua tìm.”
Giọng Mạnh Quân Đình bình tĩnh không gợn sóng—trong khoảnh khắc này vừa là cứu rỗi, vừa như lời phán quyết.
Giây tiếp theo—
“Hu—!”
Cô bật khóc.
Nức nở không kiềm chế:
“Mạnh Quân Đình, em làm lạc Tỉ Tỉ rồi, phải làm sao đây? Nếu thằng bé xảy ra chuyện, em cũng không sống nổi nữa… hu… hu…”
Chỉ lo trút ra, hoàn toàn không nghe rõ đối phương nói gì.
Tóm lại, mười phút sau—
Một lớn một nhỏ, hai gương mặt giống nhau đến năm phần, đứng trước mặt cô.
Cô cảm thấy mình như một trò hề.
Loại… bị “vả mặt” đến mức không còn đường chối.
Cô cố ngừng khóc, nhìn hai người, đầu óc như nổ tung pháo.
Không kịp mang giày, chân trần giẫm lên cát chạy về phía trước.
Không muốn nhìn họ!
Một cái liếc cũng không muốn!
…
Trên đường về, ngồi ở ghế sau, cơ thể mảnh mai ép sát cửa xe, để lại không gian rộng rãi cho hai chú cháu “mắt to trừng mắt nhỏ”.
Mạnh Hoài Lạc biết mình sai, lặng lẽ kéo nhẹ tay áo chú hai.
“Làm sao đây… chị giận con rồi.” Không nên tự ý chạy đi xa mà không nói.
Mạnh Quân Đình cúi mắt, ánh nhìn dịu dàng rơi xuống gương mặt vừa vô tội vừa chột dạ của cháu trai, đưa tay xoa đầu cậu.
“Con về trước đi, chú sẽ dỗ chị con ổn thôi. Ngày mai con lại gọi cho chị, được không?”
Cậu nhóc gật đầu.
Cuộc đối thoại của hai người không lọt vào tai Diệp Lam, cô vẫn chìm trong cảm xúc hỗn loạn khó nói thành lời.
Chiếc G dừng trước cổng Đàn Viên, Mạnh Hoài Lạc được thím Phương đón vào trong.
Không lâu sau, Diệp Lam hoàn hồn, nhìn qua cửa kính nhận ra đã về tới nơi. Cô đưa tay mở cửa xe—nhưng không mở được.
Ngay lúc đó, phía sau có một bóng người áp sát, hương gỗ đàn thoang thoảng dần tiến gần.
Cô quay đầu lại, ánh mắt lướt qua hàng ghế trước—tài xế không biết từ lúc nào đã xuống xe.
Trong khoang xe kín, chỉ còn lại hai người.
Cô vừa định mở lời, thì bên eo đã bị siết lại, một bàn tay nóng ấm mạnh mẽ đặt lên.
Hơi thở nghẹn lại, cô theo bản năng nghiêng mặt, cánh mũi lướt qua cổ áo sơ mi cứng cáp của người đàn ông.
Ngay sau đó, cả người bị kéo vào một lồng ngực ấm áp và rắn chắc.
Lực không quá mạnh, nhưng mang tính bao trùm, khiến Diệp Lam hoàn toàn không có chỗ thoát.
Phải thừa nhận rằng, dưới sự “áp chế” mạnh mẽ ấy, trái tim lên xuống suốt một tiếng đồng hồ của cô cuối cùng cũng dần ổn định lại.
nội dung bảo vệ
nội dung bảo vệ
Giống như dỗ dành một đứa trẻ vừa tỉnh khỏi cơn ác mộng.
Bao nhiêu uất ức trong lòng Diệp Lam dâng trào như sóng, hóa thành nước mắt rơi lộp bộp.
Thật mất mặt… đây là lần thứ hai cô khóc trước mặt người đàn ông này.
Cô cũng mặc kệ nước mắt làm ướt chiếc sơ mi đắt tiền của anh, cánh tay mảnh khảnh siết lấy cánh tay rắn chắc, vùi mặt vào nơi ấm áp, chỉ muốn trút hết cảm xúc.
Qua một lúc lâu, tiếng nức nở dần lắng xuống, cô cũng tỉnh táo lại, đưa tay đẩy người trước mặt ra, bướng bỉnh cúi đầu không muốn nói.
Trong lòng Mạnh Quân Đình chợt trống rỗng khi vòng tay hụt đi, nhưng anh cũng biết nên dừng đúng lúc—an ủi cô quan trọng hơn việc khiến cô hoảng sợ lần nữa.
Anh đưa qua một tờ khăn giấy, hạ mắt, giọng nói ôn hòa:
“Hiện tại, Tỉ Tỉ là hậu duệ đời thứ tư duy nhất của nhà họ Mạnh, mỗi lần ra ngoài chắc chắn đều có vệ sĩ đi theo. Không nói trước là vì không muốn em cảm thấy không tự nhiên.”
Thực ra, không cần Mạnh Quân Đình giải thích, khi đã bình tĩnh lại, Diệp Lam cũng nghĩ ra điểm này.
Cô quay mặt đi, giọng khàn khàn, mang theo chút oán trách:
“Vậy sao anh không nói sớm!”
Hại cô mất mặt!